Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 601
Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:29:40
Lượt xem: 33
Lâm Hướng Tuyết nhìn dáng vẻ khẩn trương của anh ấy, cô ấy không nhịn được mà bật cười: “Đùa với anh mà thôi, anh thật sự cho rằng em là người không chuyện à?”
Tằng Cảnh Lâm run lên, lúc này anh ấy mới nở nụ cười ngại ngùng, khựng lại một lúc rồi nói: “À đúng rồi. Hình như bữa nay anh đã thấy bạn thân của em ở nhà ga, chính là đồng chí nữ Bạch Du kia.”
“Hả? Anh gặp được Bạch Du? Cậu ấy tới thủ đô rồi?”
Lâm Hướng Tuyết phấn khích kêu lên, nhảy nhót vài vòng ngay tại chỗ giống như một con sóc nhỏ.
Kề từ lúc rời khỏi đảo Quỳnh Châu vào lần trước, cô ấy đã không gặp Bạch Du một năm. Cô ấy thật sự rất nhớ Bạch Du, nếu không phải thời gian không cho phép, cô ấy ước có thể tới kiếm Bạch Du để ôn chuyện ngay bây giờ.
Tằng Cảnh Lâm thấy dáng vẻ của cô ấy đáng yêu như vậy, khóe miệng cong lên theo bản năng, anh ấy khựng lại một lúc rồi mới: “Chẳng lẽ không định hỏi là tại sao anh lại chạy tới nhà ga ư?”
Lúc này Lâm Hướng Tuyết mới lấy lại tinh thần: “Đúng rồi, vậy tại sao anh lại chạy tới nhà ga? Anh đón ai à?”
Tằng Cảnh Lâm nhìn vào mắt cô ấy rồi gật đầu: “Đúng vậy, khi anh vào Đại Học có quen một người anh em rất thân, lúc trước nếu không nhờ có anh ấy nhảy xuống hồ băng để cứu anh lên thì anh đã c.h.ế.t từ lâu rồi.”
Lâm Hướng Tuyết biết chuyện này, sau khi cô ấy nghe chồng nói thì lập tức bước tới nắm chặt lấy tay của anh ấy: “Em còn chưa được gặp đồng chí Hoàng, sao giờ anh lại nhắc tới anh ấy? Chẳng lẽ nay anh đi đón đồng chí Hoàng ư? Nếu vậy thì chúng ta phải tiếp đãi anh ấy thật chu đáo.”
Tằng Cảnh Lâm lộ vẻ mặt đau buồn: “Anh Hoàng, anh ấy… Đã qua đời vào trước vì bệnh rồi, anh ấy bị bệnh lâu như vậy, tại sao anh lại không biết chứ? Anh thật đáng trách!”
Lâm Hướng Tuyết không ngờ chuyện lại rẽ sang phía như thế: “Chuyện này không thể trách anh, nếu như anh ấy không muốn cho người khác nói cho anh biết thì anh cũng sẽ không có cách có nào biết tình trạng của anh ấy.”
Tằng Cảnh Lâm thở dài: “Em nói đúng, anh thường xuyên viết thư cho anh ấy trong suốt nửa năm qua, anh ấy cũng có viết thư trả lời nhưng chưa từng nhắc tới chuyện sức khỏe của mình với anh. Mạng sống thật sự rất mỏng manh, một người khỏe mạnh vừa nói qua đời là qua đời, anh Hoàng có một người vợ cưới, bọn họ định làm đám cưới vào cuối năm nay. Bây giờ ngoài việc này, anh Hoàng là một người trọng tình trọng nghĩa nên đã viết thư nhờ anh kiếm giúp người yêu cho vợ chưa cưới của anh ấy, để anh ấy có thể yên lòng xuôi tay.”
Lâm Hướng Tuyết nghe vậy thì cảm thán: “Không ngờ đồng chí Hoàng kia lại là người si tình như vậy, trước khi xuôi tay còn nhớ tới việc sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho vợ chưa cưới nhưng vợ chưa cưới của anh có đồng ý không? Ý của em là vợ chưa cưới của anh ấy không phải là người thủ đô, cô ấy có đồng ý rời khỏi An Huy để tới thủ đô không?”
Tới thủ đô kiếm người yêu, đồng nghĩa với việc lấy chồng ở xa và cũng đồng nghĩa với việc phải rời khỏi cha mẹ, người thân, nếu không phải vì không có cách nào khác thì sẽ có rất nhiều người không đồng ý làm như vậy.
Tằng Cảnh Lâm: “Dương Vi… Đồng chí Đồng là vợ chưa cưới của anh Hoàng, cha mẹ của cô ấy mất sớm, sống với ông bà nội từ nhỏ. Hai năm ông bà nội của cô ấy đều đã qua đời nên không còn người thân nào ở An Huy nữa.”
“Thế nên nay anh đã đi đón cô ấy?”
Lâm Hướng Tuyết chợt nhận ra tại sao đồng chí Hoàng lại để vợ chưa cưới vượt ngàn dặm xa kiếm vợ chưa cưới.
Tằng Cảnh Lâm gật đầu lần nữa: “Đúng.”
Lâm Hướng Tuyết: “Vậy sao anh không nói với từ trước chứ? Em đi đón người chung với anh, còn đồng chí Hình đang ở đâu? Sao anh không đưa người tới nhà?”
Tằng Cảnh Lâm l.i.ế.m môi một cái: “Anh bận công việc nên quên mất, bây giờ cô ấy đang ở nhà khách, anh có nói với cô ấy là tới nhà nhưng cô ấy nói anh Hoàng vừa mới qua đời, cô ấy đang chịu tang, bây giờ sắp bước qua năm mới rồi, vả lại nhà chúng ta sắp có chuyện vui, cô ấy lo mình sẽ làm ảnh hưởng tới chúng ta thì sẽ không may.”
Lâm Hướng Tuyết gật đầu: “Em lại không nghĩ tới việc này, tuần sau chú em cưới vợ, cho dù chúng ta không để ý nhưng chưa chắc là nhà gái không để ý, chẳng qua là… Cứ không thể ở nhà khách được.”
Tằng Cảnh Lâm vươn tay nhéo cái mũi của cô ấy: “Em đừng quan tâm, chốc nữa anh sẽ thương lượng với cha và mẹ, xem phải giải quyết vấn đề này như thế nào.”
Lâm Hướng Tuyết đẩy tay của anh ấy ra, cô ấy trề môi: “Em đã nói là anh đừng nhéo mũi của em rồi mà, sắp bị anh nhéo xấu luôn rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-601.html.]
Tằng Cảnh Lâm nhìn cô, nở nụ cười cưng chiều rồi nói: “Được, được, được, tất cả là lỗi của anh.”
Hai người đùa giỡn một lúc rồi mới tách nhau ra.
***
Cả đời ông Giang oai phong một cõi, ông ấy đi tới đâu cũng có uy nghiêm nhưng không ngờ lại thua trong tay cô nhóc.
Đừng chỉ nhìn dáng vẻ của cô nhóc còn nhỏ, giọng nói lại rất to, mọi người trong nhà đều nghe thấy.
Quả thật là rất ngại.
Đêm đó ông Giang nói phải xử lý văn kiện nên cứ ở trong phòng sách không chịu ra ngoài, ngay cả ăn cơm cũng ăn trong phòng sách.
Dù sao ông ấy cũng là người có gánh nặng thần tượng.
Bạch Du nhân lúc đó dạy cho cô nhóc, để cô bé biết rằng đó không phải là tè ra quần mà là quần ướt, còn dạy cô bé khi gặp chuyện nào đó, trước khi vẫn chưa xác định thì không được rêu rao không chút kiêng dè.
Cô bé cái hiểu cái không, đối với những đạo lý mà Bạch Du dạy, có lẽ là bây giờ cô bé vẫn chưa hiểu nhưng Bạch Du cũng không ép buộc cô bé, sau này khi cô bé lớn thì tự khắc sẽ hiểu.
Chẳng qua là cô nhóc cũng nhận ra mình đã làm sai, chủ động đòi xin lỗi ông cố, Bạch Du rất gắng sức, cô còn tự mình xuống phòng bếp làm sữa hai lớp. Cô nhóc bưng sữa hai lớp vào trong phòng sách, chẳng mấy chốc bên trong đã truyền tới tiếng cười của đôi ông cháu.
Hôm sau Bạch Du trở đại viện quân khu.
Lần này anh cả Bạch Gia Dương của cô và chị dâu Ánh Chi đều có ở nhà, anh cả của cô vừa thấy cô thì trên khuôn mặt cố nở nụ cười lấy lòng, còn làm một cái khóa vàng cho cô nhóc, bên trên khắc chữ sống lâu trăm tuổi, trông rất xinh xắn và đẹp đẽ.
Cô nhóc rất thích, còn ôm và hôn lên khuôn mặt của cậu cả một cái, khiến Bạch Gia Dương xúc động tới mức nước mắt lưng tròng.
Bạch Du từ chối cho ý kiến.
Cô không từ chối, càng không ngăn cản cô nhóc thân thiết với Bạch Gia Dương nhưng cô và Bạch Gia Dương vĩnh viễn không thể trở về như trước kia.
Cô có thể làm người thân của anh ấy nhưng cũng chỉ là người thân, không thể tiếp tục làm người anh cả mà cô có thể dựa vào như lúc trước.
Dường như Bạch Gia Dương nhận ra điều này rất nhanh, anh ấy nhìn cô với đôi mắt đỏ bừng, cuối cùng mượn cớ bệnh viện có việc để chạy ra ngoài.
Mọi người thấy vậy nhưng mọi người cũng không có cách nào để chỉ trích trái tim của Bạch Du quá cứng. Dù sao cách làm lúc trước của Bạch Gia Dương thật sự rất lo lắng, mọi người lo lắng một khi kích thích Bạch Du thì sẽ khiến cô tái phát bệnh lần nữa.
Từ Ánh Chi không bởi vì chuyện của đôi anh em mà làm ảnh hưởng tới quan hệ với Bạch Du, cô ấy ôm cô nhóc không rời xa được: “Chị ở khoa phụ sản đỡ đẻ thấy không ít đứa trẻ nhưng chị chưa từng thấy đứa trẻ nào xinh đẹp như Thư Thư cả. Con bé Thư Thư thật sự rất khéo, sinh ra với toàn ưu điểm của em và em rể.”
TBC
Nói xong cô ấy vươn tay xoa bụng của mình: “Bây giờ chị chỉ mong sau này đứa bé trong bụng của chị có thể xinh đẹp bằng một nửa của Thư Thư là chị đã thấy thỏa mãn.”
Bạch Du run lên, chẳng mấy chốc đã phản ứng lại: “Chị dâu, chị mang thai rồi ư?”
Từ Ánh Chi mập hơn trước đó, đôi gò má cũng thịt nhưng dáng người của cô ấy vẫn còn rất thon thả, cái bụng cũng rất bằng phẳng, nếu không phải là do cô ấy nói thì không thể nhìn ra là cô ấy đã mang thai.
Nụ cười trên khuôn mặt Từ Ánh Chi đậm thêm vài phần: “Đúng vậy, sắp được ba tháng rồi, lúc đầu khi mang thai không được ổn định lắm. Mẹ chị nói trong một trăm ngày mang thai không được nói cho người khác biết nên trước đó chị không có nói cho em biết.”