Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 57

Cập nhật lúc: 2025-03-21 14:38:50
Lượt xem: 55

Giang Lâm nhìn gương mặt đỏ bừng của cô nói: “Cảm ơn cô nhé.”

Ánh mặt trời buổi sớm chiếu lên người anh, ánh sáng lóe vào đôi mắt, đẹp như một bức tranh sơn dầu.

Không hiểu sao Bạch Du không dám nhìn vào mắt anh: “Anh Giang Lâm đừng khách sáo thế, anh đã giúp tôi nhiều lần như thế rồi, tôi chỉ làm chút thức ăn thôi mà.”

Giang Lâm: “Lát nữa là tôi đi luôn. Nếu sau này Giang Khải có mạo phạm cô thì cô có thể nói thẳng với ông nội, cũng có thể nói với tôi, tôi sẽ dạy dỗ lại cậu ta.”

Tuy bản thân Bạch Du nghĩ chẳng mấy chốc mà cô với Giang Khải sẽ đường ai nấy đi nhưng vẫn vô cùng cảm kích trước ý tốt của anh: “Cảm ơn anh Giang Lâm nhé.”

Thấy trong đại viện bắt đầu có người nhòm ngó, Giang Lâm nhìn cô một cái rồi nói: “Ừm, tôi đi đây.”

Bạch Du gật đầu, chờ cho bóng dáng của anh biến mất sau chỗ ngoặt thì mới quay người đi vào trong nhà thay quần áo chuẩn bị đi học.

Trong phòng khách, bà Bạch cùng với Bạch Phi Bằng mẹ nhìn con, con nhìn mẹ.

Nhà họ Bạch và nhà họ Giang là người quen cũ với nhau, Giang Lâm giúp Bạch Du là chuyện bình thường, Bạch Du nấu ăn đáp lễ lại cho anh cũng là chuyện bình thường nhưng không hiểu sao ai cũng cảm thấy không khí giữa hai người họ kỳ lạ ở đâu đó.

Càng lạ hơn là nhìn hai người họ vô cùng xứng đôi.

Bạch Phi Bằng húp bát cháo nhạt nhẽo, nói với giọng chua lè: “Con thấy Du Du nấu thức ăn cho Giang Khải nhiều rồi nhưng lần đầu tiên thấy con bé nấu ăn cho Giang Lâm.”

Bà Bạch biết chuyện Bạch Du không muốn làm người yêu Giang Khải nữa, rồi nghĩ tới chuyện nhìn hai người như kim đồng ngọc nữ thì không khỏi cảm thán: “Trước kia mẹ không thấy gì chứ giờ càng nhìn thì thấy đúng là tiểu Du với thằng bé A Lâm kia đúng là xứng đôi thật đấy.”

TBC

Bạch Phi Bằng: “?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-57.html.]

Lời mẹ nói mang theo chút tiếc nuối, trong tiếc nuối lại mang theo vẻ kiêu ngạo là như thế nào?

Bạch Du với Giang Khải mới là một đôi, mẹ như thế này chẳng phải là cầm gậy đánh uyên ương hay sao?

**

Giữa trưa, Giang Lâm đi xe lửa tới thành phố Quảng.

Đi cùng cô còn có nam sĩ quan Cát Đại Xuyên.

Hiện tại Cát Đại Xuyên là cán bộ huấn luyện quan quân. Tuy anh ấy chẳng có quan hệ gì với thủy tổ Grandet bủn xỉn nhưng tính bủn xỉn thì vô cùng lớn.

Vốn dĩ anh ấy cũng có một đối tượng sắp kết hôn, đó là một cô gái tốt, đáng yêu lại chịu thương chịu khó, chịu được vất vả. Cho dù cô gái đó biết anh ấy bị điều tới đảo Quỳnh Châu cũng không hề chê bai, nhưng hai ngày trước ngày xuất phát lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên hai người họ đã chia tay.

Chuyện bắt đầu từ món đậu Edamame.

Bộ đội không thiếu đậu tương, năm nay lại được mùa nên làm thành đậu tương thêm món cho mọi người ăn cơm. Cát Đại Xuyên không ăn mà lại đóng gói phần của mình lại, chờ tới khi gặp đối tượng của mình thì mới lôi ra ăn chung với cô ấy, như thế vừa hay có thể tiết kiệm được tiền một phần cơm.

Kết quả cùng ngày đó, hai người họ bị đưa vào trong bệnh viện. Bác sĩ ra hỏi mãi mới biết được đậu tương kia đã nấu được hai ngày.

Trời hè nên đồ ăn dễ bị biến chất, huống hồ còn để hai ngày!

Đối tượng của anh ấy tức tới mức run người, ngày xuất viện ngay lập tức đề nghị chia tay. Cát Đại Xuyên nhanh nhảu xin lỗi, đau khổ cầu xin đối tượng cho anh ấy một cơ hội nữa.

Nói thật, gia cảnh của Cát Đại Xuyên không tồi, vóc người anh ấy cao to, tiền đồ cũng coi như là xán lạn, trừ cái tật bủn xỉn ra thì cũng không có gì xấu, vì một phần đậu tương bị biến chất mà đề nghị chia tay có vẻ như là hơi quá.

Chỉ là người yêu của anh ấy lại nói: “Đại Xuyên, em thật sự không thể nào ở bên cạnh anh được. Em vừa nhìn thấy anh thì sẽ nhớ tới bộ dạng anh đánh rắm tận mười tám lần đấy.”

Loading...