Chủ nhiệm Viên cũng không ngờ rằng mới đầu năm học đã xảy ra chuyện tồi tệ như vậy: "Cô Vương, cô nói không sai, đây không phải mâu thuẫn nhỏ giữa các bạn học chung lớp, mà đây là phạm pháp! Chuyện này để tôi cho người đi báo án!"
"Rắc" một tiếng.
Móng tay cái dài ngoằng của Lâm Lam Phương bị cô ấy bẻ gãy, m.á.u nhuộm đỏ cả lòng bàn tay.
Chỉ là những người khác cũng đang thảo luận “biến thái” là ai nên không có ai chú ý tới sự khác thường của cô ấy.
Không tới nữa tiếng, nhân viên bảo vệ đã dẫn hai đồng chí công an tới.
Sau khi hiểu rõ tình hình, đồng chí công an đã đưa bốn bạn học ban đầu nói xấu Bạch Du đến văn phòng để thẩm vấn, bốn người đó đã sớm sợ đến hồn bay phách lạc, căn bản không cần đồng chí công an dùng thủ đoạn gì đã khai hết những gì mình biết.
Đồng chí công an tìm hiểu gốc rễ, cuối cùng tìm tới nơi đó của Chu Thúy Hoa.
Chu Thúy Hoa thấy đồng chí công an thì ngã ngồi bệt xuống đất ngay tại chỗ, tiếp đó một mùi nước tiểu nồng nặc lan tỏa.
Không sai, Chu Thúy Hoa sợ tới tè dầm.
Tiếp theo, Chu Thúy Hoa vừa khóc vừa kể lại đầu đuôi sự việc.
Chu Thúy Hoa có được công việc này phải kể đến chồng cô ta.
Chồng Chu Thúy Hoa trước đây là nhân viên bảo vệ của trường, cách đây vài năm, thư viện bị người ta phóng hỏa đốt, để bảo vệ sinh viên và tài sản của trường, chồng Chu Thúy Hoa đã dũng cảm chạy vào cứu người nhưng cuối cùng không thể bình an trở ra.
Bởi vì chuyện này, nhà trường cũng đã xin danh hiệu liệt sĩ cho nhà họ Chu, sau đó để Chu Thúy Hoa thay thế công việc của chồng, đến trường làm nhân viên vệ sinh, một người góa phụ nuôi ba đứa con quả thực không dễ dàng nhưng có sự giúp đỡ của nhà trường rồi lại có chế độ trợ cấp của nhà nước, cuộc sống cũng không đến nỗi không thể tiếp tục, vấn đề nằm ở đứa con trai út của Chu Thúy Hoa.
Từ khi còn nhỏ con trai út của cô ta đã không học hành tử tế, dạo trước lại bị người ta dụ dỗ đi đánh bạc, thua mấy trăm đồng, bên kia tuyên bố không trả tiền sẽ c.h.ặ.t t.a.y con trai út của cô ta nên không còn cách nào khác, Chu Thúy Hoa mới lấy tiền của Lâm Lam Phương giúp cô ấy đặt lá thư tố cáo lên bàn làm việc của cô Vương, lại truyền bá tin đồn liên quan đến Bạch Du.
Cô ta tưởng mình không làm gì xấu, chẳng phải chỉ giúp đưa thư truyền lời thôi sao, lại không phải g.i.ế.c người phóng hỏa, cho dù bị người ta phát hiện thì nhiều nhất cũng chỉ bị phê bình vài câu, dù sao cô ta là người thân của liệt sĩ, chồng cô ta vì cứu người mà mất mạng.
Nhưng cô ta không ngờ rằng mọi chuyện lại bại lộ nhanh như vậy, còn nói cô ta liên quan đến hành vi làm nhục việc quân, phải bắt giam.
Nghe nói phải bắt giam, Chu Thúy Hoa trợn mắt mà ngất lịm đi.
Đồng chí công an cũng không để ý đến việc cô ta ngất đi, dù sao những gì cần khai cũng đã khai rồi.
Rất nhanh, họ đã dẫn Chu Thúy Hoa và Lâm Lam Phương đi.
Về phần bốn bạn học kia, mặc dù tham dự đặt chuyện, nhưng họ hoàn toàn không phải là cố ý, với lại không phải là người đầu tiên nên vẫn chưa đến mức phạm pháp, cho nên giao lại cho trường học xử lý.
Mọi người thấy Lâm Lam Phương bị dẫn đi, lập tức xôn xao một khoảng.
"Lại là cô ta! Vừa nãy cô ta còn ra vẻ phẫn nộ giúp Bạch Du trút giận, tôi còn tưởng cô ta và Bạch Du có tình cảm rất tốt!"
"Tôi cũng vậy, vả lại cho đến khi đồng chí công an đến, cô ta vẫn luôn tỏ ra rất bình tĩnh, tôi căn bản không nhìn ra!
"Thật là đáng sợ! Cô ta ở cùng phòng ký túc xá với Bạch Du, may mà bình thường Bạch Du không ở trường, nếu không nửa đêm bị cô ta g.i.ế.c c.h.ế.t cũng có thể!"
"Chỉ là tại sao cô ta phải nhằm vào Bạch Du? Chẳng lẽ cũng do đố kỵ sao"
"Lòng đố kỵ rất đáng sợ, một người họ hàng của tôi rất có tài, tự mình dựa vào năng lực trở thành thư ký của huyện trưởng, vì anh ấy làm việc rất cẩn thận, rất được huyện trưởng coi trọng nên thăng chức rất nhanh, kết quả một đồng nghiệp của anh ấy vì đố kỵ với anh ấy mà đã cho hóa chất vào nước anh ấy uống, người họ hàng kia của tôi đã bị đầu độc c.h.ế.t như vậy!"
"Trời ạ, quá đáng sợ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-642.html.]
Bạch Du cũng cảm thấy con người như Lâm Lam Phương rất đáng sợ.
Chỉ là cô có chuyện này vẫn không hiểu.
Lâm Lam Phương không phải người địa phương, ở đây cũng không có người thân, hoàn cảnh gia đình cô ấy cũng rất bình thường thì cô ấy lấy đâu ra tiền để mua chuộc Chu Thúy Hoa, lại lấy đâu ra quan hệ để cho người theo dõi cô?
Cô luôn cảm thấy có điều gì đó mà cô đã bỏ sót.
Chỉ là nhất thời cô cũng không nghĩ ra được nên đành gác lại.
Giải quyết hết một chuyện, trong lòng Bạch Du buông lỏng không ít.
Sau khi tan học, cô đến trạm thịt mua một ít thịt ba chỉ về nhà, sau đó làm thành cơm sườn heo sốt mật ong.
Cô thái thịt heo thành từng lát, sau đó ướp với bộ ba khử tanh - hành, gừng và một ít rượu gia vị, sau đó thêm nước tương, muối, dầu hào vào để trộn đều rồi ướp khoảng mười phút, sau đó thêm một ít bột năng trộn đều, rồi cho vào chảo nhỏ lửa chiên, chiên đến khi hai mặt vàng ươm thì cắt thịt thành từng miếng nhỏ để ăn kèm với rau xanh và cơm trắng, thế là một phần cơm sườn heo sốt mật ong đã hoàn thành.
Thịt ba chỉ mềm và nhiều nước, cắn một miếng, hương vị chua ngọt nhiều nước tràn ngập trong khoang miệng khiến người ta thèm ăn, trông vô cùng ngon miệng.
Ăn cơm bằng đĩa khiến mấy đứa trẻ thấy rất lạ, cầm thìa ăn từng thìa một, cứ thế ăn đến căng bụng.
Chu Đông Ny biết được chuyện mà cô mình làm, cô ta ngạc nhiên đến mức nửa ngày không nói nên lời.
Cô ta thật không ngờ cô mình lại vì tiền mà làm ra chuyện như vậy, thật ra cũng không quá ngạc nhiên, cô ta đã sớm biết cô mình là người tham tiền, chỉ là cô ta không ngờ cô mình lại ngu ngốc đến vậy, còn đi giúp người ta đặt chuyện.
TBC
Cô ta càng không ngờ rằng, vì chuyện của cô mình mà Cảnh Phỉ đã hoàn toàn vạch rõ ranh giới với cô ta!
Cô ta vẫn luôn lấy lòng Cảnh Phỉ, chính là biết gia cảnh của Cảnh Phỉ rất tốt nhưng nhà cô ta thì không giống vậy, nhà cô ta có mười người ở trong một căn nhà chưa đầy hai mươi mét vuông, khi cô ta về nhà thậm chí còn không có chỗ ngủ, chỉ có thể ngủ dưới đất.
Cô ta lo rằng sau khi mình tốt nghiệp sẽ không được phân công vào một công việc tốt, cho nên cô ta mới luôn lấy lòng Cảnh Phỉ, chính là hy vọng sau khi tốt nghiệp thì Cảnh Phỉ có thể giúp đỡ cô ta.
Nhưng cho dù cô ta giải thích thế nào thì Cảnh Phỉ cũng không nói thêm một câu nào với cô ta, còn nộp đơn xin chuyển khỏi ký túc xá, những người khác cũng theo đó nộp đơn xin chuyển khỏi ký túc xá, bởi vì họ đều sợ Chu Đông Ny sẽ giống như cô của cô ta.
Điều này khiến Chu Đông Ny tức đến chết, càng tức hơn là cuối cùng người chuyển khỏi ký túc xá lại là cô ta!
Bởi vì không ai ở khoa ngoại ngữ dám ở cùng ký túc xá với cô ta, cố vấn không còn cách nào khác, đành phải sắp xếp cô ta ở phòng đơn bên phía giáo viên.
Nói là phòng đơn nhưng căn phòng đó ở cạnh nhà vệ sinh, mùi hôi thối có thể xông c.h.ế.t người, hơn nữa dù là mùa đông hay mùa hè, muỗi và gián cũng nhiều đến mức cô ta muốn chết.
A a a!
Đáng ghét!
Sau cuộc họp, nhà trường quyết định xử phạt bốn bạn tung tin đồn thất thiệt kia. Vốn dĩ trường còn định mở cuộc họp kiểm điểm bốn em sinh viên này với toàn thể giáo viên của trường nhưng Bạch Du đã nói đỡ cho các em, cuối cùng chuyển thành viết bản kiểm điểm.
Bốn em sinh viên biết rồi thì nước mắt nước mũi chảy dài vì cảm động.
Trước đó trong lòng bọn họ vô cùng oán hận Bạch Du, nhưng sau chuyện này, bao nhiêu oán hận trong lòng chuyển thành cảm kích. Nếu như không có Bạch Du cầu xin cho bọn họ thì bọn họ sẽ vô cùng mất mặt trước các giáo viên.
Nếu chuyện này xảy ra thì sau này cho dù bọn họ làm cái gì đi nữa cũng sẽ thành tâm điểm chú ý của mọi người, nói cách khác, bọn họ sẽ thành chuột chạy qua đường, bốn năm tới cũng không dám ngẩng đầu.
Tuy giờ vẫn còn bị ghi tội nhưng ít nhất vẫn có thể làm người.
Nhưng những người ở trong lớp và ký túc xá biết Bạch Du xin cho bọn họ thì lại thấy cô quá dễ mềm lòng.