Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 644

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:27:09
Lượt xem: 32

Từ đầu Bạch Du đã đoán được là do Ngô Hiếu Ngọc làm, nhưng cô vẫn còn việc không hiểu: “Vậy trước đó mọi người không phát hiện ra sao?”

Tập Hiểu Đông thở dài nói: “Lúc trước vợ tôi đẻ cùng bệnh viện với Ngô Hiếu Ngọc, đẻ xong thì Ngô Hiếu Ngọc đã ôm con xuất viện luôn. Mấy năm này chúng tôi cũng chỉ gặp Tạ Thừa được một, hai lần. Nhưng lần nào gặp thằng bé cũng thấy thằng bé bị dị ứng nghiêm trọng. Mắt sưng to, mặt thì đỏ bừng. Đợi thằng bé lớn hơn chút thì Ngô Hiểu Ngọc không dẫn con về nhà họ Ngô lần nào nữa. Lần nào cũng kiếm cớ này kia. Chúng tôi cứ nghĩ là trong lòng cô ta vẫn còn oán hận nhà họ Ngô nên mới không muốn dẫn con về. Giờ nghĩ lại thì chắc là cô ta sợ chúng tôi nhận ra điều gì.”

Giờ nghĩ lại, Tạ Thừa cũng không hẳn là ăn nhầm phải cái gì nên bị dị ứng mà đến chín mươi phần trăm là Ngô Hiếu Ngọc cố tình bắt cậu bé ăn đồ khiến thằng bé dị ứng, làm cho mặt cậu bé sưng lên, bọn họ không nhìn rõ được ngũ quan của cậu bé.

Ngô Hiếu Ngọc ném cậu bé ở ga tàu hỏa chắc vì nghĩ không giấu nổi nữa nên muốn ném đi cho xong chuyện.

Người phụ nữ kia quả thật là độc ác mà!

Nếu như không phải cha mẹ chồng can ngăn thì chắc chắn anh ấy phải đưa cô ta đi lao động cải tạo!

Cha Tập thở dài: “Đúng là gia môn bất hạnh mới xảy ra chuyện này, khiến đồng chí Bạch chê cười rồi. Nhưng cũng nhờ đồng chí Bạch mà cháu trai tôi mới không bị đám buôn người bắt cóc. Đồng chí Bạch chính là ân nhân của nhà họ Tập chúng tôi!”

Nếu như Tạ Thừa bị bọn buôn người kia bắt cóc, bọn họ lại cả đời không biết gì, nuôi con hộ người khác.

Không phải ông ấy trọng nam khinh nữ gì, cháu trai cháu gái ông ấy thích cả. Nhưng Nha Nha không phải cháu gái của ông, huống hồ lại còn tráo con bằng thủ đoạn quá mức ti tiện này!

Mẹ Tập nghĩ lại cháu trai đã phải chịu khổ thì không nhịn được mà đỏ cả mắt: Đúng đúng, đồng chí Bạch chính là ân nhân của cả gia đình chúng tôi. Ân tình này chúng tôi cả đời cũng không quên. Đợt này vẫn xin nhờ đồng chí Bạch chăm sóc cháu trai tôi. Chút quà nhỏ này xin hãy nhận lấy nhé.”

Nói rồi hai vợ chồng bà ấy cùng với Tập Hiểu Đông đồng thời đứng lên, khom lưng cúi chào Bạch Du.

Bạch Du vội cản lại: “Những thứ khác tôi có thể nhận nhưng tiền cùng với nhân sâm mọi người mau mang về đi. Tạ Thừa là đứa bé ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, không hề gây phiền gì cho chúng tôi đâu ạ.”

TBC

Cô nói thế không phải là khách sáo mà Tạ Thừa thật sự là một đứa bé hiểu chuyện. Ngày thường không những có thể giúp làm việc nhà mà còn biết trông hai em gái, không hề gây thêm phiền toái nào cho bọn họ.

Nếu đổi lại thành đứa trẻ khác thì cho dù cô có đồng tình với nhà người ta như thế nào cũng không thể nào dẫn thằng bé về nhà được.

Nhà họ Tập tất nhiên không muốn cầm đồ về, đẩy qua đẩy lại, cuối cùng nhà họ Tập chỉ đồng ý nhận lại mỗi cái phong bì.

Bạch Du không còn cách nào chỉ đành phải nhận lấy, nghĩ lát đi mua quần áo cùng với đồ chơi cho Tạ Thừa coi như đáp lễ: “Giờ đã biết đứa bé bị đánh tráo thì mọi người có muốn hai đứa nhỏ ai về nhà nấy không? Còn nữa, đồng chí Ngô Hiếu Nghi đâu? Sao tôi không thấy cô ấy đâu?”

Nghe thấy Bạch Du hỏi như thế, vẻ mặt Tập Hiếu Đông lộ nét xấu hổ.

Không chờ anh ấy kịp trả lời, cửa nhà khép hờ bị người đẩy ra, có người chạy vọt vào nói: “Tôi không đồng ý, tôi không đồng ý đổi Nha Nha về đâu!”

Cô ta vừa nói dứt câu, đám người còn chưa kịp phản ứng thì đã có cặp chó săn nhào tới.

Khi Tập Hiểu Đông và cha mẹ của anh ấy tới đây, cặp chó săn không nhào qua là vì Bạch Du mở cửa cho bọn anh ấy vào. Bây giờ Ngô Hiếu Nghi cố ý xông vào nên cặp chó săn đã coi cô ta thành kẻ trộm theo bản năng, chúng nó sủa inh ỏi rồi quật ngã cô ta, thậm chí còn để lộ ra hàm răng sắc bén.

Ngô Hiếu Nghi bị dọa tới mức sắc mặt trở nên trắng bệch, cô ta phát ra tiếng thét chói tai đầy sợ sệt: “Aaa… Cút ra, cút mau, cút mau!”

Cha Tập và mẹ Tập bị dọa tới mức sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đặc biệt là mẹ Tập, đôi chân của bà ấy mềm nhũn sắp ngồi sụp xuống mặt đất, cha Tập nhanh chóng đỡ lấy bà ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-644.html.]

Tập Hiểu Đông giật nảy mình, anh ấy nhanh chóng chạy tới bảo vệ vợ của mình và la to: “Đồng chí Bạch, đây là Tiểu Nghi, vợ của tôi, không phải là kẻ trộm nên phiền cô đuổi mấy con ch.ó đang sủa đi!”

Bây giờ Bạch Du mới giống như bị dọa sợ, cô nói từ từ: “Kim Đại, Kim Nhị, dừng lại!”

Hai con ch.ó săn nghe thấy mệnh lệnh của Bạch Du, lúc này chúng nó mới thả Ngô Hiếu Nghi ngã trên mặt đất ra. Bạch Du xoa đầu của chúng nó, cô quyết định sau khi mọi người rời khỏi thì sẽ thưởng đồ ăn ngon cho chúng nó.

Không sai, cô cố ý đây.

Thật ra lúc cặp chó săn nhào tới là Bạch Du có thể lên tiếng ngăn cản nhưng cô không làm vậy, bởi rằng cô không thể nhìn nổi được nữa.

Tạ Thừa vốn có thể có được một tuổi thơ vui vẻ nhưng vì người đàn bà Ngô Hiếu Ngọc, cậu bé không bị đánh tráo mà còn chịu sự ngược đãi từ nhỏ. Chỉ nhìn những vết sẹo to to nhỏ nhỏ trên khắp cả người của cậu bé, cô là một người ngoài mà còn cảm thấy đau lòng.

Nhưng Ngô Hiếu Nghi là mẹ ruột của cậu bé, cô ta không cảm thấy đau lòng và ấm ức thay cho Tạ Thừa, trái lại còn muốn giữ lại đứa con gái giả!

Chẳng lẽ mạng của Tạ Thừa không phải là mạng ư?

Nếu có người đánh tráo con của cô và ngược đãi con của cô thì cô sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương.

Nhưng coi nhà họ Ngô đã làm gì, tha cho con nhỏ Ngô Hiếu Ngọc biến thái đó đã đành, giờ đây Ngô Hiếu Nghi còn muốn tiếp nuôi con của đối phương.

Đây là chuyện quái gì!

Xem ra nhà họ Ngô không phải là một gia đình bình thường!

Cô cảm thấy Tạ Thừa rất đáng thương nên muốn dạy cho Ngô Hiếu Nghi một bài học nhỏ, đương nhiên là lúc Kim Đại và Kim Nhị nhào qua, cô chỉ lắc đầu ra mệnh lệnh để chúng nó không cắn người.

Bởi vậy Ngô Hiếu Nghi chỉ chịu khiếp sợ chứ không bị thương.

Sau khi cặp chó săn rời đi, Ngô Hiếu Nghi vẫn còn ôm lấy Tập Hiểu Đông khóc không ngừng, cơ thể run lẩy bẩy.

Mặc dù Bạch Du cố ý nhưng vẫn phải nói lời xã giao, cô nhìn về phía đám người Ngô Hiếu Nghi rồi nói: “Xin lỗi mọi người, bởi vì gần đây ở chỗ chúng tôi xảy ra vụ án ăn trộm lẻn vào nhà để cướp bóc, ngày thường chồng của tôi làm việc trong quân đội, anh ấy lo lắng cho sự an toàn của chúng tôi nên đã bảo bạn anh ấy dẫn cặp chó săn tới đây. Vừa rồi đồng chí Ngô vào nhanh quá nên chắc là cặp chó săn đã nghĩ cô ấy là kẻ trộm nên mới làm vậy, thật lòng xin lỗi.”

Nhà họ Tập nghe vậy cũng không thể trách Bạch Du, dù sao cũng là Ngô Hiếu Nghi tự tiện xông vào nhà người ta, bây giờ cô ta chỉ chịu khiếp sợ và không bị cắn đã là may lắm rồi.

Cha Tập đỡ mẹ Tập ngồi trở lại vị trí cũ, ông ấy xua tay nói: “Đồng chí Bạch không cần phải xin lỗi, chuyện này không thể trách các cô, cũng không thể trách con chó.”

Ngô Hiếu Nghi tựa trong lòng n.g.ự.c Tập Hiểu Đông nghe ông ấy nói như vậy, trong lòng cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu, không thể trách Bạch Du, cũng không thể trách con chó, chẳng lẽ trách cô ta?

Nhưng chuyện này có thể trách cô ta được ư?

Trong khoảng thời gian này, Ngô Hiếu Nghi vẫn luôn nhấn mạnh là cô ta không muốn đưa Nha Nha đi nhiều lần, Nha Nha là con gái của cô ta và là đứa bé cô ta nuôi từ nhỏ cho tới bằng từng ngụm sữa. Khi đứa bé bị bệnh là cô ta thức trắng đêm ôm và dỗ dành cô bé, khi cô bé mắc bệnh thủy đậu là cô ta ở bên cô bé không ngủ không nghỉ.

Nếu cô ta biết Nha Nha không phải con gái của mình ngay từ lúc đầu, cô ta đã không bỏ ra nhiều tình cảm như vậy nhưng cô ta không biết, không có ai nói cho cô ta nghe cả. Những năm qua khi sống chung với nhau, cô ta đã coi Nha Nha quan trọng hơn mạng sống của mình, cô bé đã dung nhập vào sâu trong xương m.á.u của cô ta từ lâu.

Loading...