Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 52

Cập nhật lúc: 2025-03-21 21:38:40
Lượt xem: 61

Tần Tâm Hủy ngây ngẩn cả người.

Cô ta không ngờ mình đã khóc tới thế này mà Bạch Phi Bằng vẫn nhẫn tâm đuổi mình đi, lại còn lấy hiếu đạo làm cớ. Cô ta có muốn phản bác cũng không phản bác nổi.

Bạch Du đang thầm giơ tay tán thưởng cha mình ở trong lòng thì đột nhiên cửa phòng cô bị người khác gõ.

Hóa ra là mẹ cô.

Chỉ thấy Tần Chính Nhân cầm trong tay một cái túi xách to đùng dùng để đựng đồ chiến đấu trong quân đội, lạnh lùng nhìn cô nói: “Làm ầm ĩ tới mức nhà tan cửa nát thế này, đây hẳn là những gì mày muốn, chắc mày vui vẻ lắm đúng không?”

Nói rồi, chẳng đợi Bạch Du trả lời bà ta đã đi thẳng ra ngoài.

Chẳng mấy chốc mà gian phòng bên cạnh vang lên tiếng nói: “Hủy Hủy, giờ cháu dọn đồ luôn đi. Nếu như nhà họ Bạch này không chứa chấp được người nhà họ Tần chúng ta thì mình đi thôi!”

Bạch Phi Bằng: “Chính Nhân, bà nói vậy là có ý gì hả?”

Tần Chính Nhân: “Ý trên mặt chữ. Tôi vì nhà họ Bạch này mà sinh dưỡng và nuôi nấng ba đứa con. Những năm qua chuyện trong nhà ngoài ngõ một tay tôi lo hết. Nhưng tôi chẳng lấy một câu than vãn. Tôi chỉ có duy nhất một yêu cầu là mong ông đừng đuổi Hủy Hủy đi, nhưng chính ông không chứa nổi chúng tôi. Vậy được, thế thì tôi đi cùng con bé. Cuộc hôn nhân này của chúng ta chắc cũng không cần tiếp tục nữa đâu!”

Tần Chính Nhân và Tần Tâm Hủy rời đi, cha cô cũng ra ngoài.

Căn phòng lại trở nên yên ắng như trước.

Bạch Du giữ nguyên động tác khi mới nãy mẹ cô tiến vào phòng cô, thật lâu không cử động.

Cô không ngờ mẹ mình có thể vì Tần Tâm Hủy mà làm tới mức này, lại càng không ngờ mẹ muốn ly hôn với cha.

Bạch Du không muốn bà Bạch về nhà nhìn thấy bộ dạng uể oải của mình nên ra ngoài ngồi tạm ở đâu đó.

Gió thoảng bên tai, Bạch Du hít được mùi hoa quế.

Thời buổi này chẳng mấy ai sẽ ly hôn. Cho dù ngày nào cũng cãi nhau ầm ĩ thì lượng ly hôn vẫn rất ít. Hôn nhân giống như thứ đồ đã dùng lâu bị rách, bị hỏng vậy, khâu khâu vá vá vài lần là có thể sống qua cả đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-52.html.]

Nếu cô thành nguyên nhân dẫn tới sự chia ly của cha mẹ thì chắc hẳn nước miếng mắng chửi tứ phương tám hướng đủ để dìm c.h.ế.t cô.

Giang Lâm đi về qua đoạn cây hoa quế nhìn thấy Bạch Du ngồi ở ghế đá co lại thành cục, giống như con mèo con bị người chủ bỏ lại vậy, trông vô cùng đáng thương.

Anh dừng bước chân, đi qua chỗ cô: “Sao cô lại trốn ở đây một mình thế này, có khác gì đứa trẻ không?”

Bạch Du bị giật mình, ngẩng đầu nhìn lên.

Hoa quế rơi xuống, Giang Lâm đứng ở đó, ánh trăng trong vắt rơi xuống người anh, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, trong anh lại càng thêm nhu hòa.

Bạch Du nhỏ giọng cãi lại: “Tôi không còn nhỏ nữa, không phải trẻ con.”

Giang Lâm nhướn mày: “Không phải trẻ con thì tại sao cô lại trốn ở đây một mình để khóc nhè thế?”

Bạch Du phản bác lại: “Tôi không khóc nhè.”

Giang Lâm: “Vậy thì, có chuyện gì thế?”

Bạch Du ủ rũ: “Nếu tôi nói, tôi là nguyên nhân khiến cha mẹ tôi ly hôn thì anh có chửi mắng tôi không?”

TBC

Giang Lâm: “Chắc là không. Cuộc hôn nhân nào mà có thể bị người ngoài phá hoại một cách dễ dàng chứng tỏ bản thân cuộc hôn nhân đó đã có vấn đề từ trước. Cô không cần vì chuyện của cha mẹ mà cảm thấy áy náy, càng không cần vì người khác mà trách móc bản thân nặng nề như thế.”

Đáp án này nằm ngoài dự đoán của Bạch Du.

Đồng thời, nó cũng làm cho cô cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Chỉ tiếc người tốt như này mà có kết quả tệ như vậy vào kiếp trước. Đời này cô chắc chắn sẽ nghĩ cách để anh không phải c.h.ế.t trẻ như thế.

Nghĩ tới đây, Bạch Du ngẩng đầu nói: “Cảm ơn anh Giang Lâm nhé.”

Nói rồi cô đứng dậy, ai ngờ ngồi bó gối lâu nên chân bị tê. Cô đứng không vững nên theo quán tính mà ngã nhào về đằng trước.

Loading...