Giang Lâm gật đầu nói: “Anh ta đánh bác sĩ lại còn kéo rách quần áo của y tá nữa. Bệnh viện đã khiếu nại với bên quân đội rồi. Chẳng qua đến tận bây giờ Liên Đại Hữu vẫn tin chắc là con trai mình bị người ta bắt cóc.”
“…”
Thật sự Bạch Du không biết nên nói cái gì mới được.
Chua nam cay nữ không có căn cứ khoa học. Bụng nhọn hay bụng tròn không cũng thể phán đoán được giới tính của thai nhi. Cho dù là xét nghiệm B thì cũng có thể sai.
Giang Lâm nắm lấy tay cô: “Tại sao trước đó em lại sợ có người bắt cóc con mình như thế, có phải em phát hiện ra cái gì không?”
Bạch Du cứng người đáp: “Trước đó em nghe nói có chuyện trẻ sơ sinh trong bệnh viện bị người ta bắt cóc. Em sợ chuyện đó sẽ xảy ra ở nhà mình cho nên cứ cẩn thận trước.”
Cô để ý như vậy sở dĩ là vì đời trước đã thấy quá nhiều trường hợp như vậy, thậm chí còn đọc được cả trên báo nghe được trên đài. Đây là đứa trẻ mà cả hai đời cô tâm niệm mãi mới có được. Cho dù như thế nào cũng không thể để cho bé con xảy ra chuyện gì.
Chẳng qua cô không có cách nào nói với Giang Lâm.
Tất nhiên Giang Lâm cũng nhận ra cô có cái gì đó giấu mình. Nhưng thấy cô không muốn nói thì mím môi, không hỏi tiếp nữa.
Bạch Du sinh con nên Niệm Niệm được gửi ở bên nhà chị Lôi.
Đến tối, cuối cùng thì Niệm Niệm cũng đi theo bà Bạch đi tới bệnh viện, vừa nhìn thấy em bé thì cô bé lại hơi nhíu mày.
Cô bé cảm thấy bé con hơi xấu xí.
Da nhăn như kỷ, lại còn hồng hồng, tóc thì ít trông không đẹp chút nào cả.
Cô bé thấy em bé có chút đáng thương. Cơ mà cô bé sẽ không chê em bé đâu. Cô bé sẽ làm người chị gái tốt bụng, sau này sẽ yêu thương em bé gấp đôi bình thường.
Suy nghĩ này vừa mới hiện lên, cô bé nghiêng đầu nhìn thấy Tạ Húc Đông ôm một em bé khác đi tới, thế là cô bé kiễng mũi chân lên xem.
Tạ Húc Đông thấy hành động đáng yêu của cô bé thì cúi thấp người để cô bé nhìn con mình.
Niệm Niệm vừa thấy em bé thì ngạc nhiên tới mức miệng thành hình chữ o: “Chú Tạ ơi, sao em bé lại nhăn nheo thế ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-530.html.]
Mới nãy cô bé còn thấy em gái có hơi xấu xí nhưng giờ so với em bé nhà chú Tạ thì cô bé lại thấy em gái cũng không xấu tới vậy.
Ngược lại là em bé nhà chú Tạ giống hệt như người già, mặt nhăn như ông cụ bảy mươi tuổi luôn rồi vậy. Cô bé thầm đếm, chỉ có ba sợi tóc!
Còn nhỏ như thế mà đã hói đầu, quá đáng thương.
Tạ Húc Đông: “…”
Lâu Mạn Lệ hỏi thăm được Bạch Du sinh con gái thì vui như ăn tết vậy, không kịp chờ viết thư hay điện báo mà chạy thẳng tới bưu điện gọi điện thoại về thủ đô.
Lâu Tú Anh biết tin thì giọng cũng có sức sống hơn hẳn, còn hỏi cả tới em chồng của cô ta.
Lâu Mạn Lệ nghe thấy là hiểu ngay ý của chị mình. Thế là cô ta bảo em chồng trông cũng được, nhưng mà hơi gầy, tóc hơi khô.
Lâu Tú Anh nghe hiểu ám chỉ của em gái, vội nói là bà ta sẽ gửi tới mấy lon sữa mạch nha.
Cúp điện thoại, tâm trạng của Lâu Mạn Lệ vô cùng tốt.
Cô ta chạy tới bờ sông thì gặp cô em chồng, kéo cô ấy qua một bên nói: “Về chị sẽ mua cho em vài bộ quần áo. Em nên biết chăm chút ăn mặc một chút. Hơn nữa, da em đen quá rồi. Sau này mặt trời lên cao thì em đừng có ra ngoài nữa. Nếu như phải ra ngoài thì nhớ đội mũ, biết chưa hả?”
Kim Tiểu Ngọc nhìn chị dâu, không bị “giàu sang” trước mặt quyến rũ mà nói: “Chị dâu, những bộ em đang mặc này cũng được lắm rồi, không cần mua thêm quần áo cho em đâu.”
Lâu Mạn Lệ nhướn mày, đưa tay ra hung hăng bấu vào người em dâu: “Cái con bé ngu ngốc này, chị bảo em làm cái gì thì em làm cái đó đi. Nếu như em không nghe lời chị thì chị sẽ bảo anh em gả em cho thằng đần dưới quê đấy!”
Kim Tiểu Ngọc đau đến mức xuýt xoa, liên tục xin tha: “Chị dâu, em không dám đâu. Em nghe theo chị mà.”
Lúc này Lâu Mạn Lệ mới buông tay: “Ngoan ngoan nghe lời chị thì kiểu gì em cũng được hưởng phúc mà.”
Lúc Lâu Mạn Lệ đang dạy dỗ cô em chồng thì cặp sinh đôi nhà cô ta đang ăn trộm lon sữa mạch nha ở trong nhà.
Tại vì lon sữa mạch nha kia còn có non nửa lon. Lâu Mạn Lệ muốn giữ lại để mà khoe khoang. Nhỡ mà có khách quý nào tới thì vẫn có thể cầm ra mà khoe giữ mặt mũi nên cô ta bỏ sữa mạch nha lên trên tủ quần áo.
TBC
Lúc này, Kim Đại Bảo cưỡi lên cổ Kim Tiểu Bảo. Kim Tiểu Bảo thì đứng lên cái ghế. Kim Đại Bảo đưa tay ra với lấy sữa mạch nha ở bên trên hộc tủ nhưng do hai đứa nó quá lùn, đến mức này rồi mà vẫn còn thiếu một chút.
Thế nhưng hai đứa chúng nó không chịu thua. Kim Đại Bảo chỉ huy Kim Tiểu Bảo nhón chân lên.