Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 634

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:31:57
Lượt xem: 26

Thế là ba người nói không có chuyện gì, chuyện này liền kết thúc như vậy.

Danh sách trợ giảng đã được xác định như thế.

Mọi người trong ký túc xá đều rất mừng cho Bạch Du. Ngay cả Lâm Lam Phương cũng đong đầy nước mắt, chân thành chúc mừng Bạch Du.

Bạch Du cũng rất vui.

Ở thời đại này, học đại học không những không tốn tiền mà còn được trợ cấp 18 đồng hàng tháng cho chi phí ăn uống.

Đúng lúc vừa có khoản trợ cấp nên cô đã cố tình nấu thêm một quả trứng cho bữa trưa để ăn mừng.

Đến ngày hôm sau, cô Vương đã nhận được một lá thư tố cáo nặc danh.

Người bị tố cáo không ai khác, chính là Bạch Du.

Lý do tố cáo: Quan hệ nam nữ bừa bãi.

Cô Vương nhìn lá thư tố cáo đặt trên bàn mình, hồi lâu vẫn không động đậy.

Tình huống này là điều cô ấy không ngờ tới.

Hôm qua mới xác định danh sách trợ lý thì hôm nay đã nhận được thư tố cáo, điều này khiến cô ấy không khỏi nghĩ theo hướng xấu.

Khuôn mặt cô ấy cũng lập tức trở nên u ám.

Sau mười năm mưa gió, đất nước mới đón chào bình minh của nền giáo dục, trước cơ hội học tập khó có được như vậy, cô ấy cũng sẵn sàng giúp đỡ sinh viên nhưng có những người không đặt tâm trí vào việc học, ngược lại lại đặt vào việc đấu đá lẫn nhau, điều này khiến cô ấy vô cùng khó chịu.

Có thể đưa ra tố cáo nhanh như vậy, lại chính xác ném thư tố cáo vào đây, người tố cáo chắc chắn là ở lớp một và lớp ba.

Nghĩ đến đây, cô ấy vội vàng mượn bài tập của các bạn lớp một và lớp ba từ các giảng viên dạy các môn khác, muốn tìm ra người tố cáo thông qua việc so sánh chữ viết.

Nhưng cô ấy cúi đầu đối chiếu hai tiếng đồng hồ, mệt đến mức không ăn nổi bữa trưa nhưng vẫn không tìm ra được người tố cáo.

Một là cô ấy không phải chuyên gia nhận dạng chữ viết, nhiều chữ viết trông giống nhau nhưng nhìn lại thì có vẻ không giống khiến cô ấy không thể xác định được; hai là người tố cáo hẳn đã cố ý ngụy trang nên cố tình viết xấu chữ hoặc dứt khoát dùng tay trái để viết.

Cho nên muốn tìm ra người tố cáo thông qua chữ viết là cách hoàn toàn không khả thi.

Cô Vương ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy đồng chí Chu Thúy Hoa phụ trách quét dọn đang lau kính, lập tức bước tới hỏi: "Đồng chí Chu này, cho hỏi khoảng hai ba tiếng trước, có ai đến văn phòng của tôi không?"

Chu Thúy Hoa suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Hình như không có, sáng nay tôi đến dọn vệ sinh thì không thấy ai vào, sau đó tôi đi dọn các phòng khác, lúc đấy có ai vào hay không thì tôi không biết."

Thấy không hỏi được gì, cuối cùng cô Vương đành bảo người gọi Bạch Du đến.

Khi Bạch Du đến, cô thấy thím lao công rất có trách nhiệm, lau sạch sẽ cả những chiếc cốc thủy tinh trên cửa sổ nhưng chẳng mấy chốc, cô ta đã xách xô đi lau chỗ khác.

Bạch Du không ngờ cô Vương lại một mình một văn phòng.

Văn phòng của cô Vương cũng giống như con người cô ấy, tràn ngập hương thơm của sách vở, chỉ thấy bên trái bàn bày mấy quyển sách, bên phải thì dùng một cái chum nhỏ cũ kỹ để nuôi một loại cây không gọi tên được, cành lá cây xòe ra, xanh mướt, tô điểm thêm một màu xanh cho văn phòng. Tuy nhiên, thứ thu hút sự chú ý nhất hẳn là giá sách đặt ở góc phòng, chỉ thấy giá sách cao bằng một người, trên đó bày đầy đủ các loại sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-634.html.]

Nhưng Bạch Du chỉ nhìn lướt qua rồi thu hồi tầm mắt, sau đó đối diện với ánh mắt phức tạp của cô Vương.

Ánh mắt này khiến cô ngẩn người.

Cô Vương: "Bạn học Bạch, em có biết cô gọi em đến đây để làm gì không?"

Giọng điệu này…

Trong lòng Bạch Du không hiểu tại sao mình lại có một dự cảm không lành nhưng vẫn lắc đầu: "Em còn tưởng cô Vương gọi em đến là muốn nói chuyện trợ lý nhưng nghe giọng cô Vương thì có vẻ không phải vậy."

Cô Vương không ngờ cô nhạy bén như vậy, liếc nhìn cô rồi lấy lá thư tố cáo trong ngăn kéo ra, đặt lên bàn nói: "Em mở ra xem đi."

Bạch Du nhìn phong thư trắng tinh, dự cảm không lành trong lòng cũng thành sự thật vào lúc này.

TBC

Cô hít một hơi thật sâu rồi duỗi tay lấy phong thư, đổ lá thư bên trong ra, sau đó mở ra…

Lá thư nói cô đã kết hôn nhưng vẫn đi quyến rũ đàn ông khắp nơi, bằng chứng có hai, một là thứ sáu tuần trước cô đã quyến rũ anh trai của bạn học Cảnh Phi ở cổng trường, hai là cô cố tình không ở ký túc xá, chính là để tiện tiếp đón những người đàn ông khác nhau trong căn nhà thuê.

Cuối cùng lời lẽ này chỉ thiếu điều chỉ thẳng mũi cô nói cô là gái điếm, nếu như là mấy năm trước, cô chắc chắn sẽ bị cạo đầu diễu phố, sau đó đưa đi cải tạo ở nông trường.

Bạch Du xem xong bức thư suýt chút nữa bật cười, cô đặt lá thư tố cáo lên bàn: "Cô Vương, em không có quan hệ nam nữ lung tung, những lời trong bức thư này đều là bịa đặt phỉ báng, hơn nữa em nghi ngờ có người theo dõi em!"

Đối phương hiểu rõ chuyện của cô như vậy, hiển nhiên đã theo dõi cô một thời gian rồi.

Nhưng điều khiến cô thấy chán nản là cô lại hoàn toàn không biết gì, lỡ như đối phương muốn làm hại bà nội hoặc con cô thì cô hoàn toàn không có khả năng chống cự.

Nghĩ đến đây, cô không khỏi rùng mình sợ hãi.

"Theo dõi? Sao em lại nói vậy?"

Cô Vương hoàn toàn không ngờ đến "theo dõi" này, cô ấy chỉ nghĩ có người ghen tị với việc Bạch Du được cô ấy chọn làm trợ lý, mới viết lá thư tố cáo này nhưng nếu sự việc liên quan đến theo dõi thì không đơn giản như vậy.

Bạch Du cụp mắt xuống, chỉ vào lý do tố cáo cô trên thư: "Lá thư tố cáo nói thứ sáu tuần trước em quyến rũ anh trai của Cảnh Phi, nếu không có lá thư tố cáo này, em còn không biết người bắt chuyện với em là anh trai của bạn học Cảnh Phi, điều này chứng tỏ người tố cáo khi đó có mặt tại hiện trường, đồng thời nắm rõ tình hình của em và bạn học Cảnh Phi, đây là một."

"Hai là, bình thường nếu buổi tối em không có việc gì thì đều về nhà ở, vì chồng em không ở thành phố Quảng, trong nhà chỉ có em và bà nội, cùng mấy đứa trẻ, chồng em lo lắng cho sự an toàn của chúng em nên bảo bạn của anh ấy để ý chúng em nhiều hơn, mà người bạn của chồng em này là đội trưởng đội cảnh sát hình sự, bình thường công việc khá bận nên khi anh ấy không có thời gian, nên sẽ bảo anh em trong cục tuần tra quanh nhà em hoặc đến giúp đỡ, mà người này có thể nói ra câu nói sau, hiển nhiên đối phương hẳn đã theo dõi em, đồng thời theo dõi gần nhà em."

Gần đây nhà cô xảy ra một vụ trộm đột nhập, do tên trộm đó đến giờ vẫn chưa bị bắt nên Nguy Hán Nghị lo lắng cho sự an toàn của họ, cho nên dạo này anh ấy thỉnh thoảng lại đến nhà cô xem, nếu anh ấy không có thời gian thì sẽ bảo anh em đến để răn đe tên trộm đó.

Không ngờ điều này lại trở thành "bằng chứng" để người khác tố cáo cô.

Sau khi nghe xong phân tích của Bạch Du, lông mày cô Vương nhíu lại thành chữ "xuyên": "Em nói vậy thì đúng là chuyện này không đơn giản, bây giờ em định làm thế nào, nếu muốn báo án thì cô có thể đi cùng em."

Bạch Du nhìn vào mắt cô Vương, lắc đầu: "Tạm thời không báo án nhưng em vẫn phải cảm ơn cô Vương."

Cô Vương xua tay: "Em không cần cảm ơn cô, nói cho cùng thì chuyện này cũng có liên quan đến cô, nếu không có chuyện chọn trợ lý thì đối phương cũng sẽ không viết thư tố cáo em, gây ra phiền toái lớn như vậy cho em."

Bạch Du lắc đầu: "Chính vì vậy nên em mới càng phải cảm ơn cô Vương, nếu không có chuyện chọn trợ lý thì em còn không biết đến bao giờ mới phát hiện ra có người theo dõi em, nếu đối phương muốn làm hại gia đình em thì em cũng không có cách nào bảo vệ họ, bây giờ biết rồi, em mới có thể phòng bị đối phương tốt hơn, hơn nữa em còn phải cảm ơn cô Vương đã tin tưởng em như vậy!"

Gặp được một thầy cô tốt thật sự rất quan trọng.

Có bao nhiêu người trên con đường học tập gặp phải những thầy cô không bình thường và đê tiện, từ đó dẫn đến tổn thương cả đời, với những gì cô thấy và nghe được ở kiếp trước thì có rất nhiều người khi còn đi học đã bị thầy cô dúng cách phạt về thể xác, nghiêm trọng hơn thậm chí còn bị thầy cô tát đến điếc tai, còn có người bị thầy giáo xâm hại, thậm chí còn có nhiều hơn nữa.

Loading...