Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 651

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:27:22
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này Cảnh Anh mới mở cửa mời hai người vào trong.

Tuy nói đây là phòng bệnh VIP của thời đại này nhưng bên trong được trang trí rất đơn giản, có một cái giường bệnh, một cái tủ đầu giường, chẳng qua là điều khác với phòng bệnh bình thường là phòng bệnh này có thêm một cái ghế sô pha và một cái bàn nhỏ.

Bây giờ trên bàn được bày trái cây và các loại đồ bổ, rõ ràng là vừa rồi có người tới thăm Cảnh Anh.

Cảnh Anh đóng cửa lại, sau khi bước vào thì cô ấy rót cho các cô mỗi người một ly nước trà, cô ấy nói: “Trái cây và đồ bổ nhiều như vậy, chốc nữa mọi người mang một ít về đi.”

Cô Vương nói tiếp: “Nếu sớm biết như vậy thì mình đã không mang những món này theo rồi.”

Cảnh Anh gật đầu: “Lần sau đừng mang theo.”

Cô Vương nhíu mày lại: “Còn có lần sau nữa à? Mình đã nói với cậu biết bao nhiêu lần rồi, bảo cậu ăn uống đúng giờ nhưng cậu không chịu nghe lời, còn trẻ mà đã bị chảy m.á.u dạ dày, tôi xem sau này cậu già rồi sẽ làm sao!”

Bạch Du nhớ tới chuyện sau này Cảnh Anh mắc bệnh ung thư bao tử rồi mất ở đời trước, cô không khỏi nói: “Cô Vương nói đúng ạ, vả lại Chủ tịch cũng từng nói rằng sức khỏe là tiền vốn để làm cách mạng, nếu tiền bối Cảnh muốn thực hiện giấc mơ của mình và góp phần phát triển giúp quốc gia của chúng ta phát sáng và tỏa nhiệt thì điều đầu tiên phải làm là chăm sóc sức khỏe, ăn cơm đúng giờ, ngủ sớm dậy sớm và vận động nhiều hơn bình thường.”

“Haha…”

Cảnh Anh nghe những lời cô nói thì không nhịn được mà cười phá lên: “Nhược Di à, sinh viên của cậu thật sự là rất thú vị. Tuổi còn nhỏ mà nói chuyện lại rất có lý lẽ, còn có dáng vẻ lải nhải không ngừng làm mình không khỏi nhớ tới bà nội của mình.”

Bạch Du: “...”

Cô bị Nữ Thần lầm tưởng là mình lải, cô có cảm giác khóc không ra nước mặt.

Đời trước Cảnh Anh mất khi chưa được sáu mươi tuổi, nghe nói cho tới giây phút cuối cùng cô ấy vẫn cố gắng làm việc, điều tiếc nuối nhất của cô ấy là thời gian của mình quá ít, cô ấy vẫn muốn làm nhiều chuyện hơn cho quốc gia và nhân dân.

Bởi vì đời này cô có cơ duyên quen biết đối phương, dù có bị lầm tưởng là mình lải nhải thì cô vẫn phải nói.

Cô Vương không nhịn được mà nở nụ cười: “Cậu đừng bắt nạt em ấy nữa, chúng mình nói như vậy là vì tốt cho cậu mà thôi. Nếu cậu yêu sức khỏe của mình thì đã không nhập viện rồi.”

Có lẽ là do Cảnh Anh bị người bên cạnh nhắc nhiều lần nên không thích nghe những lời như vậy, cô ấy nói sang chuyện khác: “Lần này cậu đưa sinh viên của cậu tới chỗ mình là muốn để mình đào tạo em ấy?”

TBC

Cô Vương: “Đúng là vậy nhưng có lọt vào mắt xanh của cậu không, còn phải do cậu quyết định.”

Cô Vương chọn Cành Phỉ làm phụ tá cho mình là vì thiên phú và kinh nghiệm tích lũy của Cảnh Phỉ vô cùng xuất chúng, cô ấy là một mầm non thông dịch viên tốt nhưng không nghĩa là Bạch Du không ưu tú.

Trái lại, cô ấy cảm Bạch Du thích hợp vào Bộ Ngoại giao, mặc dù bây giờ vẫn còn quá sớm để nói những lời này nhưng cô ấy rất thích cô sinh viên Bạch Du này, thế nên cô ấy bằng lòng thúc đẩy từ phía sau.

Đương nhiên là chuyện có thể lọt vào mắt xanh của Cảnh Anh không, có được lựa chọn không thì phải xem bản lãnh của cô.

Dù sao cũng là bạn thân nhiều năm, Cảnh Anh không từ chối ý kiến của bạn thân ngay lập tức. Cô ấy nhìn về phía Bạch Du rồi hỏi thẳng vào vấn đề: “Sau này em định vào Bộ Ngoại giao ư?”

Mặc dù muốn chính thức vào Bộ Ngoại giao thì phải chờ tới lúc tốt nghiệp, vả lại trước khi vào còn có một cuộc xét duyệt vô cùng nghiêm khắc, không phải ai cũng có thể vào được.

Nhưng nếu có mầm non vô cùng tốt thì bọn họ có thể tiến hàng đào tạo từ trước.

Có thể khiến đích thân bạn thân của cô ấy đưa tới, cô ấy tin nhân phẩm và năng lực của Bạch Du không có vấn đề nhưng để đào tạo một đệ tử và người có tài từ trước thì sẽ tốn rất nhiều thời gian và tâm sức.

Trước đây cô ấy không định nhận bất cứ ai làm đệ tử hay là phụ tá, thậm chí cô ấy còn thẳng thừng từ chối cô em gái họ Cảnh Phỉ của mình nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-651.html.]

Đúng vậy, công việc Cảnh Phỉ muốn làm nhất không phải là thông dịch viên mà là giống như cô ấy, sau khi tốt nghiệp thì sẽ vào Bộ Ngoại giao nhưng cô ấy cảm thấy tính cách của Cảnh Phỉ không hợp.

Mặc dù đầu óc của Cảnh Phỉ không coi là xấu nhưng tính cách lại quá ích kỷ, còn rất hiếu chiến hiếu thắng, thứ nào cũng muốn giành, thứ nào cũng muốn cướp, vả lại lòng dạ chưa đủ rộng lớn, tính cách thế này không hợp làm nhân viên Ngoại giao.

Tuy cha mẹ của Cảnh Phỉ rất yêu thương Cảnh Phỉ nhưng đã chú ý tới việc dạy dỗ cô ấy ngay từ nhỏ, cơ mà có đôi khi bản tánh là thứ không phải cứ dạy dỗ là có thể thay đổi được, càng lớn tính cách của Cảnh Phỉ càng xấu, ngay cả Cảnh Anh cũng có lúc không chịu được tính cách xấu của cô ấy.

Ngay khi Cảnh Anh và cô Vương cho rằng Bạch Du sẽ gật đầu thì lại thấy cô lắc đầu và nói: “Bộ Ngoại giao rất tốt nhưng chí nguyện của em không ở đó.”

Cô Vương: ?”

Cảnh Anh: “?”

Cảnh Anh: “Vậy chí nguyện của em ở đâu?”

Bạch Du đối diện với ánh mắt sắc bén của cô ấy rồi nói bằng giọng điệu đanh thép: “Em muốn truyền bá văn hóa truyền thống của Trung Quốc tới khắp Thế Giới, em còn muốn sáng lập một “Nhãn hiệu Ngọc trai”, đưa nhãn hiệu vào thị trường ngọc trai quốc tế. Em càng muốn để cho toàn bộ Thế Giới biết được, ngọc trai tốt nhất không ở nước Mỹ, cũng không ở nước Nhật Bản mà là ở Trung Quốc của chúng ta!”

Vừa dứt câu, trong phòng bệnh im ắng vài giây.

Đây là lần đầu tiên Cảnh Anh nghiêm túc nhìn về phía cô: “Lòng tham của em không nhỏ.”

Bạch Du gật đầu: “Đúng là không nhỏ.”

Cô không biết là mình có thể thành công không nhưng ông trời đã cho cô cơ hội làm lại từ đầu, vậy cô muốn làm chuyện mình muốn làm theo ý của mình.

Vả lại theo quan điểm của cô thì quá trình quan trọng hơn kết quả.

Cảnh Anh cười ra tiếng đầu tiên: “Nhược Di, sinh viên này của cậu đúng là một mầm non tốt, tiếc rằng chí nguyện của em ấy không ở Bộ Ngoại giao, xem như lần này cậu đã cất công vô ích rồi.”

Cô Vương lấy lại tinh thần: “Trò Bạch Du, mục tiêu của em rất tốt nhưng cô cảm thấy bây giờ em còn rất trẻ, em có thể suy nghĩ hoặc bàn bạc lại với người nhà trước khi quyết định.”

Có thể truyền bá văn hóa truyền thống của Trung Quốc ra toàn Thế Giới không? Đương nhiên là được nhưng điều kiện trong và ngoài nước vẫn còn rất khó khăn.

Hơn nữa vừa rồi cô còn nói muốn thành lập một nhãn hiệu Ngọc trai, đồng nghĩa với việc phải mở nhà máy, còn các kỹ thuật nuôi trồng Ngọc trai nữa, đây không phải là điều mà người bình thường có thể quyết định được mà là do chính phủ quyết định.

Cô có lòng tham này là rất tốt nhưng cô còn rất trẻ, không biết rằng có rất nhiều chuyện không phải là cô cứ muốn là có thể làm được.

Bạch Du: “Em biết cô Vương là vì muốn tốt cho em nhưng em rất biết rõ và cũng biết cô Vương đang lo lắng điều gì, chẳng qua là kỳ thi Đại Học còn có thể khôi phục được, ai dám nói sau này đất nước sẽ không bãi bỏ chính sách, khuyến khích phát triển kinh tế? Em tin rằng đất nước của chúng ta sẽ càng ngày càng phát triển, càng ngày càng lớn mạnh!”

Cô vừa nói dứt câu, trong phòng bệnh đã im lặng tới mức nghe thấy tiếng kim rơi lần nữa.

Một giây sau, Cảnh Anh vỗ tay: “Chẳng trách Nhược Di lại đích thân đề cử em cho chị, em thật sự là một mầm non Ngoại giao tốt. Tiếc là chí nguyện của em không ở đây.”

Bạch Du: “Không tiếc ạ, cho dù em có làm ở lĩnh vực nào thì chỉ cần em giúp ích được cho đất nước, giúp ích được cho nhân dân là được lắm rồi.”

Cảnh Anh mỉm cười rồi nói: “Với tuổi của em mà đã có thể nói ra những lời này, tính giác ngộ vô cùng cao. Bây giờ là chị cảm thấy tiếc, tiếc là đã ném mất một đệ tử giỏi.”

Bạch Du được khen tới mức cảm thấy ngại ngùng.

Mặc dù trong lòng Cảnh Anh cảm thấy rất tiếc nhưng không có ý định ép buộc cô, bây giờ cô chỉ mới năm nhất mà thôi, nói không chừng sau này cô sẽ đổi ý.

Vẫn còn rất nhiều thời gian, tạm thời không phải sốt ruột.

Loading...