Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 506

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:53:28
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đồng chí Bạch, tin tức của cô có đáng tin không?”

Bạch Du cứ nói một câu, đôi mắt của Ngụy Quang Tông sẽ sáng thêm một phần, sau khi cô nói xong, đôi mắt của Ngụy Quang Tông đã sáng như sói đêm.

TBC

Bạch Du: “Có đáng tin không thì anh tự mình tới kiểm tra là sẽ biết thôi. Cho dù có là giả, anh cũng không bị lỗ có đúng không nào? Hơn nữa, nếu anh muốn tới đó, tốt nhất là nên tìm thêm một người công an hoặc là một người phục vụ trong quân đội để đi cùng với anh, vả lại nên tới đó ngồi chờ sẵn trước khi trời tối.”

Nói xong cô xoay người rời đi không thèm quan tâm tới Ngụy Quang Tông còn đang định lải nhải.

Cô dám chắc rằng với tính cách của Ngụy Quang Tông, chắc chắn là anh ta sẽ tới đó. Nhưng vì lý do an toàn nên sau khi về nhà, cô đã nói lại với Cát Đại Xuyên, đúng lúc ngày mai là ngày nghỉ của Cát Đại Xuyên nên anh ấy đồng ý tới bên sườn núi ngồi chờ sẵn.

Chẳng mấy chốc đã tới ngày hôm sau.

Nhà họ Hà.

Trời còn chưa sáng, Bao Nhã Anh đã bị chồng đánh thức.

Phó chủ nhiệm Hà: “Vừa sáng sớm là anh đã làm món bánh bao nhân hẹ mà em thích ăn nhất đấy, sau khi chúng ta leo tới đỉnh núi rồi sẽ ăn, tránh việc vừa ăn xong đã vận động khiến dạ dày cảm thấy không thoải mái.”

Lúc vừa yêu nhau, từng có một khoảng thời gian ông Hà rất săn sóc bà ấy nhưng sau khi lấy nhau, tinh lực của hai người dần dần bị công việc và con gái chiếm mất, sau này hai người còn chia giường ngủ riêng, nói tới đây đã rất nhiều năm ông ta không chạm vào bà ấy.

Bây giờ đối diện với ánh mắt tràn ngập dịu dàng tràn ngập tình cảm của chồng, trong lòng Bao Nhã Anh không khỏi vui mừng: “Được, anh đợi em một chút, em rửa mặt xong thì chúng ta sẽ xuất phát.

Bao Nhã Anh nhanh chóng thay quần áo, sau đó bước vào phòng tắm để rửa mặt, thế nên không thể nhìn thấy cảnh phó chủ nhiệm Hà nhét một bức thư vào dưới cái gối đầu của bà ấy sau khi bà rời đi.

Sau khi rửa mặt xong, hai người xuất phát mà không quấy rầy tới bất cứ ai.

Sườn núi phía Nam không cao nhưng hai người không leo núi rất nhiều năm, chỉ mới đi nửa đường, phó chủ nhiệm Hà đã bắt đầu thở dốc.

Trái lại sức khỏe của Bao Nhã Anh rất tốt, mặt không đỏ không thở dốc: “Nếu không thì chúng ta nghỉ ngơi một lúc rồi leo tiếp nhé?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-506.html.]

Phó chủ nhiệm Hà uống hai ngụm nước rồi mới nói: “Không sao, chúng ta leo tiếp thôi.”

Bao Nhã Anh ngẩng đầu lên nhìn mặt trăng và những ngôi sao trên bầu trời vẫn còn chưa lặn xuống, bà ấy cảm thấy chồng không cần phải gấp gáp như vậy, bây giờ cách tới lúc mặt trời mọc còn hơn một tiếng. Chẳng qua là khi thấy ông ta không nghỉ ngơi mà tiếp tục đi về phía trước, bà ấy mấp máy, nuốt những lời tới khóe miệng trở vào.

Lúc này, Ngụy Quang Tông đang trốn trong một bụi cây cách sườn núi không, trên khuôn mặt đã bị con muỗi chích mấy cái.

Một tiếng “Bộp” vang lên, một bàn tay của anh ta đập lên mặt mình, ngay sau đó trong lòng bàn tay có xác của một con muỗi.

Ngụy Quang Diệu ngồi xổm cách đó không xa nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh họ, anh nhỏ tiếng thôi, chút nữa mà bị người ta phát hiện thì tiêu đời.”

Ngụy Quang Tông tức giận trừng mắt nhìn anh ấy: “Tại sao mấy con muỗi không chích em mà chỉ chích một mình anh thế? Có phải em xịt dầu thơm tới đây không?”

Ngụy Quang Diệu: “Em không có xịt gì cả, có điều anh có chắc là hôm nay đám lừa gạt sẽ tới đây không?”

Ngụy Quang Diệu không được coi là người mới trong cục công an nhưng đã vào cục công an được hai năm, anh ấy không có nổi một thành tích nào, nhìn đồng nghiệp bên cạnh không phải là thăng chức thì cũng là được khen ngợi, trong lòng anh ấy vô cùng gấp gáp nên khi nghe anh họ nói có đám lừa gạt tới sườn núi này, anh ấy mới chạy tới đây ngồi chờ từ nửa đêm.

Nhưng lúc này khuôn mặt của anh họ đầy vết muỗi chích, anh ấy không khỏi bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.

Thật ra là trong lòng Ngụy Quang Tông cũng không chắc nhưng bề ngoài lại giả vờ rất bình tĩnh, anh ta nhỏ giọng trách móc: “Đừng có nói nhảm nữa, nếu em không phải là em họ của anh, không có nổi một thành tích sau khi làm việc ở cục công an suốt hai năm thì anh sẽ không cho em cơ hội tốt như vậy đâu!”

Ngay lập tức đầu gối của Ngụy Quang Diệu bị đ.â.m một nhát dao: “...”

Lúc này, Cát Đại Xuyên ngồi xổm ở bụi cây đối diện không nhúc nhích chút nào, giống như một pho tượng, tạo thành sự chênh lệch rõ ràng với cặp anh em họ Ngụy Quang Tông và Ngụy Quang Diệu.

Hai mươi mấy phút nữa trôi qua, ngay lúc Ngụy Quang Tông gần như không còn kiên nhẫn thì cuối cùng con đường nhỏ bên trên sườn núi cũng có tiếng động.

Ba người trốn trong bụi cây nín thở cùng lúc.

Một giây sau, Ngụy Quang Tông mở to mắt nhìn phía trước.

Loading...