Mới nãy cô cảm thấy dưới tầng có gì đó khác lạ nên cô đã bế Tiểu Thư Thư sang phòng sách ở ngay bên cạnh trước, sau đó dặn Bánh Khoai Tây và Kem trông chừng cô chủ nhỏ cho tốt, sau đó thì khóa trái cửa rồi đi tới phòng ngủ mà chờ.”
Cô không định liều mạng với Lâu Mạn Lệ làm gì cả. Loại người điên kiểu này thì cách xử lý tốt nhất chính là đưa cô ta đi lao động cải tạo ở nông trường thì hơn.
Lâu Mạn Lệ nghe thấy Bạch Du bảo đi báo án thì vô cùng tức giận, bắt đầu chửi liến thoắng: “Mày nhìn lại mày đi, mày tâm tư ác độc như thế bảo sao không sinh được con trai! Nếu như con gái mày biết mày từng yêu đương với chính chú của nó thì không biết nó có thể sĩ diện vì người mẹ như mày không? À tao quên, mẹ là đĩ thì sau này con gái lớn lên cũng đĩ đượi không kém. Nói không chừng nó còn học theo mày mà làm vợ anh em nhà người ta đấy!”
Đến mức này thì không thể nào nhẫn nhịn được nữa.
Mắng cô thì cũng được đi, nhưng mắng con gái cô thì không được.
Sắc mặt Bạch Du ngay lập tức đen lại. Cô đang tính mở miệng phản kích lại thì tiếng khóc của Tiểu Thư Thư vang lên trong phòng sách.
Bình thường con bé rất ít khóc, chỉ khi nào đói hoặc muốn bế muốn ôm mới hậm hừ hai ba tiếng. Còn không thì cô bé sẽ ăn no rồi ngủ, ngủ chán rồi dậy ăn, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng. Đến cả bà Bạch cũng xúc động bảo đứa nhỏ này đến để báo ơn.
Giờ bé con lại khóc toáng lên, không biết là vì đói hay là vì bị Lâu Mạn Lệ đánh thức, sợ quá nên khóc òa lên như vậy.
Trong mắt Bạch Du, không có chuyện nào quan trọng bằng con gái mình. Cô không để ý tới Lâu Mạn Lệ nữa mà quay người móc chìa khóa ra đi mở cửa thư phòng.
Bé con như nghe hiểu tiếng bước chân của cô, hai cái tay nhỏ nắm lại thành quả đ.ấ.m quơ quào giữa không trung, cái miệng nhỏ nhắn vẫn ỉ ôi khóc lóc như cũ làm cho Bạch Du nghe mà đau lòng không sao chịu được.
Cô nhanh chân bước tới chỗ con gái, ôm lấy con bé: “Cục cưng, mẹ đây rồi, không phải sợ nữa, mẹ sẽ bảo vệ con mà.”
Đôi lông mi dày cong vút của bé con dính đầy nước mắt, đôi mắt đen láy to tròn như quả bồ đào tủi thân nhìn mẹ nói: “A… a…”
Dáng vẻ đáng thương kia như muốn nói mẹ đã không ôm cục cưng hai phút rồi, cục cưng sợ lắm.
Trong lòng Bạch Du mềm nhũn, cúi đầu hôn cái chóc lên khuôn mặt trắng nõn của bé con: “Thư Thư nhà chúng ta muốn nói gì với mẹ nào? Có phải bé con cũng nhớ mẹ đúng không nào? Thế giờ mẹ sẽ bế con rời khỏi chỗ này nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-539.html.]
Từ khi Bạch Du bước vào, cái đuôi của Bánh Khoai Tây vẫy tung lên tưởng như sắp thành cánh quạt quay tới nơi, đôi mắt nó ánh lên vẻ vô cùng trông đợi nhìn cô như muốn nói: “Cô chủ, mau khen em đi, mau thưởng thịt cho em ăn đi mà.”
Kem thì kiêu kỳ hơn nhiều. Nó đứng ở trên bàn l.i.ế.m vuốt mèo đầy ưu nhã như không thèm để ý xem cô chủ có khen mình hay không, nhưng mà nó lại rất hay liếc mắt lén nhìn Bạch Du, dáng vẻ rất là đối lập.
Nhìn hai thú cưng tận trung với cương vị của mình như thế, Bạch Du khích lệ: “Chúng mày làm rất tốt, tí nữa tao sẽ cho chúng mày ăn sau.”
Nhưng đúng lúc cô ôm lấy Tiểu Thư Thư rời đi thì phòng bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng động thật lớn, khóa cửa đã bị Lâu Mạn Lệ lay động quá nhiều tới mức mở ra.
Bạch Du không ngờ sức của Lâu Mạn Lệ lại lớn tới mức như thế nên nhanh chân muốn chạy ra ngoài nhưng vẫn chậm một bước.
Ánh sáng bị che khuất, Lâu Mạn Lệ giơ d.a.o đứng trước mặt, dáng vẻ còn điên cuồng hơn trước: “Đến lúc đền mạng rồi, con khốn!”
Sắc mặt Bạch Du thay đổi, che lấy con gái lùi về sau, cùng lúc đó ra lệnh: “Bánh Khoai Tây, lên!”
Bánh Khoai Tây đã đợi lệnh từ lâu, chỉ cần nghe thấy mệnh lệnh là nhảy cẫng lên, nhào tới cắn lên tay cầm d.a.o của Lâu Mạn Lệ, khí lực lớn tới mức cắn chảy m.á.u tay của Lâu Mạn Lệ.
Lâu Mạn Lệ kêu đau, điên cuồng vùng vẫy cái tay bị cắn, còn đạp vào bụng của Bánh Khoai Tây bằng chân: “A a a… Súc sinh, mau nhả ra cho tao!”
Mỗi một lần đạp là dùng sức tận cùng, chỉ hận không thể đạp nát luôn lục phủ ngũ tạng của Bánh Khoai Tây nhưng mà Bánh Khoai Tây thì lại cắn chặt không buông tay,
“Meo!” Kem cũng nhảy cẫng lên khỏi cái tủ, “xoẹt xoẹt” hai cái lên Lâu Mạn Lệ.
“Á ui…”
TBC
Mặt Lâu Mạn Lệ đau rát, cuối cùng không chịu nổi đau đớn mà buông dao, d.a.o rơi “lạch cạch” xuống dưới đất.
Bạch Du đang tính đi tới đá con d.a.o ra xa thì thấy có bóng người xuất hiện ở cửa, cô thấy mũi mình chua xót, có cảm giác xúc động muốn khóc.
Lúc này Lâu Mạn Lệ mới nhìn thấy rõ người bước vào là ai, sắc mặt thay đổi như bị bóp chặt cổ họng vậy: “Anh đừng có tới đây…”