Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 536

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:55:21
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du nghĩ một lát rồi nói: “Anh thấy Minh Thư thì thế nào? Giang Minh Thư ấy. Em hy vọng đứa trẻ sau này sẽ thành người quang minh lỗi lạc, trung thành với Đảng và Nhà nước. Nhưng đồng thời em cũng hy vọng con bé có thể tự do tự tại với cuộc sống muôn màu của mình.”

Giang Lâm nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng: “Được, lấy tên này đi. Giang Minh Thư, anh rất thích cái tên này.”

Hai vợ chồng đặt tên con là trứng mèo, trứng dê, long, hổ ở bên cạnh: “…”

Đúng là không có so sánh thì không có đau thương.

So với cái tên kia thì tên bọn họ đặt đúng là có chút qua quýt rồi.

Thế là tên của con đã được quyết. Tên là Giang Minh Thư, nhũ danh là Thư Thư.

Bé con như nghe được tiếng của cha mẹ mà tỉnh ngủ, còn ngáp một cái rõ yêu.

Bạch Du thấy thế mà lòng mềm nhũn, không nhịn được mà trêu chọc: “Thư Thư, từ nay con sẽ gọi là Thư Thư, tên đầy đủ là Giang Minh Thư, con có thích cái tên này không?”

Bé con mở đôi mắt to tròn nhìn cô, như nghe hiểu lời cô nói mà hé đôi môi đỏ hồng khẽ “A” lên.

Nụ cười của Bạch Du lại càng tươi hơn: “Tức là con thích cái tên này đúng không nào?”

Bé con ê a đáp lại.

Lần này đến cả Giang Lâm cũng không nhịn được mà bật cười: “Xem ra con gái chúng ta rất thích cái tên này.”

Bạch Du gật đầu, trong lòng thầm nghĩ có khi nào bé con quên uống canh Mạnh bà hay không mà sao lại thông minh thế không biết?

Một nhà ba người vô cùng vui vẻ, làm cho Tôn Tường Vy với Tạ Húc Đông ở bên cạnh thèm nhỏ dãi.

Nhất là Tạ Húc Đông, hình như là muốn hơn thua với Giang Lâm bằng được, thế là ôm một trong hai đứa lên đung đưa: “Nào con ngoan, gọi cha đi nào, cha, cha cha…”

Bạch Du: “…”

Giang Lâm: “…”

Tạ Húc Đông thử mấy lần mà thằng bé cứ nhìn Tạ Húc Đông đầy ngơ ngác, không hề có chút phản ứng nào làm cho anh ấy không khỏi trở nên gấp gáp: “Không phải con mình bị ngốc đó chứ?”

Vừa mới dứt lời thì thấy đứa bé kia phồng mặt đỏ bừng, không đợi Tạ Húc Đông kịp hiểu thằng bé làm sao thì đã tè lên mặt anh ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-536.html.]

Bạch Du: “…”

Giang Lâm: “…”

Tôn Tường Vy ngẩn ra, ngay sau đó thì cười há há không để cho anh ấy chút mặt mũi nào: “Ha ha ha… Phải vậy chứ! Ai bảo anh miệng chó không mọc được ngà voi hả! Để con trai chúng ta tè một bãi cho anh tỉnh ra.”

“…”

Tạ Húc Đông nhìn thằng bé tè xong thì bày ra vẻ vô tội, dở khóc dở cười.

Không biết anh ấy có bị kích thích cái gì không mà sau đó lúc nào cũng muốn hơn thua với Giang Lâm.

Giang Lâm đưa Bạch Du đi vệ sinh, Tạ Húc Đông cũng phải cố chịu đau mà làm y hệt.

Giang Lâm thay tã cho con, Tạ Húc Đông cũng thay tã.

Chẳng qua Giang Lâm học rất nhanh. Trước đó động tác ôm con của anh có hơi trúc trắc mà mới qua một ngày, động tác của anh đã trở nên vô cùng thành tạo, thay tã vô cùng thuần thục.

Chỉ thấy anh nhẹ nhàng nhấc hai chân của Tiểu Thư Thư lên, dịu dàng giữ chân bé con hướng lên trên, sau đó nhanh nhẹn để lót miếng tã sạch đã chuẩn bị từ trước xuống dưới m.ô.n.g con bé, chỉnh lại cho phẳng rồi mới buông hai cái chân nhỏ xuống, sau đó quấn băng, mặc quần, sau cùng còn hôn lên cái chân trắng nõn của cô bé.

Tiểu Thư Thư hình như bị sợ nhột, đôi mày nhỏ xinh khẽ nhíu lại, hai chân nhỏ đạp nhẹ trông rất là đáng yêu. Đôi chân trắng nõn béo mập kia làm cho Bạch Du chỉ muốn cắn một cái.

Nhìn sang thì thấy Tạ Húc Đông vô cùng vụng về. Tã của hai cậu con trai bị dính lại thành cục, hơn nữa lực nắm của anh ấy cũng không chuẩn làm cho con trai không được thoải mái thế là khóc òa lên.

Mặc dù anh em sinh đôi không nặng bằng Tiểu Thư Thư nhưng khóc thì rất to. Hơn nữa đã khóc thì phải dỗ rất lâu, suýt chút nữa làm cho Tôn Tường Vy buồn bực muốn chết.

Hai thằng con khóc lóc ầm ĩ, so với một nhà ba người nhà Bạch Du thì đối lập hoàn toàn.

**

Bạch Du khôi phục rất nhanh, ra viện sớm hơn Tôn Tường Vy hai ngày.

Đúng hôm xuất viện, Bạch Du thấy thím Liên dẫn theo con gái Liên Gia Lệ gây gổ với nhân viên bệnh viện.

TBC

Một người mặc đồ y tá nói với bọn họ: “Con dâu nhà bà trước đó chảy m.á.u nhiều nên dùng rất nhiều túi máu, cộng thêm tiền nằm viện nữa thì tổng cộng hết mười lăm đồng năm hào ba xu, mời bà nộp nốt số tiền còn thiếu.”

Thím Liên nghe thấy phải đóng nhiều tiền như thế thì nhảy đong đỏng lên: “Sao mấy người không đi cướp luôn đi? Hơn nữa con dâu tôi cũng mất tại bệnh viện các người, chúng tôi chưa đòi tiền các người thì thôi chứ các người còn không biết xấu hổ mà đòi tiền nhà tôi à? Đạo lý đâu ra thế hả?”

Y tá kia mặt đỏ bừng nói: “Tại sao con dâu bà nhảy lầu tự tử chẳng lẽ bà lại không biết tại sao hay sao? Dù sao thì nhà bà phải đóng đủ viện phí trong hôm nay, không muốn đóng cũng phải đóng, nếu như dám quỵt nợ thì chúng tôi sẽ báo cáo với bên công an.”

Loading...