Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 627

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:31:43
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Phỉ được khen ngợi đến mức thoải mái toàn thân: "Tôi nhớ cậu muốn mua kem dưỡng da, tôi còn thừa một hộp, tặng cậu dùng đi."

Đôi mắt Chu Đông Ny sáng lên nhưng miệng lại nói: "Không được đâu?"

Cảnh Phỉ xua tay: "Sau này chúng ta là bạn cùng lớp kiêm bạn cùng phòng, chỉ là một hộp kem dưỡng da thôi, không cần khách sáo với tôi."

Chu Đông Ny cười đến lộ cả lợi, lại cố hết sức nói thêm một tràng lời hay ý đẹp.

Ra khỏi trường, Bạch Du đến trạm rau và trạm thịt mua rau và thịt, hai ngày tới cô không cần đến trường báo danh, có thể ở nhà bầu bạn với bà nội và bọn nhỏ.

Về đến nhà, cô nhóc đang chơi ném bao cát với các anh chị, đừng nhìn cô bé nhỏ con không cao nhưng sức lại không nhỏ, bàn tay mũm mĩm cầm bao cát ném một cái, thế mà ném trúng ngay vào người Tạ Thừa, tất nhiên là do Tạ Thừa cố tình nhường.

Nhưng cô nhóc cũng không hiểu những điều này, cô bé chỉ biết mình đã ném trúng người, thế là cười khúc khích.

Bạch Du thấy nó chơi vui vẻ như vậy, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, nào ngờ khoảnh khắc sau, cô nhóc liếc thấy bóng dáng cô thì lập tức biểu diễn màn biến mặt kinh kịch, miệng nhỏ bĩu ra, mũi nhỏ hít vào, dùng hành động biểu thị - con sắp khóc rồi.

Bạch Du nhất thời dở khóc dở cười.

Cũng không biết tính cách của cô bé giống ai, từ nhỏ đến lớn tính cách của cô bé và Giang Lâm đều khá hướng nội nhưng cô nhóc này lại giống như một diễn viên nhí, tuổi nhỏ nhưng tinh quái không nói đi, đủ loại diễn xuất còn hạ bút thành văn.

Cô nhóc thấy mẹ không vội đến dỗ mình thì nước mắt nhất thời nén lại, bước những bước chân ngắn ngủn chạy đến làm nũng: "Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá!"

Bạch Du bế cô bé lên, hôn một cái thật kêu lên mặt cô bé: "Mẹ cũng nhớ con."

Tạ Thừa và Niệm Niệm ở bên cạnh đều nhìn cảnh này với vẻ ghen tị.

Nói ra thì hai đứa đều là những đứa trẻ đáng thương, đều bị mẹ ruột bỏ rơi, Bạch Du có thể cho chúng ăn ngon mặc đẹp, chăm sóc chúng hết sức có thể nhưng về phương diện tình mẫu tử, cô cũng bất lực.

Dù sao thì vai trò người mẹ không ai có thể thay thế được.

Bà Bạch thấy cô về sớm như vậy, không khỏi ngạc nhiên: "Sao con về sớm thế, không phải đi học sao?"

Bạch Du: "Vài ngày tới đều là thời gian báo danh cho tân sinh viên, vài ngày nữa sẽ tổ chức lễ khai giảng cho tân sinh viên, sau lễ khai giảng mới chính thức bắt đầu học, đúng rồi, chủ nhiệm khoa giao cho cháu làm sinh viên đại diện, đến lúc đó lên sân khấu phát biểu trong lễ khai giảng cho tân sinh viên."

Bà Bạch không hiểu những thứ này nhưng nghe nói cháu gái được chọn làm đại diện cho tân sinh viên, trong lòng cũng vô cùng vui.

Cô nhóc đảo mắt, ôm mặt mẹ hôn một cái thật kêu: "Mẹ thật giỏi!"

Bạch Du lại một lần nữa bị cô nhóc chọc cười: "Đây là áo bông nhỏ ấm áp của ai thế, sao nói chuyện ngọt ngào thế này?"

Cô nhóc: “Nhà mẹ!”

Ánh nắng xuyên qua những tán lá rậm rạp rọi xuống, cả nhà tràn ngập tiếng cười nói.

Ba ngày tiếp theo, Bạch Du đều ở nhà chuẩn bị bài phát biểu cho lễ khai giảng, sau khi chuẩn bị xong bài phát biểu, cô cũng không nhàn rỗi mà tiếp tục học tiếng Anh.

Lần này cô có thể đạt điểm tuyệt đối là vì cô đã nắm bắt được thời cơ, biết trước thông tin kỳ thi tuyển sinh đại học sẽ được khôi phục nên đã chuẩn bị trước hai năm, nếu cô cũng giống như những người khác, đến năm ngoái mới biết thì chưa chắc cô đã đạt được kết quả tốt như vậy.

Núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, người xuất sắc hơn cô nhiều vô kể nên cô không thể vì đạt được một kết quả tốt mà lơ là được.

**

Thời gian thoắt cái trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến ngày lễ khai giảng cho tân sinh viên.

Bạch Du dậy sớm, buộc tóc đuôi ngựa cao.

Cô nhóc nằm bên cạnh nhìn mẹ trang điểm, miệng ngọt như thoa mật: "Mẹ xinh đẹp!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-627.html.]

Niệm Niệm cũng theo đó khen: “Cô xinh đẹp.”

Ngay cả bà Bạch cũng thấy Bạch Du buộc tóc như vậy rất khác trông rất có sức sống.

Trong tiếng khen ngợi không ngớt, Bạch Du suýt nữa thì lạc lối.

Còn lúc này, trong ký túc xá số 322, bầu không khí lại có phần căng thẳng.

Đặc biệt là Chu Đông Ny, thỉnh thoảng lại nhìn về phía giường ở cửa, khi nhìn thấy đường viền hàm dưới mím thành một đường thẳng của Cảnh Phỉ, không khỏi nuốt nước bọt.

Bạn cùng phòng bên cạnh phát hiện ra sự bất thường của cô ta thì mỉm cười trêu chọc: "Đông Ny, sao hôm nay cậu dậy lại cứ lén nhìn Cảnh Phỉ thế? Phải chăng cậu đã làm gì có lỗi với Cảnh Phỉ?"

"..."

Chu Đông Ny đột nhiên cảm thấy đầu gối như trúng đạn, lại thấy người này đúng là mở miệng ra đã nói trúng tim đen, thật đáng ghét.

Thấy Cảnh Phỉ đi ra khỏi ký túc xá, cô ta vội đuổi theo: "Cảnh Phi, cái đó tớ... Tớ... Cũng không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này."

Cảnh Phỉ lạnh lùng liếc cô ta nhưng không nói gì.

Chu Đông Ny: "..."

Cô của cô ta phụ trách vệ sinh văn phòng ở khoa ngoại ngữ, hôm đó bà ta nói với cô ta rằng bà ta nghe nói trường sẽ chọn một người trong số những tân sinh viên làm đại diện cho sinh viên, còn nhắc đến tên Cảnh Phỉ nên cô ta mới vỗ n.g.ự.c nói với Cảnh Phỉ rằng cô ấy chắc chắn sẽ được chọn.

Ai ngờ nửa đường lại có người phá đám, người được chọn làm đại diện cho sinh viên không phải Cảnh Phỉ mà là một cô gái tên Bạch Du.

Sau khi Cảnh Phỉ biết chuyện thì sắc mặt lập tức đen như đáy nồi, từ hôm qua đã không nói chuyện với cô ta nữa.

Cô ấy cảm thấy chuyện này không thể trách cô ta, không phải cô ta lật lọng, mà là trường không chọn Cảnh Phỉ, cô ta có thể có cách gì? Muốn trách thì trách cô ấy không bằng người ta!

Hơn nữa, cô ta thấy Cảnh Phỉ này bụng dạ hẹp hòi, lúc nào cũng ra vẻ cao thượng, mỗi lần cô ấy hếch mũi nhìn mình thì cô ta đều muốn nhét ngón tay vào lỗ mũi Cảnh Phi!

Nhưng lúc này cô ta vẫn phải tiếp tục nịnh nọt cô ấy: "Tớ đã hỏi rồi, người được chọn làm đại diện sinh viên là một cô gái tên Bạch Du, cô ấy cũng là tân sinh viên của khoa tiếng Anh chúng ta."

Cảnh Phỉ khựng lại rồi mới nói: "Cô ta học lớp mấy?"

Chu Đông Ny thấy cô ấy cuối cùng cũng chịu để ý đến mình, trong lòng mừng thầm, vội vàng đáp: "Lớp ba, ở ký túc xá số 333, chính là phòng cuối cùng ở cuối hành lang."

TBC

Cảnh Phỉ đi thẳng về phía trước, không nói thêm lời nào.

Nhưng Chu Đông Ny liếc mắt đã nhận ra cô ấy thực ra rất để ý đến "Bạch Du" này, nên đã đổ hết những tin tức đã hỏi được ra: "Tớ đã hỏi rồi, cô gái này là thủ khoa kỳ thi tuyển sinh đại học của tỉnh Phúc Kiến, điểm tiếng Anh cũng đạt điểm tuyệt đối như cậu, nghe nói cô ấy đã kết hôn, lấy một người đàn ông vô dụng, hiện tại thuê nhà ở thành phố Quảng, vừa đi học vừa phải chăm sóc con cái, cho nên người này dù có trở thành đại diện sinh viên thì cũng không thể so sánh với cậu!"

Nghe nói đến đây, sắc mặt Cảnh Phỉ mới khá hơn một chút, liếc nhìn cô ta: "Những tin tức này cậu lại nghe từ đâu ra, không phải lại là từ cô của cậu chính là cái người quét dọn ở đó chứ?"

Cô ấy còn tưởng cô gái tên Bạch Du kia có gì ghê gớm lắm, không ngờ cô đã kết hôn sớm như vậy, còn lấy một kẻ vô dụng, một cô gái như vậy thì có tư cách gì để trở thành đối thủ cạnh tranh của cô ấy?

Chu Đông Ny nghe cô ấy nói vậy thì trên mặt thoáng hiện lên vẻ bối rối, gượng cười: "Không phải cô của tớ nói, là tớ hỏi bạn cùng phòng của cô ấy."

Để hỏi được những tin tức này, cô ta còn phải chia ra nửa hộp kem dưỡng da, đau lòng c.h.ế.t mất.

Cảnh Phỉ khịt mũi một tiếng, không nói gì nữa nhưng cũng không phản đối việc Chu Đông Ny tiếp tục đi theo cô ấy.

Bạch Du về ký túc xá trước, mọi người trong ký túc xá nhìn thấy cách ăn mặc của cô thì đều sáng mắt lên.

"Đây là lần đầu tiên tớ nhìn thấy kiểu tóc này của cậu, trông thật có sức sống!"

Tuy tóc của Cao Thắng Nam ngắn nhưng không ngăn cản được cô ấy ngắm nhìn mái tóc dài của những cô gái khác.

Trịnh Linh Linh gật đầu lia lịa: "Đẹp thật, lần sau tớ cũng phải buộc kiểu tóc này!"

Loading...