Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 59

Cập nhật lúc: 2025-03-21 21:38:54
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông trung niên có chút tiếc nuối nhưng vẫn pha trò cười: “Không sao đâu, không sao đâu, là do tôi đường đột rồi. Người nhà làm đồ ăn chính là tâm ý của người đó, chắc chắn là không thể bán được.”

Giang Lâm không tỏ ý kiến, duỗi tay cầm lấy một miếng bánh bỏ vào trong miệng.

Vì thế, Cát Đại Xuyên và người đàn ông trung niên kia cứ trơ mắt nhìn bánh gà cùng với bánh hoa quế cứ thế giảm bớt dần…

Cát Đại Xuyên nghĩ chắc hẳn là ngon lắm chứ không thì phó đoàn Giang sẽ không ăn luôn miệng như thế.

Mấu chốt là còn độc chiếm cơ!

So với kẻ vắt cổ chày ra nước như anh ấy thì anh còn vắt cổ chày ra nước hơn!

**

Bạch Du đi làm cả ngày cũng là nguyên một ngày nghe những câu chuyện vô cùng cay đắng.

Không phải là cô không thông cảm với những đồng chí nữ bị bạo lực gia đình hay là bị bố mẹ chồng chèn ép vì dù sao thì chính bản thân cô kiếp trước cũng nằm trong tình trạng y hệt như thế, chẳng qua cô chỉ bực dọc và thấy bất hạnh thay cho họ mà thôi.

Nhưng qua những người này, cô lại càng có thể ý thức được rằng dựa vào ai cũng không bằng tự dựa vào chính mình.

Chỉ có khi nào mình đủ mạnh mẽ, trưởng thành mới có thể nắm chặt được vận mệnh của mình ở trong tay.

Bà nội thương cô vất vả đi làm cả một ngày nên không để cho cô nấu cơm tối. Thế là Bạch Du về nhà cái là chui luôn vào trong phòng sách.

Tuy rằng vẫn còn hơn hai năm nhưng cô vẫn không dám chậm trễ.

Cô không quan tâm thiên phú trong học tập của mình có cao hay không. Đọc một lần không hiểu thì cô sẽ đọc lần hai, lần hai không hiểu thì đọc lần ba, cô không tin là đến mức này rồi mà cô lại học không vào.

Cô nhớ rõ sau khi giải phóng thì có rất nhiều người đăng ký thi đại học. Tuy những năm gần đây rất nhiều người bỏ bê chuyện học nhưng đừng bao giờ xem nhẹ năng lực của người khác.

Bạch Du không dám đắc ý dào dạt, cũng không dám lơi lỏng, cô điểm lại tri thức trong đầu, ghi tạc thật kỹ trong đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-59.html.]

Không biết đã học được bao lâu, sắc trời ngoài kia đã hoàn toàn tối đen.

Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ vang.

Sau đó, bà Bạch tiến vào: “Tiểu Du ơi, bà đã làm món mì rồi đó, nguyên liệu nấu ăn đều đã được chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ cháu ra làm nước dùng thôi.”

Thật ra bà Bạch có thể làm nước dùng được nhưng lại không làm ngon như cháu gái.

Mì trộn tương ăn có ngon hay không thì nước dùng chính là linh hồn.

Bạch Du cười gật đầu, đứng dậy dọn gọn lại tài liệu trên bàn rồi theo bà đi vào phòng bếp.

Đúng như những gì bà Bạch nói, nguyên liệu nấu ăn đã được chuẩn bị đầy đủ, giá đỗ và cà rốt thái sợi đã được rải lên trên, mì thái sợi đã được nấu xong rồi, nằm nguyên trong bát.

Thái Vọng Xuân nhìn qua ngoài cửa sổ thấy Bạch Du cầm nồi cầm muỗng thì ngay lập tức đóng cửa cái “sập”.

Nguy hiểm thật đấy, suýt chút nữa lại ngửi thấy mùi đồ ăn ngon bên nhà họ Bạch rồi.

Chồng với con bà ấy mỗi lần ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức bên nhà họ bạch thì lại chê cơm bà ấy nấu như cám heo vậy…

Một ông già một thằng nhóc, muốn ăn gì thì ăn!

Nhưng mà cũng phải nói, trước đó Bạch Du cũng hay nấu cơm mà sao không thấy thơm như dạo này nhỉ?

Bạch Du bắt đầu nấu nước dùng, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Bà Bạch bảo bà sẽ ra ngoài xem sao.

TBC

Chờ Bạch Du nấu nước dùng xong thì thấy Giang Khải ngồi trong phòng khách.

Người là do Bạch Phi Bằng dẫn về nhà.

Hai người gặp nhau ngay cửa đại viện, Giang Khải thì bảo là có việc muốn tìm Bạch Du thế là hai người họ dẫn nhau về nhà.

Tuy bà Bạch biết là Bạch Du chuẩn bị hủy hôn với Giang Khải nhưng bà lại không biết kế hoạch của cô như thế nào nên trước tiên cứ án binh bất động để cho Giang Khải bước vào nhà trước đã.

Loading...