Tại sao anh ta lại cảm thấy dáng dấp của người đàn ông đi về phía bọn họ trông hơi giống phó chủ nhiệm Hà vậy nhỉ?
Nhưng anh ta bỏ qua ý nghĩ này thật, phó chủ nhiệm Hà là một vị lãnh đạo tốt rất lo cho cấp dưới, ông ta sao có thể liên quan với đám lừa gạt được chứ, chắc là người giống người mà thôi.
Chắc chắn là vậy.
Mấy năm qua phó chủ nhiệm Hà không vận động, khi leo tới trên sườn núi thì thở gấp như sắp chết, quần áo bên trong cũng bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Lúc này, ông ta vẫn không quên lấy bánh bao ra khỏi cái cà mên bằng nhôm: “Cho em này, nhân lúc còn nóng em ăn đi.”
Mặc dù Bao Nhã Anh đã hơi thở gấp nhưng vẫn tốt hơn chồng mình: “Không vội, anh lau mồ hôi trước đi.”
Phó chủ nhiệm Hà nhìn sắc trời, trong lòng có chút gấp gáp. Ban đầu dựa theo kế hoạch của ông ta thì bọn họ đã leo tới vách núi từ mười mấy phút trước, nào ngờ sức khỏe của ông ta lại ảnh hưởng tới kế hoạch.
Ông ta dùng khăn lau mồ hôi trên gián, gió lạnh thổi qua trên núi, bụi cây vang lên tiếng sột soạt, toàn thân ông ta không khỏi run lên.
Cả người Ngụy Quang Tông trốn trong bụi cây cũng run lên
Nếu vừa rồi chỉ là nghi ngờ thì bây giờ anh ta có thể khẳng định, người đối diện chính là phó chủ nhiệm Hà.
Trong lòng anh ta tràn đầy tức giận, cảm thấy mình bị Bạch Du đùa giỡn.
Ngay lúc Ngụy Quang Tông định lao ra thì Ngụy Quang Diệu ở bên cạnh lại giữ chặt cánh tay của anh ta rồi lắc đầu với anh ta.
Anh ta định hỏi tại sao em họ lại ngăn cản mình thì giây sau bên sườn núi đã truyền tới tiếng người ngã xuống. Anh ta ngẩng đầu nhìn sang thì thấy Bao Nhã Anh vừa rồi vẫn còn bình thường, bây giờ lại ngã trên mặt đất, đôi tay ôm lấy cổ.
Bao Nhã Anh mở to mắt không dám tin nhìn chồng mình: “Anh thêm hạnh nhân vào trong bánh bao?”
Bà ấy bị dị ứng với hạnh nhân, mỗi khi món có hạnh nhân thì cơ thể sẽ không còn sức lực, nếu không chữa trị kịp thời, cổ họng sẽ từ từ tắc nghẽn, cho tới khi ngừng thở.
Bởi vì mùi rau hẹ quá nồng nên vừa rồi khi ăn bà ấy không nếm được mùi của hạnh nhân. Có thể nói là bà ấy quá yên tâm về người bên gối là Hà Kính Viễn nên đã ăn cái bánh bao mà ông ta đưa qua không chút nghi ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-507.html.]
Phó chủ nhiệm Hà nhìn bà ấy từ trên cao xuống: “Cô thông minh lắm, thế mà đoán trúng rồi.”
TBC
Trong lòng Bao Nhã Anh dâng lên lửa giận, bởi vì khó thở nên giọng nói của bà ấy cũng thay đổi: “Tại sao anh lại làm như thế? Còn nữa, anh muốn làm gì tôi?”
Vách núi này không cao nhưng phía dưới vách núi là những tảng đá to lạ cheo leo dựng đứng. Nếu có người rơi xuống dưới, cho dù không ngã c.h.ế.t thì cũng bị những tảng đá to lạ đ.â.m xuyên cơ thể.
Hà Kính Viễn dẫn bà ấy lên núi, sau đó bỏ hạnh nhân vào trong bánh bao, bà ấy buộc lòng phải nghĩ tới hướng xấu nhất. Nhưng bà ấy nghĩ mãi cũng không ra, cưới nhau được ba mươi năm, bà ấy sinh con dưỡng cái và chăm sóc cha mẹ chồng, không làm bất cứ chuyện nào có lỗi với Hà Kính Viễn cả.
Bà ấy nghĩ mãi cũng không biết lý do ông ta muốn g.i.ế.c mình là gì.
“Cô không cần phải biết.”
Hà Kính Viễn không có ý định lãng phí lời nói, chỉ sợ đêm dài lắm mộng, ông ta kéo đôi chân của vợ rồi đi về phía vách núi đá.
Khóe mắt Bao Nhã Anh như muốn nứt ra, trong lòng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng nhưng cả người bà ấy không có lấy một chút sức lực nào.
Ngay khi bà ấy cho rằng mình sẽ c.h.ế.t thì một bóng người nhảy ra khỏi bụi cây, ngay lập tức đánh gục phó chủ nhiệm Hà.
Phó chủ nhiệm Hà quát to: “Cậu là ai? Cậu mau buông tôi ra! Nếu không tôi sẽ không khách sáo với cậu đâu đấy!”
Phó chủ nhiệm Hà vừa nói dứt câu thì Cát Đại Xuyên đã bẻ tay ông ta ra phía sau, dùng một chân giẫm lên đầu ông ta, có thể nói là không có chút khách sáo nào.
Phó chủ nhiệm Hà: “...”
Sau khi cặp anh em họ Ngụy Quang Tông và Ngụy Quang Diệu run lên vì sửng sốt thì cũng nhảy ra khỏi bụi cây.
Lúc này, sắc trời đã từ từ sáng, Đúng lúc tầm mắt của Phó chủ nhiệm Hà nhìn lướt qua thấy Ngụy Quang Tông, trong lòng ông ta lập tức vui mừng, sau đó lên tiếng gọi: “Đồng chí Ngụy, tôi là phó chủ nhiệm Hà. Cậu mau tới cứu tôi, sau khi xong nhất định tôi sẽ đền đáp cậu thật xứng đáng!”
Ông ta biết rõ con người của Ngụy Quang Tông, anh ta không có năng lực nào nhưng lại rất thích tâng bốc lãnh đạo, thích làm lớn thích công to. Chỉ cần nhận lời cho anh ta lợi ích thì chắc chắn anh ta sẽ giúp mình.
Nào ngờ giây sau ông ta thấy Ngụy Quang Tông móc trong túi ra một cái đèn pin rồi nhét vào trong tay Ngụy Quang Diệu, chỉ vào mặt phó chủ nhiệm Hà và nói: “Chiếu ánh sáng vào mặt ông ta, anh muốn chụp vài tấm ảnh!”