Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 538
Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:55:25
Lượt xem: 24
Chị Lôi ôm bé con mà thích không buông tay ra được: “Chị đã từng bế không đến mấy trăm thì cũng hàng chục đứa trẻ sơ sinh, nhưng Minh Thư nhà em là bé con xinh nhất luôn đấy. Nhìn cái mắt cái mũi này nè, không biết sau này lớn sẽ làm mê mệt bao nhiêu người nữa đây.”
Ai chẳng thích nghe lời khen.
Nhưng Bạch Du cũng thấy con gái mình xinh thật, cũng may là với thế lực nhà họ Giang, xinh đẹp hơn nữa thì vẫn có thể bảo vệ cô bé được.
Ngược lại Tôn Tường Vy thì ghen tị không sao chịu được. Tuy cặp sinh đôi nhà cô ta đã béo hơn hồi mới sinh nhưng hoàn toàn không so được với Tiểu Thư Thư.
Hơn nữa cặp sinh đôi rất hay khóc quấy, không dễ bồng bế đi đâu.
Tôn Tường Vy chỉ hận không thể nhét luôn hai thằng quỷ vào bụng.
Dạo này, Bạch Du rất thích ăn bánh trứng khoai lang.
Món bánh này phải hấp chín khoai lang đỏ sau đó ép thật nát. Lấy một cái bát khác đập hai quả trứng vào, thêm sữa bò và trộn thật kỹ. Nặn khoai lang thành những viên nho nhỏ, lần lượt cho vào các bát nhỏ rồi đổ hỗn hợp sữa và trứng kia vào cho tới khi đầy khoảng chín mươi phần trăm bát thì bắt đầu cho vào lò nướng.
Khoai lang khi được nướng chín sẽ thấm đẫm hương vị ngọt ngào mềm mại, ăn rất là ngon.
Nhưng nhà không còn sữa bò, bà Bạch thương cháu gái nên bảo bà sẽ đi mua.
Ai ngờ bà Bạch mới đi không đâu thì cửa bị đẩy ra.
Bạch Du gọi với ra: “Bà nội, là bà ạ?”
Ngoài kia không ai trả lời, nhưng tiếng bước chân đi lại gần phòng ngày càng lớn.
Bạch Du lại lên tiếng nhưng không ai trả lời.
Bạch Du thấy có gì đó sai sai, nhìn quanh rồi cầm một cái kéo lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-538.html.]
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy ra…
Bạch Du còn tưởng người đi vào là Liên Gia Lệ, ai ngờ lại là Lâu Mạn Lệ.
Lúc này, Lâu Mạn Lệ tóc tai bù xù như ổ gà, hai mắt thì đỏ bừng cả lên. Cô ta trợn mắt nhìn Bạch Du như nhìn kẻ thù g.i.ế.c cha mình: “Con gái mày vừa mới sinh ra thì con trai tao đã xảy ra chuyện, chắc chắn là do con khốn nạn nhà mày khắc con trai tao. Con gái mày phải đền mạng lại cho con trai tao!”
Kim Đại Bảo ở bệnh viện hai ngày mới tỉnh dậy, nhưng trong mắt nhà họ Kim, chi bằng thằng bé vĩnh viễn đừng bao giờ tỉnh lại thì hơn. Vì khi vừa tỉnh lại, Kim Đại Bảo cứ thế biến thành đứa ngốc, đến từ cha mẹ đơn giản như thế mà nó cũng không thể cất thành lời chứ đừng nói tới nhận ra ai với ai. Càng phiền toái hơn chính là nó động tí là đánh người khác, mắng nó thì nó sẽ khóc, khóc tới mức cả người co quắp, gọi bác sĩ tới châm cứu mới có thể tạm dừng được.
Đối mặt với Kim Đại Bảo không thể mắng cũng chẳng thể đánh, nhà họ Kim vừa khổ sở vừa nhức đầu.
Nói cách khác, Kim Đại Bảo là đứa ngốc, là đứa cần người nhà chăm sóc cả đời. Nhưng ai mà có nhiều thời gian đi chăm sóc một đứa ngu như thế bao giờ.
Cho nên bà nội Kim cùng với Kim Kế Hổ đổ hết tội lên đầu Lâu Mạn Lệ. Bà ta thấy nếu không phải do chị của Lâu Mạn Lệ gửi sữa mạch nha tới thì hai đứa bé cũng không trộm ăn, Kim Đại Bảo cũng sẽ không vì thế mà té ghế, thế lên hai người họ không đánh thì mắng Lâu Mạn Lệ.
Cho dù Kim Kế Hổ có không ra tay đi chăng nữa thì anh ta cũng đang bạo lực lạnh, không nói với Lâu Mạn Lệ tới nửa câu, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn cô ta lấy một cái. Đối diện với bạo lực nóng và bạo lực lạnh cùng lúc, cộng thêm áy náy tự trách, Lâu Mạn Lệ gần như đã suy sụp.
TBC
Bạch Du nghe thấy Lâu Mạn Lệ nói như thế thì cũng không biết nên cười hay nên tức nữa: “Con trai cô xảy ra chuyện như vậy là vì cô làm mẹ nhưng không có trách nghiệm chăm sóc con. Muốn trách thì tự đi mà trách chính bản thân mình đi. Giờ lại còn dám quay ngược ra trách con gái tôi. Lâu Mạn Lệ cô bị điên hả! Tốt nhất là cô nên đi ngay lúc này đi, nếu không đừng trách tôi không khách khí với cô!”
Vừa nói cô vừa giơ cái kéo trong tay lên.
Lâu Mạn Lệ lại chẳng kiêng kị cái kéo trong tay Bạch Du chút nào. Cô ta rút cái d.a.o nhỏ ra đ.â.m về phía giường trẻ con, ai ngờ lại đ.â.m hụt.
Đôi mắt đỏ ngầu của cô ta vén cái chăn lên. Hóa ra dưới lớp chăn đã được thay bằng gối từ lúc nào rồi chứ không phải là con gái của Bạch Du. Cô ta có cảm giác tức giận khi bị lừa gạt, quay ra muốn đ.â.m Bạch Du.
Ngay lúc này, cửa đằng sau lại bị khóa lại vang lên tiếng lạch cạch.
Lâu Mạn Lệ nhào tới đập cửa bùm bụp: “Bạch Du, mày ti tiện nó vừa vừa thôi, mau mở cửa ra cho tao!”
Bạch Du: “Bây giờ tôi sẽ đi tới đồn công an báo án, cô cứ chờ bị tống vào tù đi. À, không, hẳn là chờ bị đưa đến nông trường mới đúng!”