Thế nên sinh hoạt của Bạch Du cũng dần quay về bình thường. Một tuần sau, cuối cùng cũng đã có tin tức bên phía Lâm Lam Phương.
Tội danh vũ nhục, bịa đặt gia đình quân nhân của cô ta đã được định sẵn, không những bị trường học hủy học tịch mà còn bị đưa tới nông trường cải tạo hai năm. Tuy hai năm không tính là quá dài nhưng đối với người đậu vào được cao đẳng như cô ta thì xem như là xong đời.
Có không ít người vẫn thắc mắc tại sao Lâm Lam Phương phải làm tới mức này, cho dù có ghen ghét tới mức nào cũng không thể dùng thủ đoạn hại người mà chẳng ích ta này chứ?
Nhưng chẳng mấy mà người ta nghe được chuyện mà Lâm Lam Phương đã làm khi còn ở quê do chính đồng hương của cô ta kể lại.
“Đây không phải lần đầu tiên cô ta như thế này. Trước kia nhà cô ta có người thân ở trong Ủy ban Cách mạng, nghe đồn còn làm chức không nhỏ cho nên bình thường cô ta thấy ai không vừa mắt là trình lên ngay. Những người bị trình lên kia không bị xét nhà thì chẳng mấy mà bị du hành đưa tới nông trường. Có một lần, cô ta tố cáo nữ sinh nọ là loại đàn bà dâm đãng. Nữ sinh kia bị bắt du hành ngay tại chỗ, lại còn bị cạo đầu. Sau đó nữ sinh kia không chịu nổi khuất nhục này mà nhảy sông tự tử ngay trong đêm đó. Mãi sau này người ta mới biết nữ sinh đó bị oan nhưng vì kiêng dè thân thích làm trong Ủy ban Cách mạng của Lâm Lam Phương nên cũng không dám nói năng gì. Giờ thấy cô ta phải đi cải tạo đúng là đại khoái nhân tâm!”
Mọi người nghe xong chuyện về Lâm Lam Phương xong thì ai cũng sôi nổi tỏ vẻ không thể tưởng tượng được.
“Bảo sao tục ngữ có câu “Biết người biết mặt không biết lòng”, trước giờ trước mặt mọi người Lâm Lam Phương luôn tỏ vẻ là người chị tri tâm tri kỷ, tôi còn nghĩ cô ta tốt lành lắm, giờ nghĩ lại mà chảy mồ hôi lạnh đầy người luôn này.”
“Cũng đúng, may là trước đó tôi không đắc tội cô ta, không thì không biết sẽ bị cô ta bịa đặt tới mức nào nữa.”
“Bạn học Bạch Du không lỗi lầm gì với cô ta mà cô ta còn bịa đặt tới thế. Tôi nghĩ là người này tệ tới tận xương tủy rồi, loại người này quá đáng sợ!”
Lâm Lam Phương cứ thế biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người. Phòng ký túc xác 333 cũng thừa một chỗ trống. Chu Đông Ni biết chuyện này thì ngay lập tức nối gót giảng viên phụ trách xin được điều về phòng ký túc xá số 333. Cô ấy thật sự không thể nào chịu nổi phòng ký túc xá mà mình đang ở nữa, không những nhiều muỗi mà còn có cả con gián đáng ghét nữa.
Gián không những biết bay còn không hề sợ người. Tối đến thì bò khắp nơi. Tối đó cô ấy đang ngủ, mơ mơ màng màng thấy có cái gì chạm vào môi mình, đưa tay lên sờ thì hóa ra là con gián to đùng làm cho cô ấy sợ tới mức hồn lìa khỏi xác luôn.
Chỉ là người của phòng ký túc xác 333 đều từ chối không cho cô ấy vào ở, giảng viên phụ trách đành phải từ chối lời thỉnh cầu của cô. Chu Đông Ni tức phát khóc.
Bên chỗ Ngụy Hán Nghị thì lại có tin là người thân của Lâm Lam Phương là kẻ theo dõi cho cô ta. Thân thích kia của cô ta trước đây chính là người lính X nổi tiếng tại quê hương, nhưng đắc tội nhiều người quá, không ở lại được nữa nên mới chạy tới thành phố Quảng. Tuy vậy nhưng không hề cải tà quy chính mà vẫn tiếp tục nghiệp trộm cắp của mình.
Theo chuyện lần này, bên cảnh sát diệt tận gốc luôn ổ cướp, bao gồm cả kẻ trước đó từng vào nhà dân cướp bóc.
Bạch Du vẫn không hiểu: “Theo như những gì tôi biết thì gia cảnh nhà Lâm Lam Phương không tính là giàu có, cô ta đào đâu ra nhiều tiền như thế để thu mua Thúy Hoa cùng với người thân thích kia cơ chứ?”
Ngụy Hán Nghị xoa đầu nói: “Chúng tôi đã hỏi rồi, tiền mà cô ta cho Thúy Hoa chính là tiền mà thân thích kia cho cô ta đó.”
“?”
Bạch Du ngẩn ra: “Thế tức là thân thích kia không những theo dõi người khác miễn phí cho cô ta mà còn đưa tiền cho cô ta nữa hả? Tại sao chứ? Chẳng lễ giữa bọn họ có mối quan hệ phức tạp nào khác?”
Ngụy Hán Nghị lắc đầu: “Không hề, bọn họ có quan hệ huyết thống. Chúng tôi cũng thấy lạ lắm. Nhưng tên cướp kia một hai khăng khăng là mình được nhà họ Lâm giúp đỡ nên lần này coi như là hồi báo. Chúng tôi đã hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần nhưng người đó chỉ khăng khăng khẳng định là như thế. Chúng tôi cũng đã điều tra thử và không phát hiện thấy có chỗ nào không thích hợp cả.”
Bạch Du vẫn thấy có gì đó không đúng như trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-648.html.]
Nhưng lời cô nói lúc này cũng là không có nguyên do, chứng cứ. Huống chi cảnh sát cũng đã điều tra rồi nên cô đành thôi.
Chuyện của Lâm Lan Phương hạ màn. Mọi người thảo luận chán chê rồi lại tập trung vào học.
Ai cũng quý trọng cơ hội hiếm có này. Người giống như Lâm Lam Phương tuy ít nhưng học tập lại rất nặng, có vài người không chống đỡ được cám dỗ nên đã bắt đầu yêu đương.
Trong đó có hai người mà Bạch Du quen. Một người chính là Lâm Hồng Mai, trước đây từng dẫn cô đi báo danh và tham quan trường học. Lâm Hồng Mai yêu đương với Hầu Kiến Minh – một nam sinh trông hơi giống con khỉ. Hai người họ mập mờ đã lâu. Lần này nhân dịp sinh nhật của Lâm Hồng Mai, Hầu Kiến Minh mời cô ấy đi ăn tại nhà hàng Quốc Doanh, từ đó hai người cũng xác nhận quan hệ luôn. Người còn lại chính là Trịnh Linh Linh. Cô ấy yêu đương với Đới Lôi cùng lớp. Cặp đôi này khiến Bạch Du có hơi bất ngờ.
Không phải nói Trịnh Linh Linh không xứng với Đới Lôi, chẳng qua Đới Lôi khá nổi tiếng trong khoa ngoại ngữ, lượng nữ sinh mê anh ấy không hề ít. Trịnh Linh Linh so với Đới Lôi thì bình thường hơn nhiều. Vẻ ngoài bình thường, tính cách bình thường, thành tích bình thường, không có khuyết điểm gì lớn nhưng cũng không có điểm nào quá xuất sắc. Cho nên khi Đới Lôi lựa chọn làm người yêu Trịnh Linh Linh làm cho Bạch Du có hơi bất ngờ.
Nhưng mà chuyện tình cảm là của cá nhân, người ngoài thấy không xứng đôi nhưng đương sự thích là được rồi,
Bạch Du và Cao Thắng Nam tỏ vẻ chúc mừng. Khuôn mặt tròn tròn của Trịnh Linh Linh ửng hồng như quả táo.
Những người khác trong ký túc xá chưa có người yêu cũng không quá gấp gáp. Đặc biệt là Cao Thắng Nam gần như là không có chút hứng thú nào với chuyện yêu đương cả, chỉ một lòng tập trung vào nghiên cứu toán học.
Bạch Du cảm thấy với tính cách này của cô ấy có khi sau này sẽ đạt được thành tích trong lĩnh vực toán học.
Hôm nay, cô Vương gọi cô vào văn phòng nói chuyện: “Mai là cuối tuần, em có rảnh không?”
Bạch Du hơi ngẩn ra nhưng vội gật đầu: “Dạ có.”
Thầy Vương: “Vậy em chuẩn bị chút đi nhé. Mai cô dẫn em đi gặp một người bạn của cô. Cô ấy làm ở Bộ Ngoại giao, đây cũng coi như là cô đền bù cho em.”
Đền bù?
Bạch Du hơi ngẩn ra, nhưng chẳng mấy mà hiểu ra ngay: “Cô Vương quyết định tuyển bạn Cảnh Phi làm trợ lý cho cô đúng không?”
Cô Vương nhìn cô với vẻ hơi có lỗi: “Em làm tốt lắm, vừa cẩn thận lại tỉ mỉ, thông minh hiếu học nhưng ngôn ngữ không chỉ chú trọng vào thiên phú mà còn kinh nghiệm tích lũy nữa, mà hai phương diện này bạn học Cảnh Phi đều có ưu thế bẩm sinh. Bạn ấy là hạt giống tốt của ngành phiên dịch, cô muốn bồi dưỡng đàng hoàng.”
TBC
Thật ra bản thân cô thích kiểu thông minh của Bạch Du, biết đối nhân xử thế. So với cô thì Cảnh Phi có vẻ trẻ con chấp nhặt. Nhưng trong nghiên cứu ngôn ngữ này thì thiên phú rất quan trọng.
Cô ấy cũng phải do dự rất lâu mới đưa ra quyết định này.
Nghe thấy cô Vương nói như thế, Bạch Du cũng không có cảm giác bị lừa gạt gì cả.
Thời gian qua, vì được làm trợ lý mà cô dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó. Sáng sớm ngày nào cũng ngâm nga học từ vựng, điên cuồng hấp thu kiến thức như bọt biển ngâm nước. Hơn nữa mỗi lần đi cùng với cô Vương thì cô đều ký lục lại vô cùng rõ ràng.
Cô thật sự rất nỗ lực, nhưng cũng đã tận lực. Giống như những gì cô Vương nói vậy, có những thứ không chỉ chú trọng vào thiên phú mà còn chú trọng vào kinh nghiệm. Cho dù giờ cô đã điên cuồng hấp thu tri thức thì so với người đã tiếp xúc với tiếng Anh từ nhỏ như Cảnh Phi thì cô vẫn còn kém quá xa.