Dáng vẻ Ngụy Quang Tông ảo não chạy trốn quá khôi hài, khiến những người có mặt ở đó không nhịn được mà bật cười.
Còn cán sự Trần lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông cao 1m9 với ánh mắt vô cùng nóng bỏng, nóng đến mức đủ để chiên chín một quả trứng ốp la.
Theo cán sự Trần thì người đàn ông đối diện không chỉ có chiều cao hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của cô ta mà còn rất nghĩa khí, không hề sợ hãi, khiến cô ta có cảm giác rất an toàn.
Đây chính là người đàn ông mà Trần Tiểu Anh muốn tìm!
Còn về phần Trình Phương, cô ấy cũng rất hài lòng với đồng chí Tần cao 1m8, ăn nói lưu loát, nhiệt độ trên mặt cô ấy vẫn chưa hạ xuống.
Trước khi đến xem mắt, Tôn Tường Vy đã đưa thông tin của cả hai bên cho họ, hôm nay hai đôi nam nữ đều vừa ý nhau, người làm mai như cô ta đương nhiên không cần ở lại nữa, sau khi nói vài câu xã giao thì cô ta kéo Bạch Du ra khỏi nhà hàng Quốc Doanh.
"Quả nhiên, Tôn Tường Vy tôi ra tay thì không chuyện gì không làm được!"
Lần đầu tiên làm bà mai đã thành công ghép đôi cho hai cặp, gần như khiến cho Tôn Tường Vy vui mừng phát điên, nếu cô ta có đuôi chắc đã vểnh lên tận trời rồi.
Bạch Du cũng nhìn cô ta với đôi mắt khác xưa, suy nghĩ một chút rồi khéo léo ám chỉ: "Nếu cậu thực sự hứng thú với nghề này thì có thể kiên trì làm tiếp, biết đâu sau này chính sách thay đổi, cậu có thể mở một công ty mai mối, chuyên giới thiệu đối tượng cho mọi người."
Tôn Tường Vy lập tức hứng thú: "Công ty mai mối? Ý kiến này không tệ, tuy làm bà mai cũng tốt nhưng không đủ vẻ vang, nếu có thể có một địa điểm làm việc, rồi đào tạo thêm vài bà mai vàng, cứ như vậy sẽ chuyên nghiệp hơn mà còn không cần phải tự mình đi khắp nơi tìm người, những ai muốn tìm đối tượng chỉ cần đến trực tiếp văn phòng tìm bà mai đăng ký là được, tiếc là bây giờ không được mở văn phòng tư nhân, nếu không thì tớ cảm thấy việc này hoàn toàn có thể thực hiện được."
"Từ năm ngoái đã bắt đầu nới lỏng chính sách khá nhiều, biết đâu sau này thực sự có thể mở văn phòng tư nhân."
Đây không phải là mô hình kinh doanh của các công ty mai mối sau này sao?
Bạch Du không ngờ con người Tôn Tường Vy trông có vẻ hậu đậu ngốc nghếch này nhưng đầu óc lại rất nhạy bén về thương mại, biết đâu sau này cô ta thực sự có thể thành công.
Hiện tại cả ba người họ đều có sự nghiệp mong muốn của mình, và đang nỗ lực vì công việc và tương lai của mỗi người.
Thật tốt quá!
Tôn Tường Vy: "Gần trưa rồi, để cảm ơn cậu đã giúp tớ tác hợp cho hai đôi, tớ mời cậu đi ăn trưa!"
Bạch Du: "Họ vẫn còn ở trong nhà hàng Quốc Doanh, bây giờ chúng ta lại vào thì không ổn lắm, chắc chắn họ sẽ tranh nhau trả tiền cho chúng ta, tớ thấy chúng ta nên đi mua ít đồ về tự nấu thì hơn."
Tôn Tường Vy: “Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-463.html.]
Thế là hai người tới trạm rau và trạm thịt.
Hôm nay là cuối tuần, thịt lợn ở trạm thịt đã bị mọi người mua hết sạch từ sớm, may mà vừa có một lô hải sản mới về, vì vậy hai người sau khi bàn bạc đã mua một ít mực và tôm tươi, định về làm món miến xào hải sản.
Họ tiếp tục đến trạm rau mua thêm ít nấm hương, định làm món trứng xào nấm.
Ngay lúc hai người chuẩn bị về thì có hai bà thím đi ngang qua họ.
"Bà mua óc lợn làm gì thế? Thứ này ăn được sao?"
"Ôi, bà không biết đấy thôi, đầu óc thằng con trai út của tôi chậm chạp lắm, thi ngữ văn được năm điểm, toán được không điểm, ông nhà tôi bảo tôi mua óc lợn hầm cho nó ăn, bảo là lấy hình bổ hình, ăn vào sẽ thông minh hơn."
"Hóa ra là như vậy, thế tôi cũng đi mua ít."
Hai bà thím gái nói xong thì đi mất, nhưng Tôn Tường Vy vẫn đảo mắt liên tục.
Cô ta kéo Bạch Du sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Cái kia... Một đêm cậu và Giang Lâm mấy lần?"
Bạch Du: “?”
Hỏi vấn đề này ở bên ngoài đúng là chẳng kiêng dè gì cả.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của Tôn Tường Vy, mặt Bạch Du đỏ bừng, nhỏ giọng nói: "Hai... Ba bốn lần."
Nói xong, mặt cô càng đỏ hơn.
TBC
Bởi vì cô nói dối.
Thực ra một đêm của cô và Giang Lâm nhiều nhất chỉ hai lần, có khi chỉ một lần, nhưng cô nhớ tới chuyện Tôn Tường Vy nói lần đầu tiên của Tạ Húc Đông đã làm hỏng giường, cô thấy có lẽ một hai lần là hơi ít.
Cô sợ sau này Tạ Húc Đông sẽ chê cười Giang Lâm "không được" nên cô lỡ lời nói quá thêm.
Ai ngờ Tôn Tường Vy nghe xong thì sắc mặt cô ta lại trở nên rất kỳ lạ.
Bạch Du hỏi: "Cậu sao thế? Chẳng lẽ một đêm của cậu với Tạ Húc Đông không được nhiều lần như vậy sao?"
Tôn Tường Vy lập tức lấy lại tinh thần, tiến vào chế độ thổi phồng: "Sao lại không chứ? Một đêm tớ với Tạ Húc Đông ít nhất phải bảy lần, hai người ba bốn lần thì hơi ít."