"Xin lỗi bạn học Bạch, chúng tôi biết lỗi rồi, hơn nữa những lời đó thật sự không phải là chúng tôi nói, chúng tôi cũng nghe từ người khác nói!"
"Nghe người khác nói lại? Vậy chẳng phải có rất nhiều người nghe thấy tin đồn này rồi sao?" Lâm Lam Phương nghe vậy thì cau mày chặt hơn, cô ấy quay sang nhìn Bạch Du: "Bạch Du, giờ phải làm sao? Mặc dù tin đồn chỉ dừng lại ở người thông minh nhưng nếu cứ truyền đi như vậy thì không tốt cho danh tiếng của cậu."
Bạch Du nhìn cô ấy, gật đầu: "Cô nói đúng, cho nên tôi không có ý định cứ như vậy tùy tiện bỏ qua chuyện này, Linh Linh, bây giờ làm phiền cậu tới văn phòng một chuyến, giúp tôi mời chủ nhiệm khoa và cô Vương tới đây."
Trịnh Linh Linh ngẩn người, một lúc sau mới hoàn hồn lại gật đầu: "Được rồi, tới đi ngay!"
Thấy Trịnh Linh Linh định đi tìm chủ nhiệm thì sắc mặt của mấy người trong phòng học lập tức thay đổi.
Trong đó có cả Lâm Lam Phương, người vừa mới quát lớn mấy bạn học kia.
Lâm Lam Phương: "Bạch Du, mọi người đều là bạn học, nếu làm ầm ĩ đến chỗ chủ nhiệm thì không hay lắm đúng không?"
"Đúng vậy, bạn học Lâm nói đúng, chúng tôi biết lỗi rồi, mong cô nể tình bạn học cùng một trường, tha thứ cho chúng tôi lần này đi!"
Mấy người kia nghe Lâm Lam Phương cầu xin giúp họ, trong lòng vô cùng biết ơn rồi lại không nhịn được trách Bạch Du làm quá lên, họ đã xin lỗi rồi, cô cũng không bị tổn hại gì, còn muốn họ thế nào nữa?
Hơn nữa, những lời này không phải do họ nói, chỉ là họ nghe được từ người khác nói lại, sao lại cứ bám lấy họ không buông?
Huống chi những chuyện đó của cô còn chưa biết thật giả, nếu không phải bản thân cô không đứng đắn thì làm sao người khác bịa đặt về cô được?
Các bạn học khác thấy vậy cũng lần lượt tham gia khuyên nhủ.
"Bạn học Bạch, nếu họ đã biết lỗi rồi, cô hãy tha thứ cho họ một lần đi."
"Đúng vậy, sau này mọi người vẫn phải sống chung với nhau bốn năm, đối với ai cũng không tốt, cô nói đúng không?"
"Tôi cũng cảm thấy báo cáo chủ nhiệm khoa có hơi quá mức…"
TBC
Trịnh Linh Linh thấy mọi người nói như vậy, không khỏi dừng bước, nhỏ giọng hỏi: "Bạch Du, thế thì tớ vẫn phải đi mời chủ nhiệm khoa và cô Vương tới không?"
Bạch Du lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người, dưới ánh mắt của mọi người, cô gật đầu: "Phải! Còn nữa, cậu bảo cô Vương cho người tới cục cảnh sát báo án!"
Mọi người: "!!!"
Không ít người cho rằng Bạch Du đã làm quá khi mời chủ nhiệm khoa và cô Vương đến, không ngờ cô còn muốn đi báo án!
Điều này chẳng khác nào muốn đẩy người ta vào đường cùng!
Đặc biệt là mấy người kia, sắc mặt thay đổi liên tục, như tắc kè hoa nhưng họ không cầu xin, ngược lại còn bị kích động, thẹn quá hóa giận.
"Bạch Du, chúng tôi đều đã nói xin lỗi rồi, sao cô còn không chịu buông tha hả? Cô cứ nói đi, rốt cuộc phải làm sao thì cô mới chịu bỏ qua cho bọn tôi?"
"Đúng vậy, cô muốn thế nào mới bỏ qua cho bọn tôi? Việc chúng tôi làm là không đúng, nhưng có ai dám nói mình chưa bao giờ nói xấu sau lưng người khác chứ?"
"Đúng vậy, nói xấu người khác lại không phạm pháp, cô cứ đi báo án ngay đi, tôi không tin đồng chí công an còn có thể lập tức bắt chúng tôi chỉ bởi vì mấy câu nói xấu mà chúng tôi nói đâu!"
Bạch Du mỉm cười: "nói xấu người khác đúng là không phạm pháp, nhưng hành động vừa rồi của mọi người đã không chỉ đơn giản là nói xấu nữa rồi, mà là có liên quan đến tội phỉ báng làm nhục người nhà quân nhân, theo tôi được biết, tội phỉ báng làm nhục người nhà quân nhân nghiêm trọng có thể bị phạt tù dưới 3 năm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-641.html.]
Sắc mặt bốn người kia tái mét, chỉ là họ chưa kịp mở miệng đã bị Lâm Lam Phương giành trước: "Bạch Du, cậu là người nhà quân nhân sao?"
Bạch Du nhìn cô ấy gật đầu: “Đúng, tôi là người nhà quân nhân, chồng tôi đang ngoài biển dùng mạng sống bảo vệ an toàn cho nhân dân và đất nước nhưng có người lại bịa đặt rằng vợ anh ấy là gái mại dâm, con gái anh ấy là con hoang, nếu quân nhân và người nhà quân nhân có thể bị tùy tiện phỉ báng làm nhục thì sau này ai còn dám dùng mạng sống để bảo vệ đất nước?”
"Không sai, mấy người đã xin lỗi rồi nhưng không phải lời xin lỗi nào cũng đáng được tha thứ, lời bịa đặt của mấy người đã lan truyền ra ngoài, nếu bây giờ tôi tha thứ cho maáy người thì sau này khi người khác nói xấu tôi, tôi cũng phải tha thứ cho họ! Đến khi thời gian trôi qua, tôi có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa, cái mác gái mại dâm sẽ mãi mãi gắn chặt trên người tôi, hai chữ con hoang cũng sẽ mãi mãi gắn chặt trên người con gái tôi, tôi tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra!"
"Còn kẻ chủ mưu đứng sau, dù có phải đào đất ba thước, tôi cũng phải tìm ra người đó!"
Những bạn học vốn định khuyên nhủ, sau khi nghe Bạch Du nói vậy, đều im lặng.
Mấy người ở cùng phòng ký túc xá cũng rất ngạc nhiên, bởi vì Bạch Du chưa bao giờ nhắc đến chuyện mình là người nhà quân nhân, phải nói là cô luôn rất bí ẩn, ở trong ký túc xá cơ bản không nói chuyện của bản thân.
Còn bốn người kia thì ngã ngồi trên ghế, lúc này mới thực sự sợ hãi.
Còn Lâm Lam Phương thì toàn thân run rẩy không kiểm soát được, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, từng móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Bạch Du nhìn cô ấy, trong lòng đã có câu trả lời.
Thật ra thì ban đầu cô không nghi ngờ Lâm Lam Phương, mà người cô nghi ngờ đầu tiên là Cảnh Phỉ.
Dù sao Cảnh Phỉ không chỉ có nhiều mối quan hệ hơn, mà dù là nộp đơn tố cáo hay cho người theo dõi cô thì cô ấy cũng sẽ có cách thực hiện tốt hơn so với Lâm Lam Phương đến từ thành phố khác.
Hơn nữa, cô và Cảnh Phỉ có sự cạnh tranh lợi ích, cô biết Cảnh Phỉ rất tự tin vào trình độ tiếng Anh của mình nên cô ấy chắc chắn phải giành được vị trí trợ lý, chỉ là không ngờ cô Vương lại để hai người họ cạnh tranh, hơn nữa, lá thư tố cáo đó có nhắc đến anh hai của Cảnh Phỉ, hôm đó Cảnh Phỉ cũng tình cờ có mặt ở đó.
Chỉ là mọi chuyện đều phải có bằng chứng, hôm đó cô và cô Vương đã bàn bạc, quyết định dùng "mồi nhử" để dụ kẻ đứng sau ra.
Không sai, cái gọi là "cô Vương muốn dịch một tác phẩm văn học và nhờ cô giúp sắp xếp" cũng như những lời "dẫn cô đi làm quen với các bậc tiền bối trong giới phiên dịch" đều là giả.
Đều là mồi nhử để dụ rắn ra khỏi hang.
Thực ra thì cách của họ cũng không đặc biệt cao siêu, nếu kẻ đứng sau có thể kiềm chế bản thân không cắn mồi thì họ cũng không có cách nào bắt được người đó.
Dù sao thì thời đại này không có camera giám sát, chữ viết trong lá thư tố cáo lại được cố tình làm giả nên rất khó tìm ra kẻ đứng sau.
Chỉ là kẻ đứng sau rõ ràng không thể kiềm chế được sự đố kỵ của mình nên đã ra tay thêm lần nữa.
Ra tay thì tốt rồi, nếu không ra tay, cô vẫn không có cách nào để báo án.
Rất nhanh, chủ nhiệm khoa và cô Vương đã đến.
Sau khi nghe Bạch Du nói, cô Vương cũng lấy lá thư tố cáo đó đưa cho chủ nhiệm khoa xem rồi nói: "Chủ nhiệm khoa, tô đồng ý với cách làm này của bạn học Bạch, đây không phải là nói xấu sau lưng bình thường nữa, đây là làm nhục người nhà quân nhân, còn có từ lá thư tố cáo được gửi tới có thể thấy được kẻ đứng sau này còn cho người khác theo dõi bạn học Bạch, gây nguy hiểm nghiêm trọng sự an toàn của bạn học Bạch và người nhà em ấy, cho nên, chuyện này phải báo án ngay lập tức!"
Mọi người đều bị cú chuyển hướng này làm cho choáng váng.
Các bạn học nghe được lời này của cô Vương, lúc này mới biết còn có chuyện thư tố cáo
"Ôi trời ơi, trước đây tôi còn thấy bạn học Bạch Du hơi làm quá, không ngờ kẻ đứng sau lại biến thái đến vậy, bịa đặt thì thôi đi, còn viết thư tố cáo và theo dõi nữa!"
"Bạn học Bạch Du thật là dũng cảm, nếu là tôi gặp phải loại chuyện này thì tôi đã sớm bị dọa sợ không dám tới trường rồi, cô ấy còn có thể bình tĩnh sắp xếp như vậy, thật khiến người khác khâm phục! Nhưng cứ nghĩ đến bên cạnh chúng ta có một kẻ biến thái tồn tại, tôi thấy ăn không ngon ngủ không yên."
Chủ nhiệm khoa cũng không ngờ mới đi học chưa bao lâu đã xảy ra chuyện tồi tệ như vậy: "Tôi cũng vậy, cậu nhìn xem cả người tôi đều đã nổi da gà, bây giờ tôi cũng ủng hộ báo án, không bắt được kẻ biến thái này, lỡ một ngày nào đó chúng ta đắc tội với nó, không biết có bị theo dõi hay g.i.ế.c c.h.ế.t không!"