Lúc này ông Giang ở thủ đô xa xôi nhảy mũi một cái, ông ấy cười nói: “Chắc chắn là Tiểu Thư Thư đang nhớ tới người ông cố này.”
***
“Tần Tâm Hủy, có người tới thăm cô.”
Làm việc suốt một cả một ngày, tứ chi của Tần Tâm Hủy nhức mỏi không còn chút sức lực, ngay khi cô ta định nằm xuống thì nghe thấy một tiếng gào to truyền tới từ bên ngoài.
Cô ta ngây ra ngay lập tức.
Tần Tâm Hủy đã tới nông trường hơn một năm, từ xưa tới nay chưa từng có ai tới thăm cô ta, ngay cả lúc cô ta mang thai con của Giang Khải, nhà họ Giang cũng không cho người tới thăm cô ta.
Nếu như mẹ cô ta không chết, có thể là bà ta sẽ tới thăm cô ta.
Nhớ tới mẹ của mình, Tần Tâm Hủy cau mày, cô ta không cảm thấy hối hận khi g.i.ế.c mẹ của mình mà chỉ cảm thấy tiếc nuối vì trên đời sẽ không còn người thứ hai đối xử tốt với cô ta giống như mẹ của cô ta.
Nhưng ai sẽ tới đây thăm cô ta vào lúc này?
Tần Tâm Hủy từ từ bò khỏi giường, tóc tai rối bời như ổ gà, không biết đã bao lâu chưa rửa mặt, dù dơ bẩn và nhớp nháp thì cô ta cũng không quan tâm chút nào.
Cô ta cứ vậy mà kéo cơ thể mệt mỏi ra ngoài.
Chẳng qua là cô ta đã cảm thấy hối hận.
Cô ta vừa ra ngoài thì đã đối diện với khuôn mặt của Giang Khải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-592.html.]
Tần Tâm Hủy ngây ra, cả người không kiềm được mà run rẩy.
Cô ta không ngờ tới việc Giang Khải sẽ tới đây để thăm mình.
Khô0ng đúng, ngay từ lúc vừa tới đây, ngày nào cô ta cũng chờ Giang Khải tới nông trường để thăm mình và cứu cô ta ra khỏi nơi quỷ quái này. Nhưng mong đợi lớn bao nhiêu thì thất vọng sẽ lớn bấy nhiêu.
Cô ta chờ từ sáng tới tối nhưng vẫn không thấy Giang Khải tới, thậm chí còn chưa từng gửi cho cô ta bất cứ một món vật tư nào, vì vậy mà trái tim tràn đầy yêu thương trở thành căm thù. Cô ta cảm thấy nếu không phải do Giang Khải thì mình cũng sẽ không đối đầu với Bạch Du ở mọi mặt, mình cũng sẽ không rơi vào kết cục như bây giờ.
Khi sự căm thù lên tới đỉnh điểm, cô ta còn nguyền rủa Giang Khải không có người nối dõi.
Nhưng ngay khi nhìn thấy Giang Khải, tất cả sự căm thù trở thành vui mừng, cô ta lao tới như con thiêu thân lao vào trong ngọn lửa, cô ta nắm chặt lấy cánh tay của Giang Khải: “Anh Giang Khải! Anh tới thăm em rồi, cuối cùng anh cũng tới thăm em!”
Cho tới tận lúc tới nông trường, cô ta mới biết là khoảng thời gian trước đây sống ở nhà họ Bạch tốt tới cỡ nào, áo tới thì đưa tay, cơm tới thì mở miệng, còn có mẹ ruột bảo vệ cô ta ở khắp mọi nơi. Khoảng thời gian ở đây rất cực khổ, dường như cả người ngâm trong bể nước đắng, cô ta nhất định sẽ rời khỏi nơi quỷ quái này, nếu không chắc chắn là cô ta sẽ phát điên.
“Tâm Hủy, cô đừng kích động, chúng ta kiếm một chỗ để nói chuyện.”
TBC
Ánh mắt Giang Khải dừng trên cánh tay vừa gầy vừa đen vừa thô ráp của cô ta, đồng thời dừng trên bàn tay bẩn thỉu, đáy mắt anh ta lóe lên vẻ khiếp sợ và cả vẻ ghét bỏ.
Anh ta thật sự không ngờ, chưa được hai năm mà Tần Tâm Hủy đã thành ra dáng vẻ như vậy, nếu đi trên đường cái, chắc chắn là anh ta sẽ không dám nhận là mình có quen biết với cô ta. Cô ta trông già đi mười mấy tuổi, cả người vừa thối vừa dơ, chỉ nói tới tóc thôi, anh ta nghi ngờ cô ta đã không tắm được hơn hai tháng, không biết trong tóc có bao nhiêu con rận đang trốn.
Nghĩ vậy, Giang Khải hất tay của cô ta ra theo bản năng, cơ thể cũng lùi về sau vài bước, kéo xa khoảng cách với Tần Tâm Hủy.
Dáng vẻ của Tần Tâm Hủy thay đổi chứ không phải trở nên ngu ngốc, cô ta ngẩng đầu lên, nhìn Giang Khải đầy nghi ngờ: “Anh Giang Khải ghét bỏ em ư?”
Giang Khải lắc đầu ngay lập tức: “Anh không có ý đó, anh chỉ sợ bị người khác bắt gặp, tạo nên những lời đồn đại không tốt với em.”
Đương nhiên là Tần Tâm Hủy biết anh ta dựng cảnh thái bình giả tạo, cô ta thành ra thế này rồi, còn sợ những lời đồn đại ư?