Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 519

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:54:28
Lượt xem: 18

Bởi vì vậy bốn người liếc mắt nhìn nhau, đồng thời chấm dứt chiến tranh.

Bầu không khí lạnh lẽo tới thấu xương giống như tâm trạng của Cát Đại Xuyên vào giờ phút này, hơi lạnh thấm vào xương cốt.

Mặc dù Cát Đại Xuyên biết bọn họ không thương mình, nhưng trong lòng vẫn còn một chút mong chờ và hy vọng xa vời, hy vọng bọn họ có thể thương anh ấy giống như các anh chị em khác, nhưng bây giờ bọn họ lại đạp đổ danh tiếng của anh ấy, chửi bới người anh ấy yêu mà không màng tới bất cứ điều gì, không nghĩ tới chuyện khiến anh ấy bị tổn thương, bọn họ chỉ lo công việc của các anh em khác bị anh ấy phá hủy.

Quả nhiên anh ấy mãi mãi là kẻ không được ai thương.

Cát Đại Xuyên nhìn thoáng qua trong sân nhưng không thể nhìn thấy bóng dáng của Lâm Hướng Tuyết, đáy mắt lóe lên sự đau khổ, anh ấy quay người cúi đầu thật thấp về phía đám người nhà họ Lâm, sau đó xoay người rời khỏi.

Bốn cha mẹ của anh ấy nhìn nhau, bà nhìn tôi tôi nhìn bà, sau đó không cam lòng mà đi theo phía sau Cát Đại Xuyên.

Bạch Du nhìn bóng lưng cô đơn của Cát Đại Xuyên, cô thở dài trong lòng.

Hôm nay trải qua chuyện thế này, chắc chắn là Cát Đại Xuyên và Lâm Hướng Tuyết không thể nào ở bên nhau nữa.

Nhà họ Lâm rời đảo Quỳnh Châu vào ba ngày sau.

Rời đi cùng bọn họ còn có Lâm Hướng Tuyết.

Ngay giây phút Lâm Hướng Tuyết chuẩn bị lên tàu thủy, đôi mắt vẫn luôn nhìn về phía sau, nhưng cô ấy chờ mãi vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Cát Đại Xuyên.

Gió biển thổi qua làm tung bay mái tóc đen của cô ấy, nước mắt Lâm Hướng Tuyết lăn xuống.

Bạch Du cầm khăn giấy lau nước mắt giúp cô ấy: “Đừng khóc nữa, nếu đã quyết định như vậy thì không nên quay đầu lại.”

Lâm Hướng Tuyết ôm chặt lấy Bạch Du, tựa vào bả vai của cô và khóc: “Bạch Du, mình cảm thấy chắc chắn sau này mình sẽ hối hận nhưng, mình không thể không cần người nhà của mình được…”

Hơn nữa cha mẹ của Cát Đại Xuyên rất đáng sợ, cô ấy thật sự không có lòng tin rằng mình có thể sống hòa thuận với bọn họ, một khi gả đi thì chắc chắn sẽ xảy ra rất nhiều chuyện vụn vặt giống như lời mẹ của cô ấy đã nói.

Lâm Hướng Tuyết thích Cát Đại Xuyên, nhưng gia đình của anh ấy khiến cô ấy chùn bước, cô ấy không thích anh ấy tới mức mặc kệ tất cả.

Cô ấy ghét bản thân như thế, không quyết đoán, không kiên quyết như Bạch Du, cô ấy luôn do dự nhưng lại muốn có được tất cả.

Bạch Du vỗ vai của cô ấy: “Dù thế nào thì trong đời mỗi con người đều có lựa chọn khiến bản thân hối hận. Cậu lau nước mắt đi, sau khi về tới thủ đô thì viết thư cho mình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-519.html.]

Lâm Hướng Tuyết dùng khăn tay của cô để lau nước mắt, cô ấy cúi đầu nhìn cái bụng hơi phình ra của cô: “Mình vốn nghĩ rằng có thể thấy cảnh bé con ra đời nhưng chắc bây giờ không thể chứng kiến được nữa, khi nào bé con ra đời thì cậu nhất định phải thông báo với mình một tiếng nhé, mình sẽ gửi quà tới.”

Bạch Du gật đầu.

Tiếng còi tàu thủy vang lên, Lâm Hướng Tuyết quyến luyến bước lên tàu thủy, tầm mắt của cô ấy vẫn luôn nhìn về phía đất liền nhưng cho tới khi tàu thủy đi xa bờ, người đó vẫn chưa xuất hiện.

Cho tới khi tàu thùy trở thành một cái chấm nhỏ thì Cát Đại Xuyên mới từ từ bước ra từ phía sau một cái cây lớn, anh ấy nhìn chấm nhỏ đã đi xa, đôi mắt đỏ bừng.

Bạch Du thở dài.

Khi còn trẻ, chúng ta cho là mình có rất nhiều thời gian, còn có cơ hội để hối hận và sửa chữa những sai lầm nhưng không biết rằng, có vài cuộc tạm biệt là cả một đời.

***

Cha mẹ của Cát Đại Xuyên cũng rời đi vào vài ngày sau, cuộc sống như khôi phục sự yên bình lần nữa.

TBC

Bụng của Bạch Du càng ngày càng lớn giống như thổi bong bóng.

Số lần bé con đạp càng ngày càng nhiều, ngày thường Bạch Du không có việc để làm chỉ thích xoa bụng nói bé con đạp cô, quả nhiên bé con là một cái áo bông nhỏ tri kỷ, cầu sao được vậy.

Đương nhiên là khi không có ai gọi bé con thì bé con cũng sẽ đáp lại, ít nhất là Tôn Tường Vy không gọi thành công.

Mặc dù Tôn Tường Vy chậm hơn cô một tháng nhưng sau khi qua kỳ nôn nghén, bụng của cô ta lớn rất nhanh, thậm chí còn vượt qua Bạch Du.

Tôn Tường Vy rất đắc ý, cuối cùng cô ta cũng có một chuyện thắng Bạch Du, kết quả khi tới bệnh viện để kiểm tra…

Hay lắm, một đôi song sinh.

Tạ Húc Đông rất đắc ý, anh ấy không nhịn được mà khoe khoang trước mặt Giang Lâm: “Không phải là tôi muốn khen bản thân nhưng vừa làm đã có cả một đôi rồi, đây là điều không phải người bình thường có thể làm được.”

Giang Lâm lặng lẽ nhìn anh ấy: “Quả thật là người bình thường rất khó có thể làm được, nhưng lợn đực có thể khiến lợn cái đẻ một ổ.”

Tạ Húc Đông: “...”

Loading...