Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 622
Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:31:07
Lượt xem: 21
Nghe vậy, cô nhóc hài lòng vỗ cái đùi trắng nõn như ngó sen của mình: “Chị ơi, chị nằm ở đây đi.”
Niệm Niệm rất thương em gái nên nghe lời nằm xuống, còn lo sẽ đè đau em gái nên chỉ nằm ở phần mép.
Cô nhóc chìa bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm ra, vừa vỗ nhẹ vào n.g.ự.c chị gái vừa hát: "Cục cưng ơi ngủ đi, mau ngủ đi... Mẹ hát bài hát ru con, hát một bài, cục cưng à… "
Bạch Du nhìn thấy cảnh này, cô vừa buồn cười lại vừa cảm động.
Lúc trước khi cô nhóc bị bóng đè, cô đã hát khúc hát ru này để dỗ dành. Không ngờ cô nhóc không chỉ nhớ mà còn dùng nó để an ủi Niệm Niệm, còn hát rất hay nữa.
Trước đây cô nhóc chưa từng hát bao giờ nên cô không biết cô nhóc thực sự có một giọng hát hay. Chỉ vài câu hát đơn giản nhưng qua giọng hát của cô nhóc, với sự hồn nhiên, trong sáng và ngây thơ của trẻ con đã khiến người nghe cảm thấy vô cùng thoải mái, giống như âm thanh của thiên nhiên vậy.
Bạch Du rất kinh ngạc và vui mừng.
Ban đầu Niệm Niệm không buồn ngủ, chỉ nằm xuống để dỗ em gái thôi, nhưng không ngờ theo tiếng hát của em gái thì mí mắt của cô bé càng lúc càng trĩu nặng, cuối cùng đã ngủ thật.
Sau khi Giang Lâm về, Bạch Du đã nói với anh chuyện cô nhóc hát rất hay, Giang Lâm cũng rất ngạc nhiên, ngay lập tức yêu cầu cô nhóc hát một bài cho mình nghe.
Ai ngờ cô nhóc lại nói đầy lý lẽ: “Con không hát cho cha được đâu, phải bị thương mới hát được.”
Ý là, người không bị thương thì không đủ tư cách để nghe cô nhóc hát.
Giang Lâm: "..."
… Muốn nghe hát thì phải bị thương mới được à?
Bạch Du bật cười trước dáng vẻ của hai cha con.
Sau khi hai vợ chồng thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu về, họ cảm thấy không an tâm nên đã gửi một ít trái cây và kẹo cho Niệm Niệm.
Để trấn an hai ông bà, Bạch Du đã nhận lấy.
Dù Niệm Niệm có hơi sợ nhưng sau đó cô bé cũng không sốt, ban đêm cũng không gặp ác mộng, vốn tưởng rằng chuyện này sẽ qua đi, không ngờ Ngũ Hiểu Đường lại có một sự thay đổi đáng sợ.
Trước đó, Ngũ Hiểu Đường có thể cả ngày không nói được một cậu, mỗi ngày nếu không ngủ thì ngẩn người, cứ ngơ ngơ ngác ngác, thỉnh thoảng khi tỉnh thì có thể nhận ra thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu, nhưng một khi rơi vào trạng thái mơ hồ thì chính mình là ai thậm chí còn không nhớ rõ.
Sau khi nhìn thấy Niệm Niệm, lúc đầu thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu còn lo cô ấy sẽ rơi vào trạng thái mơ hồ, hai người cứ nhìn chằm chằm vào cô ấy và không dám lơ là cảnh giác. Ai ngờ sau khi về đến nhà, Ngũ Hiểu Đường không những không tái phát bệnh còn bảo Triệu Kí Thu mình muốn may quần áo cho con gái mặc.
Triệu Kí Thu nào dám để cô ấy chạm vào mấy thứ như kim kéo, lỡ bị thương hoặc một khi bệnh tái phát, chiếc kéo đó sẽ trở thành vũ khí c.h.ế.t người. Vậy nên bà ấy bèn dỗ dành, nói mình sẽ làm cho cô ấy, thậm chí còn lấy quần áo mình làm cho cô ấy xem, may mà Ngũ Hiểu Đường vẫn còn nhớ mình không giỏi may vá, nên đã gật đầu đồng ý.
Không ngờ chuyện vẫn chưa kết thúc, Ngũ Hiểu Đường lại bắt đầu lo con gái mình sẽ đói, đòi vào bếp chuẩn bị món gì đó thật ngon cho con gái ăn.
Lần này Triệu Kí Thu không ngăn cản cô ấy, mà chỉ chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu, không cho cô ấy chạm vào mấy đồ d.a.o kéo linh tinh. Sau đó bà ấy đứng sang một bên quan sát, lỡ có chuyện gì xảy ra thì bà ấy có thể ngăn chặn kịp thời.
Vốn tưởng rằng với tình trạng hiện tại, Ngũ Hiểu Đường sẽ không thể làm được gì, vậy mà Ngũ Hiểu Đường lại làm ra một đĩa bánh trứng thành công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-622.html.]
Nhìn thấy chiếc bánh trứng đã hoàn thành, đôi mắt hai vợ chồng Triệu Kí Thu lại đẫm lệ.
Nhưng lần này là vì vui sướng quá đỗi.
Trước khi mất tích Ngũ Hiểu Đường rất hiếu thảo, thường xuyên xuống bếp làm bánh trứng cho bọn họ, sau khi con gái mất tích, nhiều năm nay họ không dám làm bánh trứng vì sợ nhìn vật nhớ người, song không ngờ lại có một ngày họ có thể lại được ăn bánh trứng con gái tự tay làm.
Khi Bạch Du nhận được bánh trứng từ nhà họ Ngũ cũng rất sốc. Giống như vợ chồng nhà họ Ngũ, cô không ngờ Ngũ Hiểu Đường bị kích động nhưng lại phát triển theo chiều hướng tốt.
Niệm Niệm rất vui vẻ nhận bánh trứng, còn lễ phép nói cảm ơn: "Cám ơn bà Triệu ạ, cháu rất thích ăn bánh trứng."
Triệu Kí Thu nhìn cô bé Niệm Niệm này càng nhìn càng thích, trong lòng chợt nảy ra một suy nghĩ, bà ấy nhìn về phía Bạch Du, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Bà ấy cảm thấy cô bé Niệm Niệm rất có duyên với gia đình họ, lần trước đã giúp họ tìm thấy con gái, giờ lại giúp con gái có chuyển biến tốt hơn, vì thế... Nếu mình có thể nhận Niệm Niệm làm cháu nuôi, có lẽ ngày nào đó bệnh của con gái sẽ thuyên giảm.
Song nhìn vào đôi mắt sáng trong thuần khiết của Niệm Niệm, bà ấy lại không thể nói ra những lời này.
Nhà họ như thế, có tư cách gì mà nhận Niệm Niệm cháu nuôi chứ? Dính líu đến họ sẽ không có ích lợi gì, ngược lại sẽ liên lụy đến thanh danh của Niệm Niệm. Nghĩ thế, bà ấy dằn lại những suy nghĩ đó trong lòng.
Thật ra Bạch Du đã hiểu được ý nghĩ không nói được thành lời của Triệu Kí Thu, sau này cô còn xin sự giúp đỡ từ nhà họ Ngũ, nhưng cô sẽ không lợi dụng Niệm Niệm, dù Ngũ Hiểu Đường có thể thay đổi theo chiều hướng tốt hơn cũng là điều cô muốn thấy.
Vì thế sau khi suy nghĩ, cô trở về phòng, cầm hai bức ảnh chỉ có mình Niệm Niệm đưa cho Triệu Kí Thu.
Triệu Kí Thu cầm ảnh, cảm động tới nước mắt lưng tròng: "Cám ơn đồng chí Bạch, cảm ơn cháu!”
Bạch Du còn ở lại đảo Quỳnh Châu thêm vài ngày.
Mấy ngày qua, cô tranh thủ lúc thủy triều xuống để đi biển nhặt nhiều vỏ sò đẹp, sau khi làm sạch vỏ sò và phơi khô, cô đến Cung Tiêu Xã mua keo, khung tranh và các công cụ khác, sau đó đưa tất cả những thứ này tới nhà họ Ngũ.
"Đồng chí Bạch, những thứ này là..."
Thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu nhìn thấy những thứ này thì không khỏi có chút bối rối.
Bạch Du nói: "Hôm nay cháu đến đây để nhờ hai người giúp đỡ. Cháu biết thợ cả Ngũ từng dạy môn hội họa Trung Quốc ở trường, mà nghề thêu hai mặt gia truyền của thím Triệu lại có một không hai. Dù là trình độ nghệ thuật hay khả năng thưởng thức hai người đều rất xuất sắc, nếu bỏ phí chẳng phải sẽ rất đáng tiếc hay sao? Cho nên cháu muốn nhờ hai người biến những chiếc vỏ sò vô giá trị này thành báu vật, sau đó chế tác thành đồ thủ công mỹ nghệ, đương nhiên cháu sẽ không để hai người làm không công.”
TBC
Nói xong, cô lấy chiếc phong bì đã chuẩn bị sẵn ra và đẩy nó đến trước mặt hai người. Trong đó có hai tờ tiền Đại đoàn kết, cùng một số phiếu thịt và phiếu lương khô.
Lúc này, thợ cả Ngũ mới hiểu được ý định của cô, vội vàng đẩy phong bì lại: "Cháu xem nhà chú thành cái gì thế? Cháu lấy lại tiền đi, mấy thứ này nhà chú nhất định sẽ làm cho cháu."
Triệu Kí Thu cũng nói: “Đúng vậy, nếu không có cháu, bây giờ gia đình ba người bọn thím sẽ không thể đoàn tụ. Nhà thím cảm kích cháu còn không kịp, làm sao có thể lấy tiền của cháu được."
Bạch Du lắc đầu: "Thợ cả Ngũ, thím Triệu, cháu không phải khách sáo, mà cháu chỉ muốn sòng phẳng với người thân thiết, cháu cũng không ngại nói thẳng với hai người, sau này cháu định xuất khẩu hàng thủ công quốc gia, bao gồm cả ngọc trai nước ngọt mà lúc trước cháu đã nói với hai người. Ngoài ra còn có tranh thêu hai mặt, đồ thủ công mỹ nghệ làm từ vỏ sò và những thứ khác, vân vân."
“Nói cách khác, đây không phải là chuyện cần hai người giúp đỡ một hai lần, mà là chuyện có thể phát triển thành sự nghiệp lâu dài. Vì vậy cháu không thể để hai người làm không công, huống chi thân thể của chỉ Hiểu Đường cũng cần đồ tốt để tẩm bổ. Tiền này hai người cứ nhận đi ạ, mua đồ ăn cho chị Hiểu Đường hay may thêm hai bộ quần áo mới cho chị ấy đều được, nếu hai người không nhận thì sau này cháu cũng không dám nhờ hai người giúp nữa đâu ạ."
Thợ cả Ngũ: "Chuyện này. . . "
Hai vợ chồng già nhà Triệu Kí Thu nhìn nhau rồi nói: “Vậy nhà chú sẽ nhận mấy thứ này, lời cảm ơn nhà chú cũng không nói nhiều nữa. Đồng chí Bạch cháu yên tâm, nhà chú nhất định sẽ làm tốt việc này cho cháu!"