Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 588
Cập nhật lúc: 2025-03-29 15:31:55
Lượt xem: 9
Trong lòng bọn họ biết rất rõ là trẻ con không có tội, nếu như cậu bé có lựa chọn, chắc chắn cậu bé sẽ không muốn có một người cha giống súc sinh như thế.
Huống chi trong người đứa bé còn có một nửa dòng m.á.u của con gái bọn họ, tuổi tác của bọn họ không còn trẻ, sức khỏe cũng chẳng còn tốt, nếu như có một ngày bọn họ mất thì ai sẽ chăm sóc cho con gái của bọn họ?
Nếu như giữ đứa bé lại, nuôi nấng cẩn thận thì có thể trong tương lai cậu bé sẽ chăm sóc cho con gái thay cho bọn họ.
Nhưng!
Đứa bé rất giống Hà Đào, từ đôi mắt, cái mũi rồi tới miệng như in cùng một khuôn với Hà Đào, bọn họ vừa nhìn đứa bé là đã nghĩ tới Hà Đào, nghĩ tới Hà Đào mà bọn họ ước có thể phanh thây xé xác. Một đứa bé như vậy, bọn họ không có cách nào để cam đoan là mình có thể đối xử với cậu bé như cháu ngoại, không có cách nào để nuôi nấng cậu bé thật cẩn thận.
Thằng súc sinh kia dùng thủ đoạn dã man như vậy để phá hoại con gái của bọn họ, tại sao bọn họ còn phải nuôi con thay cho gã ta?
Chỏ trong nháy mắt, đôi vợ chồng đã đưa ra quyết định, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, sau đó nói với công an Lâm: “Các cậu đưa đứa bé này đi đi, đưa cho người khác cũng được, đưa cho cô nhi viện cũng được, chỉ cần không đưa cho chúng tôi!”
Công an Lâm run rẩy, vẻ mặt không dám tin: “Thợ cả Ngũ, ông đang nói gì vậy? Đây là cháu ngoại ruột của mọi người đấy! Tôi biết trong lòng mọi người đang nghĩ đến chuyện gì nhưng trong người đứa bé cũng chảy dòng m.á.u của con gái mọi người, tội chi phải càng làm khổ cho con gái của mọi người, dù thế nào mọi người cũng phải suy nghĩ cho tương lai của cô ấy. Nuôi nấng đứa bé thật cẩn thận, sau này nhà họ Ngũ cũng có người chăm sóc cho người nhà trước lúc lâm chung cho mọi người.”
Công an Lâm cảm thấy mình đã khuyên bảo tận tình, thật lòng thật dạ suy nghĩ cho cả nhà bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-588.html.]
Không ngờ anh ấy vừa dứt lời, thợ cả Ngũ đã từ chối lần nữa: “Chúng tôi không cần đứa cháu ngoại như vậy, chúng tôi cũng không cần đời sau của một thằng súc sinh chăm sóc cho người nhà trước lúc lâm chung cho chúng tôi!”
Khi bọn họ còn sống, bọn họ sẽ cố gắng chăm sóc cho con gái thật tốt, đồng thời trước khi rời đi sẽ để lại đủ tiền và người có thể chăm sóc cho con gái, nếu như bọn họ không làm được thì khi bọn họ ra đi sẽ dẫn con gái theo, tránh việc con gái chịu khổ và bị bắt nạt trong cuộc sống.
Công an Lâm không rõ, thậm chí là vì thuyết phục nhà họ Ngũ nhận đứa bé mà anh ấy còn không tiếc trợn mắt nói dối: “Nhưng đứa nhỏ vẫn là con cháu nhà họ Ngũ của mọi người mà, mọi người xem dáng vẻ của đứa nhỏ rất giống với con gái của mọi người.”
Thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu: “...”
TBC
Công an sau lưng: “...”
Chỉ cần không phải là người bị mù đều có thể nhìn ra, dáng vẻ của đứa bé không có chỗ nào giống nhà họ Ngũ, khó trách nhà họ Ngũ lại có phản ứng chán ghét như thế, đổi lại là anh ta thì anh ta cũng không cần một đứa cháu ngoại như vậy.
Công an Lâm thấy thuyết phục không có tác dụng, vẻ mặt anh ấy trở nên u ám: “Thợ cả Ngũ, tôi thật lòng khuyên mọi người, mọi người phải giữ đứa bé, dù không muốn thì cũng phải giữ. Bởi vì đứa bé có mẹ nên không thể đưa thằng bé tới cô nhi viện được, cô nhi viện chỉ nhận trẻ mồ côi cha mẹ, đứa bé có mẹ, có ông bà ngoại nên không khớp với điều kiện thu nhận và giúp đỡ của cô nhi viện. Cục công an của chúng tôi đã giúp mọi người chăm sóc một thời, coi như là đã quan tâm và giúp đỡ tận tình.”
Kể từ lúc công an Lâm tới, mọi người đã tập trung sự chú ý sang bên đây. Bây giờ thấy nhà họ Ngũ kiên quyết không nhận “Đứa cháu ngoại ruột” thì không khỏi nghị luận sôi nổi.
“Tôi cảm thấy đồng chí công an nói không sai, dù thế nào thì trong người đứa bé cũng chảy dòng m.á.u của nhà họ Ngũ, đương nhiên là phải theo nhà họ Ngũ rồi.”
“Tôi cũng cảm thấy vậy, vả lại nhà họ Ngũ không thể không có con cháu với tình cảnh bây giờ. Không bằng cứ nhận rồi nuôi nấng cẩn thận, nói không chừng sau này ba người còn phải dựa vào đứa bé đó.”