Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 484

Cập nhật lúc: 2025-03-28 06:33:35
Lượt xem: 24

Mùi m.á.u tanh nồng nặc trên người cô ấy khiến Bạch Du thấy buồn nôn: "Chiêu Đệ, sao cô lại thành ra thế này?"

Đã lâu cô không gặp Phùng Chiêu Đệ, lần trước gặp cô ấy vẫn còn ở cùng mẹ, sau đó cô bận công việc, còn Phùng Chiêu Đệ vừa phải làm việc, vừa phải chăm em gái, vừa phải làm việc nhà, còn bận hơn cô nên dù nhà không xa lắm nhưng vẫn không gặp nhau.

Không ngờ lần gặp lại này, cô ấy lại thành ra như thế này.

Phùng Chiêu Đệ "bịch" một tiếng quỳ xuống: "Đồng chí Bạch, phó đoàn trưởng Giang, tôi cầu xin hai người cứu mẹ tôi, tôi cầu xin hai người!"

Bạch Du lại giật mình: "Cô làm gì vậy, đứng lên rồi nói."

Nói rồi cô định tiến lên đỡ Phùng Chiêu Đệ đứng dậy nhưng Lâm Hướng Tuyết đã nhanh chân hơn, đỡ Phùng Chiêu Đệ dậy từ dưới đất.

"Mẹ cô sao rồi? Có phải sắp sinh rồi không?"

Phùng Chiêu Đệ mắt đỏ hoe, gật đầu: "Đúng vậy, bà ấy bị cha tôi đẩy ngã, chảy rất nhiều máu, nước ối cũng vỡ rồi nhưng bà nội và cha tôi đều không muốn đưa bà ấy đến bệnh viện, tôi chỉ khuyên can vài câu đã bị cha tôi đánh, tôi cũng lấy cớ đi đun nước mới trốn ra được, cầu xin mọi người, cầu xin mọi người cứu mẹ tôi!"

Trước đây mẹ cô ấy đều đẻ ở nhà, gọi bà đỡ đến đỡ đẻ, khi em gái lớnra đời, cô ấy còn nhỏ nên không nhớ được gì nhưng mấy đứa em gái sau cô ấy đều nhớ, mẹ cô ấy chưa bao giờ chảy nhiều m.á.u như vậy, hơn nữa trước đây mẹ cô ấy sinh con đều đau đến mức kêu to nhưng lần này mẹ cô ấy lại không kêu được.

Cô ấy cảm thấy nếu không nhanh chóng đưa bà ấy đến bệnh viện thì chắc chắn sẽ không qua khỏi, thậm chí còn có thể c.h.ế.t cả ba người nên cô ấy mới phải đến cầu cứu Bạch Du và phó đoàn trưởng Giang.

Bạch Du và Giang Lâm nhìn nhau.

Giang Lâm: "Anh đi xem xem có thể kiếm được xe không."

Tuy nhà có xe đạp nhưng mẹ Phùng Chiêu Đệ là phụ nữ mang thai, lúc này chỉ sợ đã hôn mê, bên ngoài lại mưa gió, để bà ấy ngồi xe đạp chắc chắn không được.

TBC

Tốt nhất là có thể tìm được một chiếc xe jeep, nếu không tìm được thì cũng phải kiếm được xe ba gác hoặc gì đó tương tự.

Giang Lâm nói xong lại quay người đi ra ngoài.

Bạch Du: "Tôi lên trên lấy tiền, Hướng Tuyết, cậu lấy một chiếc khăn khô lau người cho Chiêu Đệ, trong bếp còn bánh bông lan."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-484.html.]

Phùng Chiêu Đệ vội xua tay: "Không cần không cần, tôi không đói, cũng không cần lấy khăn cho tôi."

Nhưng tiền thì cần, tiền lương cô ấy kiếm được đều bị cha và bà nội lấy mất, cô ấy không lấy ra được một xu nào, tiền đi viện đành phải vay Bạch Du trước, sau này cô ấy chắc chắn sẽ nghĩ cách trả lại cho cô.

Lâm Hướng Tuyết đương nhiên không nghe cô ấy, chạy vào bếp cắt hai miếng bánh bông lan to mang ra, lại lấy một chiếc khăn đến giúp cô ấy lau tóc: "Đây là bánh bông lan bí ngô, Bạch Du làm, rất ngon, cô nếm thử xem."

Phùng Chiêu Đệ cảm thấy như có một dòng nước ấm chảy qua tim, mũi cay xè khiến cô ấy muốn khóc.

Rõ ràng là những người thân thiết nhất nhưng lại đối xử với cô ấy bằng nắm đấm, ngược lại Bạch Du là người ngoài, vừa nghe cô ấy gặp khó khăn đã không chút do dự giúp đỡ cô ấy.

Bạch Du nhanh chóng xuống dưới, lại lấy một bộ quần áo của mình: "Cô thay quần áo đi, không thì dễ bị cảm lạnh lắm."

Phùng Chiêu Đệ còn muốn từ chối nhưng đã bị Bạch Du cắt ngang: "Bây giờ cô không được phép bị ốm, nếu cô bị ốm thì ai sẽ chăm sóc mẹ cô và mấy đứa em gái đây?"

Phùng Chiêu Đệ nghe vậy mới nhận lấy quần áo, mắt đỏ hoe nhìn Bạch Du: "Cảm ơn các cô!"

Giang Lâm nhanh chóng quay lại, kéo theo một chiếc xe ba gác, phía sau còn có Cát Đại Xuyên.

Hai người mặc áo mưa nhưng gió quá lớn, ống quần và mặt đã sớm bị mưa tạt ướt.

Giang Lâm nhìn Bạch Du: "Em ở nhà đợi bọn anh về."

Bạch Du vốn định đi theo nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Giang Lâm, cô lập tức mềm lòng, gật đầu: "Được, em ở nhà đợi các anh."

Cô còn tưởng Giang Lâm đã quên chuyện mẹ anh ấy khó sinh mà chết, bây giờ xem ra là không phải, trước đây anh không muốn có con, lại chủ động hỏi bác sĩ về việc thắt ống dẫn tinh, đều chứng minh điều này.

Cô không biết có thể làm gì cho anh, chỉ có thể không để anh lo lắng, hơn nữa mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, cô cũng sẽ không mạo hiểm với bản thân và đứa trẻ.

Nhưng Lâm Hướng Tuyết lại lấy hai chiếc áo mưa ra, đưa một chiếc cho Phùng Chiêu Đệ, còn mình mặc chiếc còn lại: "Tôi đi theo, lỡ có gì cần giúp đỡ thì tôi cũng có thể giúp một tay."

Nói xong cô ấy quay đầu nhìn Bạch Du, rõ ràng là muốn hỏi cô ấy một mình ở nhà có được không.

Bạch Du gật đầu: "Tớ không sao, cậu đi đi, nếu có chuyện gì tớ có thể tìm hàng xóm và chị Lôi."

Loading...