"Thích cái đầu cô! Cô còn nói bậy bạ nữa, tôi liều mạng với cô!"
Một người tốt tính như Lâm Hướng Tuyết mà còn bị ép phải chửi bậy, không biết Liên Gia Lệ đã làm gì cô ấy.
Bạch Du giật mình, thầm kêu không ổn.
Cô lập tức chạy sang bên kia nhưng chạy được hai bước, cô lại quay về bếp, cầm một con d.a.o phay rồi lao ra ngoài.
Khi cô lao ra, vừa vặn nhìn thấy Cát Đại Xuyên đi tới từ phía xa.
Rõ ràng Cát Đại Xuyên cũng nhìn thấy cô nhưng khi nhìn thấy con d.a.o phay trong tay cô, anh ấy vẫn sợ hãi mà giật mình: "Đồng chí Bạch, cô cầm d.a.o phay làm gì?"
Bạch Du chỉ vào cánh cửa đối diện: "Hướng Tuyết ở bên trong, không biết bọn họ đã làm gì Hướng Tuyết, anh mau phá cửa ra!"
Nghe nói Lâm Hướng Tuyết xảy ra chuyện, sắc mặt Cát Đại Xuyên nghiêm lại, quay người chạy nhanh đến trước cửa gỗ đối diện, giơ chân đạp mạnh…
Tuy ngôi nhà đối diện đã xây nhiều năm nhưng cánh cửa gỗ được làm bằng gỗ tốt, rất chắc chắn.
Không ngờ Cát Đại Xuyên đạp một cái đã đạp đổ được cánh cửa.
Càng không ngờ hơn là Liên Gia Lệ vì để không cho Lâm Hướng Tuyết ra ngoài đã dang hai tay đứng sau cánh cửa gỗ.
Vì vậy khi cánh cửa gỗ đổ xuống, nó đổ thẳng vào người Liên Gia Lệ.
Liên Gia Lệ phát ra tiếng hét như gà mái: "A a a…"
Liên Gia Lệ thực sự không ngờ Cát Đại Xuyên sẽ chạy đến nhà cô ta đạp cửa, càng không ngờ cánh cửa đạp một cái là đổ, lúc đó cô ta nghe thấy một tiếng động nhỏ nên ngoái lại nhìn, cánh cửa không lệch không nghiêng đập trúng mặt cô ta, thế là cả người cô ta bị ngã xuống đất.
Một tiếng "rầm" vang lên.
Trán và gáy cô ta cùng lúc truyền đến một cơn đau dữ dội, sống mũi đau nhói khiến nước mắt cô ta chảy ra.
Cô ta cảm thấy sống mũi mình sắp gãy, ngay sau đó, một dòng nước ấm chảy ra từ mũi, cô ta đưa tay sờ vào…
Máu tươi đầy tay.
"A a a…"
Liên Gia Lệ hét lên mấy tiếng như gà mái, sau đó hai mắt tối sầm, ngất đi.
Bất ngờ đến quá nhanh khiến Lâm Hướng Tuyết hoàn toàn ngây người.
Cát Đại Xuyên chạy vào từ bên ngoài, nắm tay Lâm Hướng Tuyết lo lắng hỏi: "Em không sao chứ? Họ có làm gì em không?"
Vừa rồi Lâm Hướng Tuyết còn tức giận nhưng khi thấy Cát Đại Xuyên chạy vào, còn lo lắng hỏi han mình khiến mũi cô ấy cay cay, nước mắt cứ thế chảy ra: "Hu hu hu họ thật quá đáng..."
Bạch Du cầm d.a.o phay đi theo Cát Đại Xuyên vào nhà, cô nhìn trái nhìn phải.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-478.html.]
Ủa, Liên Gia Lệ đâu?
Rõ ràng vừa rồi còn nghe thấy tiếng cô ta, sao tự dưng lại biến mất?
Có phải biết bọn họ sắp đến nên sợ chạy mất rồi không?
Đúng lúc này, thím Liên nghe thấy tiếng hét của con gái thì vội vã chạy từ trong nhà ra: "Gia Lệ, Gia Lệ! Gia Lệ, con sao rồi?"
Thím Liên chạy tới đã thấy Bạch Du đang cầm d.a.o phay, bà ấy sợ đến nỗi mặt trắng bệch như tờ giấy: "Bạch, đồng chí Bạch, cô đừng, đừng kích động..."
Lời còn chưa dứt, bà ấy đã liếc thấy Liên Gia Lệ nằm trên đất, còn có m.á.u chảy ra từ gáy, thím Liên tưởng con gái bị Bạch Du đ.â.m chết, hai chân mềm nhũn rồi trực tiếp ngã ngồi xuống đất.
Người phụ nữ Bạch Du này sao lại độc ác thế?
Bà ấy biết tính cô không dễ chọc nhưng bà ấy không ngờ cô vừa đến đã cầm d.a.o đ.â.m người!
Đâm c.h.ế.t thì thôi đi, còn dùng cửa gỗ đậy lên, đây là muốn phi tang xác sao?
"Gia Lệ đáng thương của mẹ ơi, con c.h.ế.t thảm quá..."
Bạch Du: "?"
Liên Gia Lệ c.h.ế.t rồi?
Những người hàng xóm xung quanh bị tiếng than khóc của thím Liên thu hút mà đến.
Mọi người đi tới, thấy cửa gỗ bị đổ, thím Liên mặt mày tái mét ngồi trên đất khóc lóc, còn nói gì mà Gia Lệ c.h.ế.t thảm, trong lòng mọi người giật mình, đây là xảy ra án mạng đúng không?
"Thím Liên, thím sao vậy? Gia Lệ nhà thím làm sao thế?"
"Đúng vậy, sao tôi nghe thím nói Gia Lệ c.h.ế.t rồi, bây giờ Gia Lệ đang ở đâu?"
Thím Liên vừa khóc vừa chỉ tay về phía sau cánh cửa gỗ bị đổ: "Gia Lệ ở ngay sau cánh cửa gỗ, Gia Lệ c.h.ế.t thảm quá..."
Con gái bị c.h.ế.t thảm như vậy, thậm chí bà ấy còn không dám giúp con gái báo thù, vì bà ấy lo Bạch Du cũng sẽ đ.â.m c.h.ế.t mình.
Mọi người cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện dưới cửa gỗ lại có một người nằm đó, còn đang chảy m.á.u nữa!
"Trời ơi, thật sự có người c.h.ế.t rồi sao?"
"Đúng vậy, tôi còn tưởng thím Liên nói bừa, không ngờ thật sự có người chết!"
Lúc này mọi người mới nhận ra Bạch Du đang cầm một con d.a.o phay, thế là mấy chục đôi mắt đồng loạt đổ dồn về phía Bạch Du, còn có người sợ hãi lùi lại mấy bước, mặt đầy hoảng sợ nhìn Bạch Du.
Bạch Du: "?"
Bạch Du theo ánh mắt của mọi người nhìn về phía Liên Gia Lệ sau tấm ván gỗ, rồi lại theo ánh mắt của mọi người nhìn về phía con d.a.o phay trong tay mình.