Không biết có phải đau cũng lây hay không mà chẳng mấy chốc Tôn Tường Vy cũng bắt đầu kêu đau. Ăn cũng không ăn nổi nữa, cũng may Tạ Húc Đông cùng với bác gái đã tới nơi rồi.
Từ khi mang thai, Bạch Du rất chú ý rèn luyện cơ thể. Mỗi khi ăn cơm xong cũng sẽ đi lại mấy vòng, hơn nữa cô còn được ăn uống ngon miệng. Giang Lâm đối xử tốt với cô như thế, đến cả ly nước rót cho cô cũng có nhiệt độ thích hợp. Cô thật sự không cần phải quan tâm bất cứ chuyện gì, vì thế thân thể không đau đến vậy.
Đến trưa, Bạch Du mới bắt đầu vỡ nước ối, đau đớn bắt đầu dâng lên. Bác sĩ cũng nói chuyện vỡ nước ối có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Vì thế cho dù có đau, Bạch Du cũng cố mà nuốt cơm.
Tôn Tường Vy cũng bị vỡ nước ối, lần này đau như heo bị g.i.ế.c vậy: “Cái tên họ Tạ kia, lỗi của anh hết, nếu không phải do anh thì sao tôi lại khổ như thế này!”
Tạ Húc Đông: “…”
Ban đầu là ai cưỡi lên người anh ấy đòi làm cơ?
TBC
Ban đầu là ai nói phải ngủ với anh ấy cơ?
Bây giờ hình như thành lỗi của anh ấy rồi!
Nhưng mà những lời này chỉ có thể thầm nghĩ trong lòng, bằng không Tôn Tường Vy sẽ liều mạng với anh ấy mất. Hơn nữa thấy cô ấy đau như thế, bị cô ấy nói mấy câu cũng được thôi.
Vợ của Liên Đại Hữu vỡ nước ối sớm nhất, nhưng đã qua mười mấy tiếng mà đứa trẻ vẫn chưa có ý định muốn đi ra ngoài.
Thím Liên không dám bắt tội người sắp sinh, cũng về nhà làm đồ ăn đưa tới. Chẳng qua đồ ăn sao có thể so với phần ăn của Bạch Du cùng với Tôn Tường Vy cho được, chỉ có mỗi một chút thịt vụn. Còn Bạch Du thì được bà Bạch làm cho sườn heo sốt đậu đen, khoai tây chiên lát mỏng. Bác gái của Tôn Tường Vy thì làm cho món tai heo xào cải chua cùng với cà tím hầm.
Trong phòng bệnh thoang thoảng mùi đồ ăn thơm nức làm cho vợ của Liên Đại Hữu càng tủi thân, lại càng khóc to hơn.
Đêm đến, cuối cùng thì Bạch Du cũng sinh.
Bạch Du mới được đẩy đi thì Tôn Tường Vy cũng được đẩy vào trong phòng bệnh.
Tôn Tường Vy trong nháy mắt như bị tiêm m.á.u gà mà gào lên: “Con ơi cố lên, xem đứa nào làm anh làm chị nào!”
Con cô ta phải ra trước, dù sao thì chỉ có thể là ba chữ: Không thể thua!
Tạ Húc Đông ở bên ngoài nghe thấy thế: “…”
Vốn Giang Lâm cũng muốn vào trong phòng sinh nhưng bị y tá cản lại.
Bạch Du nở nụ cười với anh cách cả đống người, dùng khẩu hình nói: “Em đã đồng ý với anh rồi mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-524.html.]
Em với con sẽ không sao đâu.
Giang Lâm đọc hiểu được khẩu ngữ của cô, sắc mặt tái nhợt mà gật đầu với cô.
Chẳng mấy chốc vợ của Liên Đại Hữu cũng được đẩy vào phòng sinh, ba người phụ nữ vào một phòng bệnh sinh cùng lúc, đây là một việc xấu đối với các y tá và bác sĩ.
Trong phòng sinh vang lên tiếng quát tháo lẫn nhau.
Giang Lâm nghe thấy tiếng của Bạch Du, sắc mặt lại càng trắng hơn, đầu óc trống rỗng.
Tạ Húc Đông đi qua đi lại như con ruồi không đầu, quay qua thấy sắc mặt của Giang Lâm thì cười, nói: “Sắc mặt của cậu sao mà khó coi thế. Học tôi đây này, bình tĩnh đi.”
Nói rồi anh ấy chìa tay cho anh nhìn đôi bàn tay kiên cường của mình, ai ngờ tay run như bị giật kinh phong.
“…”
Giang Lâm liếc mắt, trên mặt hiện bốn chữ “Không biết nói gì”.
Vợ của Liên Đại Hữu bị đẩy vào phòng sinh từ đời nào rồi mà giờ anh ta mới lững thững đi tới.
So với hai người là Giang Lâm và Tạ Húc Đông thì trông anh ta bình tĩnh hơn nhiều, còn rảnh rỗi mà an ủi Giang Lâm: “Nghe nói vợ của cậu thích ăn cay, thế thì chắc chắn đứa bé trong bụng là con gái rồi. Đứa đầu nhà tôi cũng thế mà.”
Nói tới đây, anh ta lộ ra vẻ đắc ý.
Chắc chắn vợ anh ta chửa con trai, nhà họ Liên anh ta nay đã có người kế nghiệp.
Giang Lâm chỉ lạnh lùng nhìn anh ta một cái, cũng không nói với anh ta câu nào.
Liên Đại Hữu cũng chẳng thèm để ý, ngược lại cho rằng anh ta đã nói trúng nỗi lòng của Giang Lâm nên trong lòng Giang Lâm không thoải mái, thế là anh ta lại càng đắc ý hơn.
Thời gian trôi qua từng chút một, vẫn chưa có đứa trẻ nào được đưa ra, ngược lại tiếng của các thai phụ ngày càng lớn hơn.
Lúc này mặt Giang Lâm không chút huyết sắc, thoáng chốc anh như trở lại khi còn bé. Khi đó mẹ anh sinh Giang Khải, anh bị cho ở nhà. Người nhà bảo với anh chẳng mấy mà anh sẽ có em trai, hỏi anh có thích hay không.
Nhưng người lớn lại không nói rằng có em trai thì không còn mẹ. Tin dữ tới không hề báo trước. Anh chỉ nhớ khi đó là hoàng hôn, người nhà nhét anh vào trong xe, điên cuồng lái tới bệnh viện, rồi anh lại bị kéo lảo đảo chạy vào trong phòng bệnh.
Anh thấy sắc mặt mẹ trắng bệch như tuyết. Bà ấy kéo tay anh, nói mấy lời anh nghe không hiểu, sau đó bà nhắm mắt, tay cũng không còn sức níu mà buông thõng, từ đó trở đi không tỉnh lại nữa.