Bây giờ lại có người nói với cô ta, Nha Nha không phải con gái của cô ta và muốn cướp cô bé khỏi mình, cô ta không thể chấp nhận.
Điều này không đồng nghĩa với việc cô ta không đau lòng cho Tạ Thừa, đương nhiên là cô ta đau lòng, sau này cô ta sẽ cố gắng đền bù cho cậu bé. Có Nha Nha, có cả Tạ Thừa, cô ta muốn giữ cả hai đứa bé lại bên cạnh mình, chỉ đơn giản như vậy mà thôi.
Cho dù là chồng của cô ta hay cha mẹ chồng cô ta không đồng ý thì cô ta cũng không quan tâm.
Bọn họ rất hận Ngô Hiếu Ngọc, thậm chí còn muốn tống Ngô Hiếu Ngọc vào trong nhà giam, đương nhiên là cô ta cũng rất tức giận với những việc Ngô Hiếu Ngọc đã làm, chẳng qua là có nói thế nào thì Ngô Hiếu Ngọc cũng là em gái ruột của cô ta, vả lại từ nhỏ tới lớn Ngô Hiếu Ngọc đã chịu nhiều cực khổ nên cô ta cảm thấy cha mẹ của mình không làm sai, cần cho Ngô Hiếu Ngọc một cơ hội.
Nhưng chồng và cha mẹ chồng của cô ta không hiểu nên đã chuyển sự hận thù đó lên người Nha Nha, không muốn Nha Nha ở lại nhà họ Tập thêm một giây phút nào.
Sao bọn họ có thể tàn nhẫn như thế, cho dù là một con ch.ó một con mèo thì nuôi nhiều năm cũng có tình cảm, chứ đừng nói chi là đứa bé được bọn họ cưng chiều như cục cưng, sao có thể nói không cần là không cần?
Cô ta không hiểu và cũng không thể chấp nhận.
Nghĩ vậy, cô ta lập tức đẩy chồng ra rồi nhìn về phía cha mẹ chồng và nói: “Cha, mẹ, coi như là con xin mọi người có được không? Xin mọi người đừng đưa Nha Nha đi, Nha Nha là mạng sống của con, con không thể sống thiếu con bé!”
Mẹ Tập tiếc rằng rèn sắt không thể thành thép, bà ấy chỉ về phía cô ta và mắng: “Nha Nha là mạng sống của cô, vậy Tạ Thừa là gì? Tạ Thừa mới là con của cô và là đứa bé cô mang thai chín tháng mười ngày. Không phải cô không biết Ngô Hiếu Ngọc đối xử với Tạ Thừa như thế nào, nếu Ngô Hiếu Ngọc đánh tráo thằng bé nhưng đối xử tốt với nó thì tôi có thể tha thứ cho cô ta vì là thân thích, sao cô ta có thể để thằng bé quỳ gối trên mảnh kính bể, dùng chén đập bể đầu của thằng bé, thậm chí là vứt thằng bé lại ở nhà ga, cô ta là một con súc sinh! Cô không hận cô ta thì đã đành, giờ đây cô còn muốn nuôi con gái giúp cô ta, cô muốn Tạ Thừa nghĩ thế nào đây?”
Ngô Hiếu Nghi rơi nước mắt lần nữa: “Mẹ, con biết nhưng trẻ con không có tội. Hiếu Ngọc không đáng tin như vậy, con sợ sau khi nó dẫn Nha Nha về thì sẽ ngược đãi Nha Nha, còn Tạ Thừa, thằng bé là một đứa trẻ ngoan, chắc chắn là thằng bé có thể hiểu được, vả lại sau này con sẽ cố gắng đền bù cho thằng bé…”
“Cô câm miệng lại cho tôi!” Mẹ Tập nổi trận lôi đình cắt ngang lời cô ta: “Cô biết Ngô Hiếu Ngọc sẽ ngược đãi con cái, vậy sao cô không cảm thấy đau lòng cho Tạ Thừa? Dù có tôi đã nói rồi, tuyệt đối đứa bé đó không thể ở lại nhà họ Tập của chúng ta!”
Đương nhiên là mẹ Tập cũng biết trẻ con không có tội, bà ấy cũng từng rất cưng chiều đứa bé Nha Nha kia nhưng chỉ cần nghĩ tới cảnh trong lúc bà ấy đang mua quần áo cho con gái của Ngô Hiếu Ngọc, còn Ngô Hiếu Ngọc đang đánh cháu của bà ấy, bà ấy nuôi con gái của Ngô Hiếu Ngọc trắng trẻo mập mạp, còn Ngô Hiếu Ngọc bỏ đói cháu của bà ấy thì bà ấy đã không còn cách nào để đứa bé kia ở lại nhà họ Tập!
Trẻ con không sai nhưng chuyện cô bé là con gái của Ngô Hiếu Ngọc là chuyện không bao giờ thay đổi được. Cháu của bà ấy đã chịu nhiều đau khổ như vậy, bà ấy không muốn cậu bé nhận thêm bất cứ một ấm ức nào nữa.
Thế nên nhất định Nha Nha phải rời đi!
Cha Tập không lên tiếng nhưng dáng vẻ của ông ấy đã biểu lộ rõ lập trường của mình.
Ngô Hiếu Nghi thấy cha mẹ không bị thuyết phục thì đành chuyển qua chồng của mình: “Hiểu Đông à, anh giúp em đi, anh thương Nha Nha như vậy mà, sao anh có thể nhẫn tâm nhìn con bé được dẫn về đó để chịu ngược đãi chứ? Chúng ta giữ con bé lại nuôi dạy có được không, không phải là chúng ta không nuôi nổi.”
Tiền lương mỗi tháng chồng của cô ta là một trăm hai mươi đồng, còn tiền lương của cô ta là bốn mươi đồng, đây chưa tính tới các loại phụ khác, cha mẹ chồng cũng có công việc nên đừng nói chi là việc nuôi hai đứa trẻ, cho dù có nuôi hơn hai đứa trẻ thì bọn họ cũng có thể nuôi được.
Huống chi bên Ngô Hiếu Ngọc đã nói, cô ta đồng ý giao đứa bé cho Ngô Hiếu Nghi nuôi dạy, chắc chắn sau này cô ta sẽ không nhận lại đứa bé Nha Nha kia. Mặc dù bên em rể không bày tỏ lập trường nhưng anh ta và Hiếu Ngọc vẫn còn trẻ, có thể sinh tiếp.
Tập Hiểu Đông nhìn cử chỉ điên cuồng của vợ, trong mắt anh ấy lộ vẻ thất vọng: “Tiểu Nghi à, em đừng tiếp tục xoáy vào chỗ có vấn đề nữa. Quan điểm của anh và cha mẹ là Nha Nha không thể ở lại nhà họ Tập được nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-645.html.]
Ngô Hiếu Nghi: “Nhưng…”
Tập Hiểu Đông cắt ngang lời cô ta: “Em đừng nói nữa mà nghe anh nói, đưa Nha Nha đi, không chỉ vì con bé là con gái của Ngô Hiếu Ngọc, cũng không vì Ngô Hiếu Ngọc ngược đãi con của chúng ta mà phần lớn là vị đứa bé tạ Thừa. Chỉ cần Nha Nha còn ở lại một ngày thì sẽ gợi lại chuyện thằng bé bị Ngô Hiếu Ngọc ngược đãi, điều này không tốt cho sự phát triển khỏe mạnh về thể xác và tinh thần của thằng bé.”
“Hơn nữa em xem con trai của chúng ta vẫn chưa về mà em đã bảo vệ Nha Nha như vậy, sau khi Tạ Thừa trở về, cha mẹ và anh sẽ cho thằng bé tất cả mọi thứ vì đền bù Tạ Thừa, tới khi đó em sẽ cảm thấy Nha Nha đáng thương, kể từ đó thiên vị Nha Nha, em không cảm thấy vậy rất không công bằng với Tạ Thừa ư? Em muốn thằng bé nghĩ như thế nào khi thấy em yêu thương con của người khác hơn?”
Đứa bé kia thông minh như vậy, tuổi còn nhỏ nhưng đã biết mọi chuyện, nếu thấy mẹ của mình thiên vị con của Ngô Hiếu Ngọc thì sao cậu bé có thể không cảm thấy buồn được chứ?
Không thể yêu cầu một đứa bé hiểu chuyện chấp nhận chuyện quá đáng như thế, vậy là quá tàn nhẫn.
“Em không, em thề rằng em sẽ không thiên vị, em sẽ đối xử công bằng với hai đứa bé…”
Lý lẽ đã đưa ra ngay trước mắt nhưng Ngô Hiếu Nghi vẫn không nghe.
TBC
Bạch Du thấy dáng vẻ không chịu nghe điều đúng của Ngô Hiếu Nghi thì trong lòng vô cùng tức giận, cô ước có thể cho cô ta vài bạt tai để cô ta tỉnh táo lại.
May là Ngô Hiếu Nghi không làm chủ nhà họ Tập.
Sau khi Tập Hiểu Đông nói xong, anh ấy không quan tâm tới vợ đang vùng vẫy đòi sống đòi c.h.ế.t nữa, xoay người nói với Bạch Du: “Ngại quá, khiến đồng chí Bạch phải chê cười rồi, thằng bé Tạ Thừa ở đâu vậy? Tôi muốn đón thằng bé về ngay bữa nay.”
Bạch Du định nói Tạ Thừa ở trên lầu với Niệm Niệm, thằng bé đang đọc sách trên lầu với cô bé thì chợt thấy một cái đầu nhỏ ló ra từ cửa sổ.
Trong lòng Bạch Du thầm nói tiêu rồi, sau đó vội vàng đuổi theo, đúng là cô đã thấy bóng dáng nhỏ bé đang chạy trốn của Tạ Thừa.
Đừng thấy cậu bé nhỏ tuổi nhưng chạy nhanh như mũi tên b.ắ.n ra ngoài, ngay lập tức đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Tập Hiểu Đông đuổi theo: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Bạch Du nhìn về phía anh ấy rồi: “Tôi e rằng Tạ Thừa đã nghe được những lời các anh đã nói.”
Tập Hiểu Đông: “...”
Cha Tập và mẹ Tập: “...”
Mẹ Tập sững sờ rồi mới kịp phản ứng lại: “Vậy phải làm sao bây giờ? Tôi nghe Hiểu Đông nói thằng bé kia rất thông minh, dù còn nhỏ nhưng đã hiểu mọi chuyện, thằng bé có nghe hiểu những lời vừa không?”
Nghe hiểu chuyện bản thân không phải là con của Ngô Hiếu Ngọc, nghe hiểu chuyện trong lòng mẹ ruột còn có một đứa trẻ khác, bà ấy càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng tức giận, bà ấy không nhịn được mà lườn con dâu thật dữ.
Mẹ Tập nhớ ngày trước bà ấy đã không đồng ý để con trai cưới Ngô Hiếu Nghi để làm vợ, không phải tính cách của bà ấy độc đoán và muốn quản lý tất cả mọi chuyện, cũng không phải do Ngô Hiếu Nghi là người xấu xa mà là do đôi vợ chồng nhà họ Ngô nổi tiếng không đứng đắn, chuyên nịnh nọt trong đại viện. Không phải là bà ấy không phân biệt được, bà ấy lo rằng con dâu sẽ bắt chước tính cách đó của đôi vợ chồng nhà họ Ngô.