Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 617

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:30:57
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du cười nói: “Thứ này để ở đây vừa xấu vừa chiếm chỗ, không biết cái kệ đựng đồ này là ai làm nữa?”

Giang Lâm cũng cảm thấy thứ này không đẹp mắt.

Tuy nhiên, cả hai đều không suy nghĩ quá nhiều, mà chỉ cho là do người thuê sau làm.

Nhưng không ngờ Giang Lâm lại dùng búa đập xuống, bên trong cái kệ trống rỗng, sau khi phần trên bị đập vỡ, phần dưới kỳ lạ lộ ra.

Bạch Du kêu Giang Lâm: “Cẩn thận, hình như bên dưới có thứ gì đó.”

“Anh biết rồi.”

Giang Lâm gật đầu, xuống tay cũng cẩn thận hơn, một lát sau, một cái lỗ xuất hiện trên mặt đất.

Sau khi cái lỗ bị đập ra, bên trong có một chiếc hộp sắt được khóa bằng ổ khóa, chìa khóa không biết ở đâu.

Bạch Du hơi chút ngơ ngác, sau đó tưởng tượng: “Anh nói xem bên trong có thể là cái gì thế? Không phải là t.h.i t.h.ể hay đầu người chứ?”

Kiếp trước, cô là một fan trung thành của chuơng trình “Pháp lý hôm nay”. Trong đó có mấy vụ án nạn nhân bị g.i.ế.c và t.h.i t.h.ể được giấu trong các bức tường hoặc tầng hầm. Cái kệ này rất không hợp lý, không chừng là dùng để giấu xác.

Giang Lâm bị suy nghĩ hoang đường của cô làm cho buồn cười, anh lấy tay áo lau mồ hôi trên trán, nói: “Nếu thật là t.h.i t.h.ể thì ngày mai chúng ta không thể đi được rồi.”

Vừa nói, anh vừa nhặt chiếc búa tạ lên, sau đó đập xuống, đập bể khóa rồi mở hộp ra.

Sau đó cả hai liền sững sờ.

Chỉ thấy bên trong hộp sắt có một chiếc hộp gỗ, mở ra xem thì...

Trời đất ơi, bên trong vậy mà lại có một hộp vàng và châu báu.

Dưới ánh đèn màu cam, xém chút đã làm cho hai người mù mắt luôn!

Tim Bạch Du đập rộn ràng.

Nhiều vàng bạc và châu báu như vậy, cô cũng chỉ nhìn thấy trên TV, không ngờ sẽ có một ngày được tận mắt nhìn thấy.

Giang Lâm rất nhanh đã phản ứng lại, anh xoay người đi rửa tay rồi nhanh chóng quay lại, lau sạch tay rồi mới lấy châu báu và vàng trong rương ra xem xét cẩn thận.

Sau khi kiểm tra, anh ngẩng đầu nhìn Bạch Du: “Tất cả đều là đồ thật.”

Tiếp đó, anh cẩn thận lấy từng món đồ ra khỏi hộp và đặt chúng lên chiếc khăn trải bàn sạch sẽ.

Sau khi phân loại thì mới phát hiện trong rương có mười chín cây vàng và ba mươi món trang sức. Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là bên dưới lớp vàng còn có một chiếc hộp gỗ, trong hộp đều chứa những báu vật quý hiếm.

Trong đó có rất nhiều tác phẩm thư pháp nổi tiếng, còn có những bức tranh tuyệt tác, thư pháp và sách cổ, tuy số lượng không nhiều nhưng mỗi tác phẩm đều là di tích văn hóa cấp quốc gia, thậm chí có thể tầm cỡ thế giới.

Tim Bạch Du lại đập loạn, hưng phấn giống như lần đầu hôn Giang Lâm vậy: “Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”

Dưới ánh đèn màu cam, đôi má cô ửng hồng vì phấn khích, đôi mắt sáng như sao trên bầu trời đêm.

So với sự điềm tĩnh của Giang Lâm, Bạch Du cảm thấy mình có hơi hám lợi, giống như bà Lưu sau khi vào vườn Đại Quan, không khỏi có chút xấu hổ.

Giang Lâm: "Anh nghĩ về sau nên tìm cơ hội nộp lại những di tích văn hóa này cho quốc gia, về phần vàng bạc trang sức thì..."

Nói đến đây, anh dừng một chút, Bạch Du vô thức nín thở: "Về phần vàng bạc trang sức, anh muốn làm gì?"

Nhìn thấy bộ dáng mê tiền của cô, Giang Lâm có hơi buồn cười, nhưng cuối cùng vẫn kìm không cho khóe miệng cong lên: “Vàng và trang sức chúng ta sẽ giữ lại, em thấy thế nào?”

Thấy thế nào sao?

Tất nhiên là tuyệt vời rồi!

Bạch Du nhào tới, không quan tâm trên mặt anh đang dính bụi đất, ôm mặt anh hôn một cái thật kêu: "Em cảm thấy quyết định của anh siêu sáng suốt luôn!"

Cô thừa nhận mình là người nhỏ mọn, cô chỉ là một bà Lưu ngu dốt, đối mặt với loại tài sản có giá trị cao ngất trời này, đúng thật là cô không thể nào bình tĩnh nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-617.html.]

Trước đây, cô còn thấy khó hiểu rằng con gái mình mê tiền là giống ai, nhưng giờ cô mới nhận ra, không phải là giống cô sao?

Đúng là mẹ nào con nấy mà.

Đối mặt với khuôn mặt tươi cười như hoa của cô, Giang Lâm cũng nhếch môi cười: “Em vui đến vậy sao?”

Bạch Du gật mạnh đầu: “Nào chỉ vui thôi đâu, là vui tới điên lên được ấy! Mua căn nhà này tốn nhiều tiền như vậy, em đang đau lòng c.h.ế.t mất, còn nghĩ tới việc phải nhịn ăn nhịn uống trong khoảng thời gian tới nữa kìa, không ngờ... Nhoáng một cái đã có tiền bù vô rồi."

Mười chín cây vàng và ba mươi món trang sức, tính theo giá trị hiện tại thì có thể đổi được khoảng 100.000 đồng.

Bỏ ra 12.000 đồng để mua một căn nhà, nhưng lại nhận lại được 100.000 đồng bằng vàng và trang sức, đây là món quà trời ban đó!

Tuy nhiên, so với vàng và trang sức, mấy di tích văn hóa kia còn có giá trị hơn. Mỗi món đồ về sau sẽ có giá trị lên đến hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu.

Nhưng làm người không thể quá tham lam, với tính tình của Giang Lâm, việc giữ lại vàng bạc trang sức đã không dễ dàng gì rồi, huống chi nộp di vật văn hóa cho quốc gia, so với giữ lại trong tay họ thì càng có giá trị hơn.

Bạch Du chợt nghĩ đến đại gia đình chủ nhà kia: “Nhưng mà, anh nghĩ sau này gia đình đó có đến tìm chúng ta đòi không?”

Giang Lâm siết c.h.ặ.t t.a.y cô: “Đừng lo, trước khi mua nhà anh đã hỏi kỹ rồi, ngôi nhà này đã đổi chủ nhiều lần, trong thời kỳ cách mạng có không dưới năm tư lệnh và phó tư lệnh ở đây. Anh đoán những thứ này đã bị chôn vào thời điểm đó, hoặc thậm chí còn sớm hơn, chỉ là do chiến tranh và tình hình sau đó nên không ai có tâm trí và thời gian để sửa sang lại ngôi nhà, bởi vậy những thứ này vẫn còn ở đây, nói cách khác thì những thứ này chắc chắn không phải của gia đình đó.”

Bằng không họ đã sớm đào ra và chia hết rồi, có số châu báu này, họ cũng sẽ không vội vàng bán nhà.

Nghe anh phân tích, Bạch Du cảm thấy có lý: "Vậy em yên tâm rồi."

Bởi vì ngày mai sẽ trở lại đảo Quỳnh Châu nên việc mang đi những thứ này là không khả thi, chưa tính tới việc nặng, chúng còn rất quý giá nữa, một khi có người phát hiện ra thì cô và Giang Lâm đều không thể giải thích được.

Vì vậy những thứ này phải được giấu đi.

Cả hai nghĩ đến những nơi có thể giấu đồ trong nhà, cuối cùng quyết định sẽ giấu đồ ở bụi cây phía sau bếp, đến lúc Giang Lâm tìm cách mua két sắt thì mới đào ra.

TBC

Bạch Du suy nghĩ một chút, cảm thấy két sắt vẫn chưa đủ an toàn: “Lát nữa em sẽ nhờ người đặt một tủ quần áo có khóa, loại to hơn và rộng hơn để có thể nhét két sắt vào được, cái này nên có hai lớp bảo vệ.”

Giang Lâm đồng ý ngay.

Để tránh các di vật văn hóa chôn dưới cây bị ẩm, họ cẩn thận bọc toàn bộ mọi thứ, còn thêm vài lớp giấy dầu ở bên ngoài, cuối cùng bọc vài lớp vải chống thấm nước tương đối xung quanh, rồi mới bỏ rương vào trong hố đất.

Vì có bụi cây che, khoảng đất trống này cũng không rộng, cho nên thường có ít người đến đây.

Sau khi chôn cái rương xong, Giang Lâm quay lại phòng tắm và đập vỡ hết kệ chứa đồ. Cái hố dưới đất cũng bị đập nát hoàn toàn, khiến người ta không thể đoán ra bên trong từng được giấu thứ gì.

Bạch Du quay về gội đầu tắm rửa trước, cũng may bà nội và bọn trẻ ngủ rất ngon, ầm ĩ như vậy cũng không đánh thức họ, điều này gián tiếp chứng tỏ căn nhà này cách âm khá tốt.

Khi xong việc thì đã gần mười một giờ.

Nhưng Bạch Du vẫn có chút hưng phấn, kéo Giang Lâm lại muốn nói chuyện số tiền kia nên chia như thế nào, không ngờ vừa mở miệng đã bị Giang Lâm chặn lại.

Chặn bằng môi.

Sau đó Giang Lâm xoay người đè lên người cô, nhẹ nhàng cắn môi cô và nói: "Nếu em không mệt thì chúng ta làm việc khác đi."

Bạch Du: "..."

Chẳng mấy chốc trong phòng vang lên âm thanh khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Chiếc giường gỗ mới mua rất chắc chắn, dù có rung lắc thế nào cũng không hề có dấu hiệu bị sập.

Cuối cùng, Bạch Du mệt đến mức lưng đau chân run.

Nhưng người đàn ông làm việc liên tục mấy ngày nay lại tràn đầy năng lượng, khiến Bạch Du tức tới nghiến răng.

**

Ngày hôm sau, thời tiết cực kỳ tốt, ánh nắng đầu xuân chiếu xuyên qua kẽ lá cây lựu và rơi trên mặt đất.

Nhiệt độ ở thành phố Quảng rất khác miền bắc, thậm chí cả cây cối cũng vậy.

Ở miền bắc, cây cối bắt đầu rụng lá từ mùa thu, đến mùa đông về cơ bản là trơ trụi. Bây giờ đã là mùa xuân, vài chồi non xanh mơn mởn sẽ từ từ mọc lên, nhưng ở thành phố Quảng lại có rất ít cây trụi lá, cho dù có vào mùa đông, đưa mắt xa xa vẫn chỉ thấy màu xanh ngút ngàn.

Loading...