Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 531

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:54:51
Lượt xem: 20

Kim Tiểu Bảo nghe theo lời anh trai nhón chân lên, thế là cơ thể mất cân bằng, lắc lư qua lại.

“Rầm rầm.”

Hai anh em Kim Tiểu Bảo cùng với Kim Đại Bảo lần lượt ngã xuống đất.

Lúc Kim Đại Bảo ngã xuống đất thì gáy đập vào góc bàn, sau đó lại đập mạnh xuống sàn nhà. Trên sàn nhà xuất hiện vệt m.á.u tươi chói mắt.

Cùng lúc đó, ở bệnh viện, Trần Lan ôm lấy con gái nhảy xuống từ tầng cao nhất của bệnh viện.

Chạng vạng, nắng chiều như máu.

Trần Lan ôm con nhảy từ tầng thượng nhảy xuống. Người đập xuống đất phát ra tiếng vang thật lớn. Mọi người rối rít nhìn đến chỗ phát ra tiếng động thì bị dọa tới mức trợn mắt há hốc mồm.

Họ chỉ thấy trên nền đất là một người đàn bà, dịch não chảy đầy đất, cách cô ấy không xa là một đứa bé sơ sinh.

Thời gian như dừng lại trong chớp mắt, một giây sau tiếng hét chói tai vang lên.

Đúng lúc này thím Liên cùng với Liên Gia Lệ đang tìm Trần Lan và đứa bé sơ sinh ở trong phòng bệnh.

Thím Liên: “Thân thể chị dâu mày không tốt còn chạy loạn sắp nơi, đúng là sao chổi mà! Nếu như không phải do nó thì anh cả mày cũng sẽ không bị người ta bắt giam. Giờ nó còn không chịu ở yên, không biết ôm con nhỏ đi đâu không biết, đến khi bị bệnh thì chẳng phải lại tốn tiền nhà này à?”

Liên Gia Lệ không hề bình tĩnh chút nào.

Thím Liên tiếp tục lải nhải: “Không phải tao bảo mày trông chị mày hay sao? Mày đi đâu hả? Mày nói xem mày lớn từng tuổi này rồi, công việc thì không có, cũng không chịu lấy chồng. Bây giờ bảo mày làm chút chuyện mày cũng làm không xong thì nuôi mày có ích gì hả?”

Liên Gia Lệ bị mẹ cằn nhằn thì không chịu được nữa: “Mẹ! Mẹ nói đủ chưa! Con chẳng qua chỉ đi vệ sinh mà thôi. Chẳng lẽ mẹ muốn con vệ sinh hết ra quần mẹ mới vui đúng không? Chị dâu là người trưởng thành rồi chứ có phải đứa trẻ hai, ba tuổi đâu, con không ở đó trông có một lát thì làm sao? Chẳng lẽ chị ấy c.h.ế.t được hả?”

Từ khi anh hai của cô ta chết, mẹ cô ta không ưa cô ta chút nào, như thể cô ta mới là người hại c.h.ế.t anh trai mình vậy, tưởng chừng như bà ta yêu thương gì anh hai lắm. Chẳng phải khi anh hai chết, bà ta còn thở phào nhẹ nhõm hay sao.

Đúng lúc này, có một nhân viên bảo vệ chạy tới: “Người nhà của Trần Lan đâu? Người nhà của Trần Lan đâu rồi?”

TBC

Thím Liên không hiểu sao run hết cả người lên: “Chúng tôi, chúng tôi chính là người nhà của Trần Lan đây. Có chuyện gì vậy thưa đồng chí?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-531.html.]

Bảo vệ thở hổn hển nói: “Sao các người còn ở đây hả? Trần Lan ôm theo con nhảy lầu tự tử rồi. Các người là người nhà của Trần Lan đúng không? Mau đi theo tôi ra nhận người.”

À không đúng, nên nói là đi nhận t.h.i t.h.ể mới đúng.

Người phụ nữ tên là Trần Lan kia thật là đáng thương. Tầng cao nhất của bệnh viện cũng chỉ là tầng bốn mà thôi, không tính là quá cao. Hồi trước đúng là cũng có người từng nhảy lầu, nhưng không gãy xương thì cũng chỉ bị chấn động não nhẹ thôi chứ nào có ai nặng tới mức đầu chạm đất dịch não b.ắ.n tung tóe ra bốn phía như cô ấy đâu.

Mà đứa bé sơ sinh kia lại càng thê thảm hơn, cô bé bị đè dưới người mẹ, cổ bị vặn gãy.

Thảm, quá là thê thảm.

Người phụ nữ vừa mới đẻ xong đã nhảy lầu tự tử, chắc chắn là bị người nhà ngược đãi. Hơn nữa nhìn người làm bà nội kia mà xem. Đến tận bây giờ bà ta còn không biết con dâu và cháu gái đã xảy ra chuyện. Nhìn qua là đủ để biết người này không hề quan tâm tới sự sống c.h.ế.t của con dâu.

Thím Liên trợn tròn đôi mắt, tay run như giật kinh phong: “Anh, anh nói cái gì vậy? Anh không lừa tôi đấy chứ?”

Bảo vệ cảm thấy bản thân mình bị đổ oan, trừng mắt nói: “Đang yên đang lành tôi lừa bà làm cái gì? Bệnh viện đã báo công an rồi. Các người mau đi theo tôi nhận diện t.h.i t.h.ể đi!”

“…”

Thím Liên mặt xám như tro tàn, ngã ngồi xuống đất.

Liên Gia Lệ ở bên cạnh cũng bị dọa tới mức không nói thành lời: “…”

Mới vừa rồi thật ra cô ta không hề đi vệ sinh mà đi tìm cô y tá tên là Chương Liên, chẳng qua không tìm được người đó.

Nhưng tính đi tính lại thì cô ta cũng mới rời đi có mười mấy hai mươi phút, ai ngờ Trần Lan lại ôm con đi nhảy lầu tự tử, đúng là xui xẻo mà!

Bên ngoài ồn ào huyên náo làm cho Bạch Du tỉnh ngủ: “Có chuyện gì vậy ạ?”

Bà Bạch nghe từ ngoài đi vào, sắc mặt không hề tốt chút nào nói: “Cô vợ cả nhà họ Liên ôm con nhảy lầu tự tử rồi.”

Bạch Du giật mình: “?”

Tôn Tường Vy cũng bị dọa, mãi mới có thể cất lời được: “Tại sao vậy ạ? Tại sao cô ấy lại nhảy lầu tự tử ạ? Chỉ vì sinh ra con gái hay sao?”

Cô ta thật sự không thể nào chấp nhận được. Người rõ ràng hôm qua còn tốt lắm, sao đột nhiên lại như thế?

Loading...