Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 600

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:29:39
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồ ăn trên xe lửa cũng chỉ có như vậy, đặc biệt là vào thời gian mùa đông, đồ ăn vừa được tới tay thì đã không còn nóng từ lâu, ngày nào cũng ăn mấy món như vậy, Bạch Du đã ăn tới mức chán ngấy rồi.

Lúc này khi thấy thức ăn ngon được bày ra bàn, cô lập tức nuốt nước bọt theo bản năng.

Ông Giang vẫn còn đắp vài người tuyết với cô nhóc ở bên ngoài, còn dùng cà rốt làm cái mũi của người tuyết, đậu đen làm con ngươi, đắp rất ra dáng.

Thấy dáng vẻ tình cảm của ông cháu, Giang Lâm cũng không nhịn được mà cảm thấy có chút ghen tị: “Từ đó tới giờ ông nội chưa từng giúp anh đắp người tuyết.”

Bạch Du không nhịn được mà trêu chọc anh: “Nếu không chốc nữa em đắp người tuyết với anh nhé?”

Giang Lâm nhìn cô một cái rồi nhỏ giọng nói: “Không cần đâu, em ngủ với anh là được rồi.”

“...”

Khuôn mặt của Bạch Du lập tức ửng đỏ, may là mẹ Ôn đã ra ngoài, nếu không bị người khác nghe được thì sẽ ngại c.h.ế.t mất.

Bạch Du định ra ngoài gọi hai người vào ăn cơm thì ông Giang đã ôm cô bé vào trong.

Cô bé đã lâu không thấy mẹ, khi vừa thấy mẹ là đã nhào qua: “Mẹ ơi, bé cưng rất nhớ mẹ!”

Tuổi còn nhỏ, không biết bắt chước ai mà cái miệng khi nói chuyện lại giống như bôi mật ngọt.

Mặc dù Bạch Du biết đứa bé nói như vậy là vì muốn cô không mắng cô bé vì đã chơi ở ngoài quá lâu nhưng cô bé vẫn bị chiêu “Viên đạn bọc đường” của cô đánh bại: “Lần sau không được chơi ở ngoài quá lâu, nếu làm ông cố mệt thì mẹ sẽ đánh m.ô.n.g của con.”

Cô bé nghe được lời này, lập tức dùng tay nhỏ che m.ô.n.g lại.

Mọi người thấy dáng vẻ này của cô bé cũng không nhịn được mà bật cười.

Bạch Du dùng nước ấm lau mặt và tay chân cho cô nhóc, may là nhiệt độ cơ thể của cô bé cao, mặc không ít đồ trên người nên không bị đông lạnh.

Sau khi ngồi xuống, Giang Lâm thấy ông Giang bảo chú Vương rót cho ông ấy một ly rượu đế, anh lập tức không đồng ý: “Ông nội, ban ngày ban mặt, không nên uống rượu.”

Ông Giang lại không nghe: “Hiếm khi vui vẻ, uống vài ly cũng không sao, cháu đừng nói nhiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-600.html.]

Vừa dứt lời, cô nhóc đã nói với khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nghiêm túc: “Ông cố, mẹ nói uống rượu không tốt cho sức khỏe.”

Ông Giang sửng sốt, lập tức cười nói: “Đúng, đúng, đúng, Tiểu Thư Thư nói rất đúng, uống rượu không tốt cho sức khỏe, ông cố không uống nữa, ông cố không uống nữa.”

Nói xong ông ấy đưa ly rượu cho chú Vương, bảo chú Vương cất.

Giang Lâm: “...”

Lúc trước là cháu cưng, bây giờ ở trước mặt ông Giang, lời nói lại không có chút trọng lượng nào.

Bạch Du nhìn dáng vẻ ghen tị của anh, cô không nhịn được mà bật cười lần nữa.

Nhưng không thể không nói, ngày thường ông Giang là một người rất uy nghiêm nhưng vì để lấy lòng cháu gái cố, ông ấy không chỉ bóp giọng nói chuyện thì thôi, giờ không cho ông ấy làm gì thì ông ấy cũng đồng ý.

Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhỏ.

Sau khi ăn cơm xong, cuối cùng cô nhóc cũng cảm thấy buồn ngủ, cô nhóc được ôm về phòng ngủ suốt cả một buổi chiều. Sau khi tỉnh lại, điều trước tiên cô nhóc làm là đi kiếm người bạn mới là ông cố để chơi.

“Ông cố… Ông cố…”

Lúc này ông Giang đang ở trong phòng sách, nghe thấy cô nhóc gọi mình, tay ông ấy run lên, ly nước đổ lên trên quần, ông ấy định dùng khăn để lau thì cô nhóc đã xong vào trong.

Đôi mắt của cô nhóc vô cùng nhạy bén, vừa vào là đã thấy cái quần của ông nội ướt một vũng, con ngươi đảo một vòng, sau đó cô nhóc chạy ra ngoài, còn vừa chạy vừa kêu: “Mẹ ơi, ông cố tè ra quần rồi…”

Ông Giang: “...”

***

Cùng lúc đó.

TBC

Lâm Hướng Tuyết thấy chồng khoác cả người đầy tuyết bước từ ngoài, cô ấy nhanh chóng cầm khăn lau mặt cho anh ấy: “Sao sắp bước sang năm mới rồi mà đơn vị của các anh còn cho các anh tăng ca thế này? Chốc nữa em phải nhờ cha em hỏi cấp trên của các anh mới được.”

Trên khuôn mặt Tằng Cảnh Lâm lóe lên vẻ lo sợ, anh ấy vội nói: “Em tuyệt đối đừng làm như vậy, nếu không sau này anh làm sao có thể làm người ở đơn vị?”

Loading...