Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 620
Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:31:03
Lượt xem: 21
Bạch Du quyết định sẽ mang hai con bạch tuộc về, một con sẽ làm bạch tuộc xào ớt xanh, một con sẽ luộc lên ăn kèm nước tương.
Cách ăn thứ hai sẽ có một số người không quen, cho rằng mùi quá tanh, ban đầu Bạch Du cũng không quen, nhưng dần dần lại thích.
Luộc hấp là cách tốt nhất để giữ hương vị ban đầu của thức ăn, đặc biệt là hải sản, vốn là một món ngon sẵn rồi.
Bào ngư giả còn được gọi là mũ tướng quân. Hình dáng và kết cấu của nó rất giống bào ngư. Thịt bào ngư giả rất chắc và giòn, không cần kết hợp với quá nhiều gia vị, chỉ cần thêm hành và gừng rồi xào lăn là đã có một đĩa bào ngư giả xào hành thơm dai ngon lành rồi.
Ốc biển và bầu sẽ dùng để nấu món canh bầu ốc biển. Món canh này có hương vị độc đáo và vị ngọt nhẹ tự nhiên, đồng thời còn có tác dụng hạ nhiệt giải độc.
Bạch Du dẫn mấy đứa nhỏ vẫn còn chưa chơi đủ về nhà, đang định vào bếp chuẩn bị bữa tối thì vợ chồng thợ cả Ngũ tới.
Ngũ Hiểu Đường trông ổn hơn trước rất nhiều, đã mập lên một chút, không còn gầy gò đến đáng sợ như trước nữa. Đầu tóc chải chuốt kĩ càng, quần áo trên người cũng sạch sẽ tinh tươm, có thể thấy được hai vợ chồng thợ cả ngũ và thím Triệu chăm sóc cô ấy rất tốt.
Bây giờ cô ấy đang đứng trong sân, đôi mắt không biết đang nhìn gì mà nghiêng đầu, mặc dù cô ấy đang đứng ngay trước mặt mình nhưng mắt cô ấy lại không nhìn vào mình, cũng không nhìn vào bất cứ thứ gì.
Cũng không làm loạn ầm ĩ, không làm tổn thương chính mình như trước, xem như là một tiến bộ lớn rồi.
Trạng thái tinh thần của hai vợ chồng thợ cả Ngũ và thím Triệu cũng tốt hơn rất nhiều, mặt mày cũng thả lỏng, không còn chau mày nhăn nhó như trước.
Triệu Kí Thu đau lòng, kéo con gái ngồi xuống ghế trong đình: “Tinh thần Đường Nhi bây giờ đã tốt hơn chút nên bọn thím mới dám dẫn con bé ra ngoài đi dạo. Tất cả là nhờ có sự giúp đỡ của mọi người, nếu không nhờ mọi người, đứa con gái khốn khổ của thím bây giờ đã..."
Triệu Kí Thu nói đến chuyện buồn thì không khỏi bật khóc.
Thợ cả Ngũ vội ngăn bà ấy lại, nói: "Bây giờ còn tới ngày rằm tháng Giêng đâu, bà đừng có mà lú lẫn chạy đến nhà người khác khóc lóc, xui xẻo lắm."
Triệu Kí Thu vội vàng lau nước mắt, gượng cười nói: "Rất xin lỗi, đồng chí Bạch, tôi..."
Bạch Du xua tay: "Không sao đâu thím Triệu, cháu không tin mấy chuyện này lắm ạ."
Triệu Kí Thu nghe vậy mới bớt căng thẳng, sau đó bà ấy lấy một chiếc hộp gỗ từ trong túi xách ra, đưa tới và nói: "Cảm ơn sự quan tâm và giúp đỡ trước đây của mọi người, đây là chút lòng thành của nhà thím, xin đồng chí Bạch hãy nhận lấy."
Chiếc hộp gỗ không lớn, to cỡ lòng bàn tay.
Bạch Du có hơi không hiểu: "Thím Triệu, thợ cả Ngũ, hai người đang làm gì vậy?"
Triệu Kí Thu thấy cô không chịu nhận, đành phải mở hộp gỗ ra: “Một người bà con xa của thím vừa mới được giải án xử sai. Năm đó khi gia đình họ xảy ra chuyện, thím và lão Ngũ đã giúp một số việc nhỏ, đứa trẻ kia vẫn ghi nhớ trong lòng. Bây giờ cậu ấy đã giải án sai, lại có công ăn việc làm nên đã lấy viên ngọc trai này ra để cảm ơn bọn thím, bọn thím giữ thứ này cũng vô ích, nhưng đồng chí Bạch thì khác, cháu còn trẻ và xinh đẹp, viên ngọc trai đeo trên người cháu hợp hơn."
Bạch Du nhìn cái hộp đang mở ra, thấy bên trong có một viên ngọc trai to bằng ngón tay cái, toả ánh sáng ấm áp, màu sắc trang nhã và tinh khiết, dưới ánh nắng tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-620.html.]
Bạch Du hơi sửng sốt, sau đó từ chối ngay: "Thím Triệu, thợ cả Ngũ, thứ quý như thế cháu không nhận được đâu, viên ngọc trai này hai người lấy lại đi, có thể đổi thành tiền bồi bổ sức khỏe cho chị Hiểu Đường."
Triệu Kí Thu: "Đồng chí Bạch, cháu cứ nhận đi. Đây không phải đồ cổ gì, chỉ là ngọc trai nhân tạo do cháu trai cô nuôi thôi, không có đáng tiền như cháu nghĩ đâu."
Bạch Du sửng sốt lần thứ hai, rồi như bị niềm ngạc nhiên vui sướng cực lớn đánh trúng: “Thím Triệu, ngọc trai này là cháu trai của thím tự nuôi sao?”
Triệu Kí Thu không biết tại sao cô lại phấn khích như vậy, nhưng vẫn gật đầu và giải thích rõ ràng hơn: “Trước khi xảy ra chuyện, cháu thím đã từng đến Viện nghiên cứu thủy sản tỉnh Giang Tô để học kỹ thuật nuôi cấy ngọc trai ở vùng nước ngọt, nhưng thằng bé chưa kịp tốt nghiệp thì trong nhà đã xảy ra chuyện, nó cũng bị gửi đến một nông trường để cải tạo. Nhưng ông trời cũng không bạc đãi nó, lúc ở nông trường nó đã gặp một vị trưởng bối vừa đi du học ở Nhật Bản về, vì hai người rất hợp nhau nên vị trưởng bối đó đã giao cho nó rất nhiều thí nghiệm về nuôi cấy ngọc trai nước ngọt, cho nên sau khi được giải án xử sai, nó mới có thể vào viện nghiên cứu thuận lợi. Thằng bé chịu trách nhiệm chính trong việc nuôi cấy ngọc trai nước ngọt. Nhưng mà cháu yên tâm, viên ngọc trai này mặc dù được viện nghiên cứu nuôi cấy nhưng cũng được viện nghiên cứu thưởng cho thằng bé, là đồ hợp pháp.”
TBC
"Còn có, cháu trai của cô cũng nói muốn giới thiệu lão Ngũ tới viện nghiên cứu làm trợ lý cho nó, như vậy sau này cuộc sống sẽ tốt hơn rất nhiều."
Đây là một trong những nguyên nhân khiến gương mặt của họ không còn trông buồn khổ như trước.
Cha mẹ của cậu ấy đã qua đời, nên sau khi biết hoàn cảnh của họ, cậu ấy đã chủ động đề nghị giúp đỡ chăm sóc họ và Hiểu Đường, bây giờ lại đề nghị để lão Ngũ làm việc trong viện nghiên cứu, dù không thể chuyển sang làm nhân viên chính thức nhưng tiền lương cũng cải thiện hơn nhiều. Mấu chốt là có cháu trai ở bên cạnh chăm sóc, họ sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Sau này nếu họ có mất thì Hiểu Đường cũng sẽ có người chăm lo, họ cũng thanh thản nhắm mắt.
"Quá tốt rồi, thật sự là quá tốt! Tốt quá!"
Bạch Du vì quá phấn khích mà nói liên tiếp ba chữ tốt.
Vốn dĩ cô định sau này sẽ nuôi ngọc trai, nhưng bây giờ nền kinh tế vẫn chưa được cải cách. Nếu cô muốn tìm người tiến hành nghiên cứu kỹ thuật thì cũng không thể làm ầm ĩ quá mức, tránh để người khác chú ý.
Không nghĩ tới giờ đây thợ cả Ngũ lại có cơ hội học tập tại viện nghiên cứu. Nếu sau này cô thành lập cơ sở nuôi cấy ngọc trai nước ngọt của riêng mình rồi nhờ ông ấy đến giúp đỡ, khả năng cao là ông ấy sẽ đồng ý.
Trên thực tế, nghề nuôi ngọc trai nhân tạo có nguồn gốc từ nước nhà. Tuy nhiên vì lý do lịch sử, kỹ thuật này đã từng bị mai một. Để phá vỡ thế thống trị của các nước khác trong thế giới ngọc trai, nước nhà đã bắt đầu thử nghiệm nuôi cấy ngọc trai nước ngọt một lần nữa vào những năm 60, còn đưa về khá nhiều công nghệ mới từ Nhật Bản.
Ở kiếp trước, ngọc trai Nam Hải từng rất được ưa chuộng và nổi tiếng trong và ngoài nước. Tuy nhiên, sau này có nhiều nguyên nhân khiến ngọc trai Nam Hải bị tụt dốc so với thời kỳ đỉnh cao. Một lượng lớn ngọc trai trong nước chỉ có thể xuất khẩu dưới dạng ngọc trai thô, trong khi sau khi các nước khác thu mua ngọc trai và gia công đã lấy giá thành cao gấp hàng nghìn lần rồi bán cho thị trường trong nước.
Đây là điều Bạch Du không muốn nhìn thấy.
Bởi vậy, cô muốn tận dụng cơ hội cải cách và mở cửa tốt nhất để thành lập một thương hiệu ngọc trai của riêng mình, sau đó khiến thương hiệu này ngày càng lớn mạnh, từ đó vực dậy thị trường ngọc trai trong nước và đưa ngọc trai trong nước trở thành thương hiệu quốc gia có một không hai trên thế giới.
Cô chưa bao giờ đề cập đến ý tưởng này với bất kỳ ai, kể cả Giang Lâm.
Vốn dĩ cô muốn tìm một cơ hội khác để bắt đầu vào năm sau, nhưng thật sự không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy.
Hai vợ chồng thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu cảm thấy bối rối trước biểu cảm này của Bạch Du.
Bạch Du bình tĩnh lại rồi giải thích: “Thợ cả Ngũ, thím Triệu, nói thật với mọi người, sau này cháu định làm nghề nuôi cấy ngọc trai nước ngọt, nhưng không phải là vào viện nghiên cứu, cháu muốn bán ngọc trai của nước mình ra toàn thế giới. Nên lúc nãy khi nghe tin thầy Ngũ sẽ đến viện ngiên cứu để học công nghệ nuôi cấy ngọc trai nước ngọt cháu mới phấn khích như thế, để mọi người chê cười rồi.”