Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 623
Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:31:09
Lượt xem: 23
Có thể gặp được gia đình Bạch Du, quả thực chính là phúc mà kiếp trước họ đã tu được.
Trước giờ họ chưa từng chế tác vỏ sò thành đồ thủ công mỹ nghệ, nhưng đây cũng là một môn nghệ thuật, họ sẵn sàng thử.
Huống chi như Bạch Du nói, hiện tại tình trạng của con họ thật sự rất khó khăn, huống chi còn phải đến bệnh viện tái khám và uống thuốc mỗi tháng, nếu sau này có điều kiện, bà ấy còn muốn châm cứu trị liệu cho con gái nữa.
Ngoài ra, cơ thể con gái đã bị tổn thương nặng nề, sinh con và sảy thai liên tục suốt chục năm làm cơ thể con bé gần như suy kiệt, bác sĩ nói nếu không bồi bổ thì không thể kéo dài mạng sống, nhưng tất cả mấy thứ đó đều cần đến tiền.
Bà ấy biết Bạch Du nhờ họ giúp vì không chỉ chú ý đến trình độ nghệ thuật của họ mà còn muốn giúp đỡ họ, ân tình này cả đời họ cũng không thể báo đáp nổi!
Thấy họ nhận tiền, Bạch Du cũng thở phào nhẹ nhõm: "Việc này không nên cho người ngoài biết, để tránh gây phiền toái, cho nên xin thầy Ngũ và thím Triệu đừng nói cho ai biết ạ."
Sau khi cải cách mở cửa, cô sẽ lấy ngọc trai nước ngọt làm hướng đi chính. Chờ tới lúc phát triển, cô cũng sẽ thành lập một công ty chế tạo những đồ liên quan, làm túi ngọc trai, kết hợp với kĩ thuật thêu hai mặt để làm bông tai ngọc trai hai mặt, quạt tròn, vân vân.
Về phần vỏ sò, ở kiếp trước cô đã từng nhìn thấy những tác phẩm khảm xà cừ nghệ thuật bằng vỏ sò. Nếu thêm kĩ thuật thêu hai mặt hoặc ngọc trai vào đó thì có thể phát huy tối đa tính đa dạng của tác phẩm.
Hiện giờ việc nuôi ngọc trai chưa thể làm , bởi vậy cô mới nghĩ đến việc để thợ cả Ngũ và thím Triệu lấy vỏ sò luyện tập trước.
Thợ cả Ngũ vỗ n.g.ự.c nói: "Đồng chí Bạch yên tâm, chúng ta sẽ không nói ra ngoài đâu."
TBC
Họ hiểu câu nói “lòng người hiểm ác” sâu sắc hơn ai hết.
Vì vậy, cho dù Bạch Du không nhắc thì bọn họ cũng sẽ không nói với bất kỳ ai.
Triệu Kí Thu cũng gật đầu: "Đồng chí Bạch cháu cứ yên tâm đi, cho dù có là cháu của cô thì cô cũng sẽ không để nó biết."
Bạch Du cười, nói: "Sau này hai người cứ gọi cháu là Bạch Du là được rồi ạ. Đồng chí Bạch này đồng chí Bạch nọ gì chứ, nghe khách sáo quá."
Hai vợ chồng thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu cũng cười theo, lập tức nói được.
**
Bởi vì ngày hôm sau phải đến thành phố Quảng nên Bạch Du tự tay nấu một bàn đồ ăn ngon cho Giang Lâm.
Thịt đầu heo hôm nay rất ngon, sau khi Bạch Du mua về thì lấy lửa nhỏ nướng chậm từng chút một. Việc này rất tốn công và đòi hỏi sự kiên nhẫn, nhưng thịt đầu heo làm theo cách này lại rất mềm, thêm dưa muối vào hầm chung thì thịt sẽ mềm thơm, béo nhưng không ngậy, ăn rất ngon.
Còn món tôm xào hẹ, hẹ nhà trồng, mới hái nên rất tươi ngon, đảo vài lần với tôm là có thể ăn được.
Thịt ba chỉ xắt thành từng lát mỏng, thêm chút hành, gừng, tỏi vào xào chung. Sau khi ra dầu thì cho rau vào xào cùng đến khi rau bóng loáng, đồ ăn được phủ một lớp mỡ, chỉ nhìn thôi là đã kích thích vị giác, ăn thế nào cũng không ngán.
Cuối cùng, Bạch Du làm món sủi cảo nhân thịt bò và hành tây mà Giang Lâm thích nhất, cả ba đứa nhỏ đều cùng tham gia làm sủi cảo.
Niệm Niệm làm việc gì cũng rất nghiêm túc, kể cả làm sủi cảo, chẳng qua cô bé còn nhỏ, tay cũng bé nên nặn sủi cảo không bị hở miệng thì cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.
Niệm Niệm rất buồn bực, Bạch Du vội vàng động viên cô bé, nói ở tuổi của cô bé mà có được gói như vậy đã là tốt lắm rồi, lúc này cô bé mới nở nụ cười ngượng ngùng.
Tiểu Tạ Thừa nằm ngoài dự đoán của Bạch Du, lúc cậu bé đến cũng không làm gì cả, chỉ đứng sang một bên lặng lẽ nhìn Bạch Du gói, sau đó lại lấy vỏ sủi cảo Niệm Niệm làm hỏng luyện tập, rồi gói lại với nhân mới.
Chiếc sủi cảo này quả thực rất đẹp, sủi cảo do Tiểu Tạ Thừa làm rất to và đầy đặn, trông giống như những thỏi vàng, nhìn ổn hơn rất nhiều.
Bạch Du cảm thấy đứa trẻ này còn nhỏ tuổi nhưng lại rất có mắt nhìn và lòng quyết tâm, sau này lớn lên chắc chắn sẽ không là cá trong ao, tất nhiên nếu có thể thoát khỏi sự hành hạ của người mẹ không đáng tin cậy kia.
Cô nhóc cũng hào hứng tham gia đội làm sủi cảo. Không ngờ cô nhóc luôn đi trước các bạn cùng lứa lần này đã lại gặp phải thử thách cực lớn. Sủi cảo của Niệm Niệm còn có thể miễn nhìn ra là hình sủi cảo, nhưng cô nhóc thì…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-623.html.]
Hình bánh trôi, hình đa giác, thậm chí còn có nhiều hình thù khó tả hơn, mà chỉ có vỏ chứ không có nhân thịt.
Bạch Du nhìn "sủi cảo" do cô nhóc làm, rơi vào trầm tư thật lâu.
… Có vẻ như con gái không được thừa hưởng tài năng nấu ăn từ cô rồi.
Có điều Giang Lâm không hề quan tâm việc sủi cảo do con gái làm trông không giống sủi cảo chút nào, cô nhóc đút một miếng là anh ăn một miếng, cha con thắm thiết, đúng là cảnh tượng khiến người ta “cảm động”.
Mấy đứa nhỏ ăn đến no căng, thậm chí còn vén quần áo lên thi nhau xem bụng ai to hơn, khiến người ta dở khóc dở cười.
Tôn Tường Vy nhìn mà cảm khái: “Vẫn là cậu biết cách chăm sóc trẻ con. Chưa nói tới con gái của cậu thông minh hơn hai đứa con trai của tớ rất nhiều, chỉ nói đứa trẻ cậu mang về, lúc trước mặt nó còn vàng như nến, cậu xem mới có mấy ngày mà đã trở nên hồng hào như vậy, nói đi nói lại, đứa nhỏ này cũng rất ưa nhìn đó."
Bạch Du cũng nghĩ Tạ Thừa rất đẹp trai, nếu ở trong tiểu thuyết thì rất giống nam chính, nhưng cuộc đời lại có hơi bi thảm.
Cô không biết thế hệ sau này sẽ có một thiết lập mới lạ trong tiểu thuyết gọi là "Đẹp, giỏi nhưng khổ". Nếu mà biết, cô sẽ thấy Tạ Thừa lúc này giống hệt nhân vật đó.
Tôn Tường Vy rất không muốn xa Bạch Du, vì vậy Bạch Du nhân cơ hội động viên cô ta tiếp tục học tập, sau đó bọn họ sẽ gặp nhau ở thành phố Quảng.
Trước đây Tôn Tường Vy không quan tâm đến việc thi đại học, nhưng sau khi Bạch Du đi, cô ta đột nhiên cảm thấy đảo Quỳnh Châu trở nên rất nhàm chán, cho nên đã thực sự bắt đầu ôn tập nghiêm túc, thậm chí thỉnh thoảng còn nói đến việc sẽ tới thành phố Quảng tìm Bạch Du.
Điều này khiến Tạ Húc Đông ăn một bình giấm lão Trần, nghĩ đến tương lai anh ấy và Giang Lâm phải một mình trông nhà mà đau đớn rơi nước mắt.
Đêm đó, để cho Bạch Du và Giang Lâm có không gian gần gũi với nhau, bà Bạch đã dỗ dành bé con, nói lưng của mình bị đau, vậy là đêm đó bà Bạch đã nhận được bài hát ru "Bé ơi ngủ đi" mang thương hiệu Minh Thư.
Giang Lâm xác định bọn trẻ đều đã ngủ rồi, lúc này mới trở về phòng, ánh mắt nhìn cô mang vẻ sâu xa: “Bọn nhỏ đều ngủ hết rồi.”
Câu này giống như một tín hiệu bí mật vậy, Bạch Du đỏ mặt, tim vô thức đập mạnh.
Giang Lâm nằm xuống bên cạnh cô, cánh tay rắn chắc ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, trầm giọng nói: “Cái lần trước, chúng ta làm lại lần nữa nhé?”
Hơi thở nóng hổi và mạnh mẽ của người đàn ông phả vào tai, khuôn mặt Bạch Du càng lúc càng nóng, trong đầu xuất hiện rất nhiều hình ảnh không nên có.
Bên ngoài đột nhiên bắt đầu mưa, những hạt mưa rơi lộp độp trên kính cửa sổ, tạo thành một bài hát du dương.
Ngoài trời đang mưa to, trong phòng nước và sữa cũng hoà với nhau.
Bạch Du dán lên bức tường lạnh lẽo, chỉ cảm thấy quá điên cuồng.
**
Ngày hôm sau, mưa đã tạnh nhưng bầu trời lại âm u.
Sáng sớm Giang Lâm đã dậy làm bữa sáng cho cả nhà, anh cho phần thịt đầu heo còn thừa của ngày hôm qua vào nồi xào lại, lấy sủi cảo đông lạnh ra trụng nước sôi, sau đó bỏ vài nắm rau xanh để làm món sủi cảo nước.
Giang Lâm làm bữa sáng xong thì lên tầng gọi Bạch Du dậy.
Lưng Bạch Du đau nhức, nghĩ tới chuyện điên cuồng đêm qua, cô không khỏi trừng mắt nhìn anh.
Cái trừng mắt này lại khiến lòng Giang Lâm ngứa ngáy.
Nghĩ đến việc sắp phải xa nhau, trong lòng cả hai đều cảm thấy rất luyến tiếc, ước thời gian trôi qua chậm một chút.
Khi cô nhóc lên tàu, nhìn thấy cha vẫn còn trên bờ, cô nhóc lo lắng đến mức suýt khóc: “Cha, cha vẫn chưa lên tàu!”
Bạch Du ôm lấy cô nhóc: “Mẹ đến thành phố Quảng, cha có việc ở đây không thể đi được, khi rảnh sẽ đến thành phố Quảng gặp chúng ta.”