Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 621

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:31:05
Lượt xem: 27

Nghe Bạch Du nói vậy, mặc dù thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu có chút ngạc nhiên, nhưng nếu bình tĩnh suy nghĩ thì việc kỳ thi tuyển sinh đại học đã được khôi phục, những người bị tịch thu nhà còn được giải án sai, sao việc đó không thể làm chứ?

Hơn nữa, cả hai vợ chồng đều là người từng gặp gió to sóng lớn cho nên rất khâm phục hoài bão của Bạch Du: “Phụ nữ không thua đấng mày râu, đồng chí Bạch có thái độ dám nghĩ dám làm như thế thật đáng khâm phục”.

Bạch Du được khen tới đỏ mặt: "Hai người đừng khen cháu, chỉ là cháu nghĩ nếu sau này có chuyện như này, có lẽ sẽ cần hai người..."

Không ngờ lời còn chưa dứt, tiếng khóc của Niệm Niệm đã vang lên từ đầu bên kia.

"Huhu, thả cháu ra... Cô ơi, mau cứu cháu với..."

Bạch Du hoảng hốt, quay lại thì thấy Hiểu Đường vừa rồi còn đang ngồi xổm ở một bên nhìn đàn kiến, không biết từ lúc nào đã chạy tới cửa chính.

Lúc này cô ấy đang ôm Niệm Niệm, trông rất kích động, khiến Niệm Niệm sợ đến mức run dữ dội.

"Niên Niệm ngoan, cháu đừng giãy giụa nữa, cô lập tức tới cứu cháu."

Bạch Du vừa lo lắng vừa áy náy, nhìn thấy tình trạng của Ngũ Hiểu Đường khá ổn, mà Niệm Niệm và bé con đều đã đến tầng hai ngủ nên cô mới mất cảnh giác.

Không ngờ chỉ một sai sót nhỏ mà lại xảy ra chuyện như thế này!

Nếu Niệm Niệm xảy ra chuyện gì, cô phải giải thích thế nào với bà đây, làm sao giải thích với anh hai đang vẫn chưa rõ tung tích chứ?

"Đường Nhi, Đường Nhi ơi! Con thả con bé xuống mau!"

"Đường Nhi, là mẹ đây, mẹ đang ở đây, con có thể qua chỗ mẹ được không?"

Hai vợ chồng thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu thấy thế cũng vô cùng lo lắng, vội vàng đứng dậy chạy về phía Ngũ Hiểu Đường.

Con gái đã không mất kiểm soát cảm xúc trong một thời gian dài. Mặc dù hầu hết thời gian không nhận ra họ, nhưng cô ấy rất ngoan ngoãn ngồi im. Bác sĩ nói có thể đưa cô ấy đi dạo một chút, sẽ có lợi cho sức khỏe thể chất và tinh thần của cô ấy nên họ mới dám đưa cô ấy đi dạo.

Chỉ không ngờ rằng mới ra ngoài thì đã có chuyện xảy ra.

Họ rất thích đứa nhỏ Niệm Niệm này. Nếu lúc trước không phải Niệm Niệm có phần giống con gái họ, họ lo lắng đến nhà họ Giang để thăm nom thì đã không tìm thấy mặt dây chuyền ngọc của con gái, càng không thể tìm con gái về.

Vì vậy trong lòng họ, Niệm Niệm không chỉ là đứa trẻ họ yêu mến, mà còn là ân nhân nhỏ của họ và con gái.

TBC

Bây giờ họ nhìn thấy con gái mình ôm Niệm Niệm, còn làm cô bé sợ phát khóc, bọn họ thực sự cảm thấy có lỗi vô cùng.

Nhưng họ không dám lớn tiếng mắng mỏ vì sợ kích động tới con gái, con gái sẽ càng làm tổn thương Niệm Niệm hơn, đành phải chạy tới nhẹ nhàng dỗ dành cô ấy.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hành động của Ngũ Hiểu Đường đã khiến tất cả những người có mặt đều ngơ người…

Chỉ thấy cô ấy nhẹ nhàng ôm Niệm Niệm vào lòng, động tác có chút vụng về nhưng lại nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé: “Bé cưng đừng sợ, mẹ ở đây… Mẹ sẽ bảo vệ con, bé ơi đừng sợ…”

Nhìn thấy cảnh này, Bạch Du dần dần dừng bước.

Từ lời thú nhận của Hà Đào, họ mới biết đứa con đầu lòng của Ngũ Hiểu Đường là một bé gái. Mặc dù lúc đó Ngũ Hiểu Đường rất hận Hà Đào nhưng cô ấy đối xử rất tốt với con gái mình. Dù đây là lần đầu tiên cô ấy làm mẹ, dù bị giam dưới tầng hầm, cô ấy vẫn dành những điều tốt nhất cho con gái mình.

Nhưng tên súc sinh Hà Đào đã g.i.ế.c c.h.ế.t đứa nhỏ đáng thương đó trước mặt cô ấy, từ đó tinh thần của Ngũ Hiểu Đường trở nên có hơi bất thường.

Bạch Du không biết Ngũ Hiểu Đường đang nghĩ đến con gái mình hay là bị điên nữa, tóm lại cô không dám làm liều.

Niệm Niệm rất ngoan, dưới sự an ủi của cô đã không còn giãy giụa khóc lóc, để tránh làm kích động tinh thần của Ngũ Hiểu Đường.

Khi hai vợ chồng thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu nhìn thấy bộ dạng con gái, nỗi đau lại trào dâng như thủy triều, gần như đè bẹp họ.

Đường Nhi tội nghiệp của họ, nếu không có tên súc sinh kia, nói không chừng bây giờ con gái họ có thể có một cô con gái dễ thương như Niệm Niệm vậy, sống một cuộc sống hạnh phúc như người bình thường, tất cả là tại tên súc sinh đáng bị băm thành trăm mảnh kia.

Thợ cả Ngũ lau nước mắt, từ từ đến gần con gái: "Đường Nhi, cha là cha con đây, con có thể đưa đứa bé cho cha được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-621.html.]

Khi Ngũ Hiểu Đường nhìn thấy thợ cả Ngũ thì dường như không nhận ra ông ấy, không những không đưa Niệm Niệm cho ông ấy mà còn ôm chặt hơn.

Bạch Du thấy thợ cả Ngũ vẫn muốn tiến lên thì vội vàng ngăn lại: "Thợ cả Ngũ, tốt nhất chú đừng tiến đến nữa."

Thợ cả Ngũ nhìn thấy con gái không nhận ra mình, hơn nữa còn sợ mình, nỗi bi thương trong mắt như muốn tràn ra ngoài.

Triệu Kí Thu cũng không dám tiến lên: "Đường Nhi, con xem bé cưng đang rất khó chịu này, con đưa bé cưng cho mẹ được không, mẹ đưa bé cưng đi khám bệnh nhé?"

Ngũ Hiểu Đường nhìn mẹ, lại cúi đầu nhìn Niệm Niệm đang được mình ôm trong lòng, không biết là vì cô ấy còn nhớ mẹ hay vì đang lo cho "con gái" của mình.

Cô ấy do dự một lát rồi mới giao Niệm Niệm cho bà ấy, giọng vừa đáng thương vừa bất lực: “Cầu xin mẹ, hãy cứu con gái con.”

Giờ phút này, mọi người trong sân đều cảm thấy thương xót. Lúc đó, chắc hẳn Ngũ Hiểu Đường cũng hét lên như thế: "Cứu con gái tôi với, xin hãy cứu con gái tôi."

Chỉ là cô ấy không chờ được ai đến cứu, mà thay vào đó cứ chờ một lần thì lại bị tra tấn thêm một lần.

Triệu Kí Thu nén nước mắt ôm Niệm Niệm, sau đó giao cho Bạch Du rồi đi tới ôm lấy Ngũ Hiểu Đường, cuối cùng cũng không kìm được mà rơi nước mắt.

Bạch Du cũng cảm thấy mũi mình xót vô cùng.

Thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu lo lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên rất nhanh đã đưa con gái rời đi. Họ không lấy viên ngọc kia về mà đặt nó trên bàn trong đình.

Niệm Niệm rõ ràng là đang sợ hãi, khuôn mặt nhỏ tái nhợt.

Bạch Du rửa mặt cho cô bé rồi mang cho món ăn vặt cô bé thích nhất đến, cô an ủi cô bé: "Niệm Niệm, vẫn sợ sao, vừa rồi cô đó không muốn làm cháu bị thương đâu, cô ấy đang bị bệnh, cho nên mới nhận nhầm cháu là con cô ấy."

Niệm Niệm ngậm kẹo trong miệng, má phồng lên, nghe vậy thì ngẩng đầu lên hỏi: “Vậy con gái của cô ấy đâu ạ?”

Bạch Du xoa đầu cô bé: "Con gái của cô ấy bị bệnh nên không còn trên đời nữa. Bởi vì quá nhớ thương con gái nên cô ấy mới bị bệnh, cháu và con gái cô ấy trông khá giống nhau, cô ấy nhìn thấy cháu liền nghĩ là con gái mình, nhưng cô ấy không có ác ý, không muốn đánh cháu, cháu có thể tha thứ cho cô ấy không?"

Niệm Niệm nhớ lại, lúc nãy cô kia mặc dù luôn ôm chặt mình không buông, nhưng đúng là không hề làm mình bị thương: "Vâng, cô ấy đáng thương quá ạ, Niệm Niệm không trách cô ấy đâu."

Cô ấy không gặp được con gái mình nên chắc chắn sẽ rất đau lòng và khổ sở, như mình không thể gặp được cha vậy, cô bé rất muốn gặp cha, nhưng cô bé không thể nói ra, bởi vì cô bé sợ bà và cô biết thì sẽ buồn.

Vì thế cô bé chỉ dám thầm nhớ cha khi ở một mình.

Nghe vậy, Bạch Du không khỏi khen ngợi: "Niệm Niệm quả là một cô bé tốt bụng và chu đáo, cô rất tự hào về sự dũng cảm vừa rồi của cháu."

Khuôn mặt nhỏ bé của Niệm Niệm đỏ bừng, nghịch vỏ kẹo trong tay.

Giấy gói kẹo xinh đẹp phản chiếu nhiều màu sắc sặc sỡ khác nhau dưới ánh nắng, giống như ánh sáng trong mắt cô bé lúc này.

Cô nhóc biết vừa rồi chị mình bị doạ sợ tới khóc nên giờ đang ôm lấy Niệm Niệm.

Cô nhóc vỗ nhẹ vào lưng Niệm Niệm như đang dỗ con nít, còn nói rất ra dáng: “Chị ơi đừng sợ đừng sợ, em hát cho chị nghe nha.”

Niệm Niệm: “Cảm ơn em, nhưng giờ chị không sợ nữa rồi.”

Cô nhóc: “Không được, chị phải nói là chị sợ.”

Niệm Niệm: "... "

Niệm Niệm: “Nhưng em à, chị thật sự không sợ nữa.”

Sau khi nghe cô nói, cô bé hiểu cô ấy không muốn làm mình bị thương, hơn nữa cô ấy còn bị mất con gái, bản thân đang lại bị bệnh rất đáng thương nên cô bé không còn sợ nữa.

Cô nhóc im lặng một hồi, vẫn kiên trì nói: "Chị, chị phải sợ!"

Nếu chị gái không sợ thì cô bé không thể hát để dỗ chị được.

Niệm Niệm thấy em gái đang vô cùng lo lắng thì vội vàng nói: "Em đừng căng thẳng, chị vẫn sợ."

Loading...