Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 637

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:32:02
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du không ngờ còn có thể được như vậy, vội vàng cảm ơn thêm lần nữa.

Tuy Bánh Khoai tây và Kim Nguyên Bảo rất trung thành, cũng có thể trông nhà nhưng dù sao cũng không được huấn luyện đặc biệt, lỡ như thật sự gặp phải kẻ đột nhập cướp của, cô thật sự lo là không thể làm đối phương hoảng sợ.

Sau khi bàn bạc xong, vợ chồng Nguy Hán Nghị và Lý Trân nhanh chóng rời đi.

Sau khi xảy ra chuyện này, Bạch Du cũng không dám để mấy đứa nhỏ tự ngủ, cô bế cô nhóc và Niệm Niệm về phòng mình, để Tạ Thừa ngủ với bà nội.

**

Ngày hôm sau, cô nhóc lại sốt cao.

Bạch Du thay quần áo, vội vàng cõng cô nhóc đến bệnh viện gần đó.

May là chỉ cần tiêm một mũi, cô nhóc đã nhanh chóng hạ sốt.

Cô nhóc bị bệnh càng quấn lấy cô, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nước mắt lưng tròng, nhìn mà thấy thương.

Bạch Du cũng không nỡ để cô bé đi, đang chuẩn bị cõng cô bé lần nữa thì nghe thấy phía trước có người hét lên…

"Bác sĩ, y tá! Có một đứa trẻ ở đây xảy ra chuyện rồi!"

Bạch Du theo giọng nói nhìn sang…

Chỉ thấy cô bé gái nằm trong lòng một người phụ nữ, khuôn mặt cô bé tím tái, hai mắt đẫm lệ nhưng miệng lại không phát ra được tiếng, hai tay ôm lấy cổ họng, cổ họng phát ra tiếng khò khè.

Ngay lúc này, người phụ nữ bế cô bé ngẩng đầu lên, vội vàng hét lên: "Bác xảy y tá, mau tới cứu con gái tôi với!"

Lúc này Bạch Du mới nhìn rõ dáng vẻ của cô ta.

Ngô Hiếu Ngọc!

Nhìn vẻ mặt lo lắng đau lòng của Ngô Hiểu Ngọc, Bạch Du rất khó liên tưởng cô ta với Ngô Hiểu Ngọc trên xe lửa.

Trên xe lửa, Ngô Hiểu Ngọc đối xử với Tạ Thừa như đối xử với kẻ thù, không những đánh cậu bé đến bể đầu chảy máu, cuối cùng còn ném cậu bé ra ngoài nhà vệ sinh muốn để bọn buôn người bắt cóc Tạ Thừa đi.

Theo Bạch Du thấy, Ngô Hiểu Ngọc căn bản không xứng làm mẹ.

Nhưng bây giờ Ngô Hiểu Ngọc lại bế cô bé đó, lo lắng đến mức nước mắt chảy dài, dáng vẻ đó khiến cô thật sự thấy không đáng thay cho Tạ Thừa.

Nhưng lúc này vẫn còn sớm, rất nhiều bác sĩ y tá vẫn chưa đến làm việc, bác sĩ và y tá trực cũng đang bận rộn với những bệnh nhân khác, Ngô Hiểu Ngọc gọi mấy tiếng mà không có ai đến, thấy sắc mặt cô bé ngày càng khó coi, Bạch Du không thể không bế cô nhóc bước tới.

Cô đặt cô nhóc xuống để cô bé đứng bên chân mình không được chạy lung tung, sau đó nói với Ngô Hiểu Ngọc đang ngồi dưới đất: "Đưa đứa trẻ cho tôi, tôi có thể cứu đứa trẻ."

Ngô Hiểu Ngọc ngẩng đầu lên, không biết là không nhận ra Bạch Du hay là quá hoảng loạn.

Lúc này cô ta không những không trả lời Bạch Du mà còn ôm chặt con hơn.

Giọng Bạch Du nghiêm lại: "Con của cô bị dị vật chui vào khí quản, nếu cô không muốn con c.h.ế.t ngạt thì bây giờ hãy đưa con của cô cho tôi!"

Ngô Hiểu Ngọc nghe vậy, lúc này mới bán tín bán nghi đưa con vào tay Bạch Du.

Bạch Du bế đứa nhỏ lên, một tay nắm chặt, một tay ôm lấy nắm đấm, sau đó ấn vào n.g.ự.c cô bé, rồi dùng sức ấn.

Một y tá vội vàng chạy tới, thấy Bạch Du dùng nắm đ.ấ.m ấn vào n.g.ự.c đứa nhỏ, rồi lại dùng lực ấn.

Một y tá vội chạy tới, thấy Bạch Du đang dùng nắm đ.ấ.m ấn n.g.ự.c đứa nhỏ, mà mặt mày đứa nhỏ tái nhợt đau đớn, không khỏi hét lên: "Đồng chí, cô mau dừng tay!"

Bạch Du không nghe cô ấy mà tiếp tục dùng sức.

Y tá thấy cô không dừng tay, lập tức quay sang nhìn Ngô Hiểu Ngọc đang đứng bên cạnh: "Đây là con gái của cô sao? Sao cô để cho người ta làm loạn đụng vào con cô, lỡ như xảy ra chuyện gì thì cô cũng đừng trách bệnh viện chúng tôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-637.html.]

Ngô Hiểu Ngọc nghe vậy thì lo lắng, tiến lên định giật đứa nhỏ lại.

Ngay lúc này, cô bé "ọe" một tiếng nôn ra một hạt mơ, sau đó có thể bắt đầu thở, cô bé lại "hu" một tiếng nhào vào lòng Ngô Hiểu Ngọc khóc.

Ngô Hiểu Ngọc đau lòng ôm con gái, lúc này mới biết mình đã hiểu lầm đối phương, sau khi dỗ dành con xong, cô ấy nói với Bạch Du: "Xin lỗi đồng chí, vừa rồi là tôi hiểu lầm cô, cũng cám ơn cô đã cứu con gái của tôi! Nếu con gái tôi mà có chuyện không may, chắc tôi cũng sống không nổi nữa."

Bạch Du nhớ lại cảnh cô ta đập vỡ đầu Tạ Thừa thì cười nhạo: "Cô không nhớ tôi sao?"

Ngô Hiểu Ngọc ngẩn người, đánh giá cô từ trên xuống dưới rồi lắc đầu nói: "Chúng ta có quen nhau sao, nhưng tôi không nhớ chúng ta đã từng gặp nhau trước đây."

Bạch Du: "Cô không nhớ tôi, vậy cô còn nhớ đứa con trai mà cô đã ném lại ở nhà ga không?"

Ngô Hiếu Ngọc càng mơ hồ hơn: "Đồng chí, có phải cô nhận lầm người không? Tôi không có con trai, tôi chỉ có một cô con gái."

Nếu không phải Bạch Du và cô ta đã ở cùng một toa tàu trong vài ngày thì Bạch Du thực sự đã tin lời nói dối của cô ta: "Ngô Hiếu Ngọc, cô còn muốn giả bộ tới khi nào, vứt bỏ con chính là phạm luật, có tin tôi đi báo án ngay bây giờ không!"

TBC

Ngô Hiếu Ngọc nghe lời cô nói, cũng không giận mà còn mỉm cười: “Hóa ra là cô nhận lầm người, tôi không phải Ngô Hiếu Ngọc, tôi là chị của Ngô Hiếu Ngọc, tôi tên là Ngô Hiếu Nghi, nhưng vừa rồi cô nói vứt bỏ con gì vậy, đây là chuyện gì?”

Bạch Du: "?"

Bạch Du nghe nói như vậy thì ngây người.

Người trước mặt không phải Ngô Hiểu Ngọc?

Cô quan sát kỹ đối phương, "Ngô Hiểu Ngọc" trước mắt trông có vẻ gầy hơn lúc trên xe lửa một chút, da cũng trắng mịn hơn một chút nhưng đường nét khuôn mặt vẫn là đường nét khuôn mặt đó, ngay cả vị trí nốt ruồi ở khóe mắt cũng giống hệt.

Huống chi Ngô Hiếu Ngọc, Ngô Hiếu Nghi, hai cái tên này nghe giống nhau đến vậy, Bạch Du cảm thấy rất có khả năng cô ta đang nói bậy.

Thấy Bạch Du không tin nên Ngô Hiếu Nghi lấy thẻ công tác trong túi xách mang theo ra: "Tôi hiện đang làm kế toán ở công xưởng kéo bông số 2, đây là thẻ công tác của tôi."

Bạch Du nhận lấy thẻ công tác cô ta đưa, chỉ thấy trên đó ghi tên "Ngô Hiếu Nghi" và có cả ảnh của cô ta, thẻ công tác không thể làm giả được: "Nói như vậy, Ngô Hiếu Ngọc thật sự là em gái của cô sao?"

Ngô Hiếu Nghi gật đầu: "Với tôi, tôi và Hiếu Ngọc là chị em sinh đôi, cô không phải là người đầu tiên nhân lầm, nhưng chúng tôi vẫn khá dễ nhận biết, tôi có một nốt ruồi ở khóe mắt trái nhưng Hiếu Ngọc thì không có."

Bạch Du nhíu mày: "Nhưng tôi gặp Ngô Hiếu Ngọc trên xe lửa thì cô ta cũng có một nốt ruồi ở khóe mắt trái, vị trí và kích thước giống hệt nốt ruồi của cô."

"?"

Lần này đến lượt Ngô Hiếu Nghi ngây người, mãi một lúc sau mới lấy lại được giọng nói: "Cô nói Hiếu Ngọc cũng có một nốt ruồi ở đây sao?"

Bạch Du nhìn cô ta một cách kỳ lạ: "Không phải cô nói cô ta là em gái sinh đôi của cô sao? Cô ta có nốt ruồi hay không mà cô không biết sao?"

Ngô Hiếu Nghi: "Tôi biết em ấy không có nên mới thấy lạ nhưng tôi cũng đã hơn nửa năm không gặp em ấy rồi, hiện tại em ấy vẫn ở bên Thủ đô, đợi lần sau gặp mặt, tôi sẽ…"

Lời còn chưa nói hết đã bị Bạch Du cắt ngang: "Ngô Hiếu Ngọc ở thành phố Quảng, chúng tôi đã gặp nhau trên chuyến tàu từ Thủ đô đến thành phố Quảng."

Mặt Ngô Hiếu Nghi đầy dấu chấm hỏi: "Hiếu Ngọc tới thành phố Quảng? Em ấy tới thành phố Quảng làm gì"

Bạch Du: "Cô ta tới thành phố Quảng học đại học, cô đừng nói với tôi là cô cũng không biết."

Ngô Hiếu Nghi ngơ ngác: "Tôi thật sự không biết, hai chị em chúng tôi cùng nhau tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học nhưng cả hai đều không đỗ, cô có nhầm không?"

Nếu không phải người trước mắt vừa mới cứu con gái mình thì cô ta thực sự sẽ nghi ngờ cô là kẻ lừa đảo.

Bạch Du: "Hiện tại con trai của cô ấy đang ở nhà tôi, cô nói tôi có thể nhầm như thế nào? Đúng rồi, chẳng phải vừa rồi cô hỏi vứt bỏ con là chuyện gì đúng không? Sau khi Ngô Hiếu Ngọc tới thành phố Quảng, cô ta đã bỏ lại Tạ Thừa một mình ở bên ngoài nhà vệ sinh của nhà ga, nếu tôi không đến kịp, có lẽ Tạ Thừa đã bị bọn buôn người bế đi rồi, nếu cô không tin thì có thể đến cục cảnh sát gần nhà ga để hỏi thăm."

"..."

Ngô Hiếu Nghi cảm thấy thế giới quan của mình sắp nổ tung rồi.

Rõ ràng Ngô Hiếu Ngọc nói với người nhà là cô ta không thi đậu đại học, tại sao lại đến thành phố Quảng đi học?

Loading...