Thư ký Chương cầm Liên Hoàn Hoạ lên xem.
Liên Hoàn Hoạ vô cùng sống động, câu chuyện đơn giản dễ hiểu làm cho người ta xúc động, dễ dàng bị câu chuyện bên trong hấp dẫn.
Giống như những gì Bạch Du nói vậy, thông qua câu chuyện của những người công nhân được vẽ trong Liên Hoàn Hoạ, các công nhân sẽ có cảm giác vô cùng quen thuộc nên sẽ dễ dàng tiếp nhận, hơn nữa còn có thể khích lệ tinh thần yêu nước và động lực học viết.
Thư ký Chương: “Ý tưởng này rất tốt, nhưng nếu cô bảo phát triển nó thành một chuyên mục thì tôi sợ chúng ta không thể gánh vác được chi phí đâu.”
Liên Hoàn Hoạ được vẽ xong sẽ truyền bá đi khắp nơi, tất nhiên sẽ ấn bản thành sách. Nhiều công xưởng như vậy tương đương với rất nhiều anh hùng đời thường, thành ra sẽ tốn một khoản chi phí không hề nhỏ.
Tòa soạn lại không thể dồn hết chi phí vào trong hạng mục này được.
Bạch Du: “Chuyện này tôi cũng đã cân nhắc rồi. Chúng ta hoàn toàn có thể hợp tác với các công xưởng, chi phí in ấn chia đôi với bên đó. Còn sách sau khi in ra sẽ không phát miễn phí cho mọi người mà phải thu một khoản phí nhất định. Tôi muốn Liên Hoàn Hoạ về các anh hùng đời thường này phải làm được thứ nhất là tuyên truyền cho các công xưởng, thứ hai là có thể xóa nạn mù chữ cho các công nhân. Tôi tin là có rất nhiều công xưởng tình nguyện hợp tác với tòa soạn của chúng ta.”
Thư ký Chương suy nghĩ một lát, cảm thấy kế hoạch này có thể thực hiện được: “Kế hoạch này của đồng chí Bạch khá ổn. Nếu cứ như thế thì không những có thể hoàn thành được nhiệm vụ xóa nạn mù chữ mà nói không chừng còn có thể kiếm thêm tiền cho tòa soạn nữa.”
Mấu chốt là hạng mục này mà thành công thì chắc chắn sẽ trở thành đặc trưng riêng của tòa soạn bọn họ, khác gì một hình thức tuyên truyền mới cho tòa soạn đâu chứ?
Sáng tạo cái mới là chuyện tốt.
Ông ấy không nhìn nhầm, nữ đồng chí Bạch Du này quả nhiên là một nhân tài.
Thư ký Chương trả bản thảo Liên Hoàn Hoạ lại cho Bạch Du, nói: “Vậy cô cứ dựa theo kế hoạch của mình mà thực hiện đi.”
TBC
Có sự ủng hộ của thư ký Chương, Bạch Du chuẩn bị sang xưởng đóng hộp để đàm phán.
Chỉ là cô còn chưa bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình thì bên phía Tôn Tường Vy đã có tin tức.
Hồi trước nghe Tôn Tường Vy nói muốn làm người mai mối, cô còn nghĩ chắc đó chỉ là ý nghĩ nông nổi nhất thời của cô ta mà thôi.
Không ngờ cô ta lại có thể tìm được hai đồng chí nam rất phù hợp với điều kiện của Trình Phương và cán sự Trần.
**
Ngày chủ nhật.
Bạch Du cũng coi như là người giới thiệu nên cô đi cùng với Tôn Tường Vy, Trình Phương và cán sự Trần tới quán trà ở tầng hai của nhà hàng Quốc Doanh.
Hai đồng chí nam kia là bộ đội hải quân, họ đã tới quán trà từ trước.
Bạch Du vừa bước lên tầng hai đã thấy vóc dáng cao lớn của hai đồng chí nam. Tuy hai người họ không tính là đẹp trai nhưng ngũ quan chính trực, ánh mắt trong suốt, nhìn qua đã thấy là người ngay thẳng.
Trong hai người có một đồng chí nam cao chừng hơn một mét chín, da ngăm đen, đứng đó như hòn núi nhỏ, khiến cán sự Trần đứng bên cạnh trông cứ như con nít.
Đồng chí nam còn lại cũng cao trên dưới một mét tám, nhìn qua thì thấp hơn đồng chí mét chín kia một chút. Người nọ vừa nhìn thấy bọn họ đi tới thì đứng dậy trước, lại còn gọi cả nhân viên phục vụ ra rót nước.
Mặt Trình Phương đỏ bừng, ánh mắt cứ dính chặt xuống mặt đất, căn bản là không dám nhìn hai đồng chí nam ngồi đối diện.
Cán sự Trần bình thường khá bạo dạn mà lúc này cũng ngại ngùng, nhưng ít ra nhìn qua thì cô ta cũng khá hơn Trình Phương một chút, len lén quan sát hai đồng chí nam kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-462.html.]
Vừa hay người đàn ông cao mét chín ngồi đối diện cũng đang quan sát cô ta.
Bốn mắt chạm nhau, hai người đỏ bừng cả tai.
Tôn Tường Vy giới thiệu hai bên: “Cô này là cán sự Trần. Trần trong Nhĩ Đoá Đông…”
Song cô ta còn chưa nói dứt lời thì có người lao tới.
Bạch Du chỉ thấy trước mặt tối sầm lại, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Ngụy Quang Tông sắc mặt xanh lè đứng trước mặt bọn họ.
Trong lòng cô thầm than trời than đất.
Sao cái tên này lại ở đây thế này?
Ngụy Quang Tông cứ như người chồng bắt gian tận giường người vợ ngoại tình, không thể tin nhìn cán sự Trần cùng với Trình Phương, giận tới nỗi giọng cũng biến đổi: “Tại sao hai người lại ở đây? Có phải hai người đi xem mắt không?”
Hai người phụ nữ này ghê gớm thật!
Ai cũng bảo thích mình mà lại trốn mình đi xem mắt người đàn ông khác!
Đúng là vô liêm sỉ!
Một giây sau, anh ta trợn mắt nhìn Bạch Du, cảm thấy chắc chắn chuyện này là do Bạch Du giật dây cán sự Trần cùng với Trình Phương.
Vón dĩ anh ta đã định xác định quan hệ với Trình Phương, nhưng tuần này anh ta bị điều sang ban thông tin. Anh ta mới bị điều sang nên có nhiều việc phải làm vậy, chuyện xác định quan hệ cũng vì thế mà bị trì hoãn.
Ai ngờ Bạch Du lại nhân cơ hội lén lút phá hoại hạnh phúc của anh ta!
Trình Phương thấy cái tên này sao mà phiền phức quá thể: “Chúng tôi đi xem mắt hay không thì liên quan gì tới anh?”
Mặt cán sự Trần cũng đen sì: “Đúng thế! Quan hệ giữa chúng ta chẳng qua chỉ là đồng nghiệp làm chung tại tòa soạn mà thôi. Chúng tôi có đi xem mắt hay không, xem mắt với ai thì liên quan cái thá gì tới anh hả? Mời anh đi ra ngoài cho!”
Ngụy Quang Tông: “Sao lại không liên quan tới tôi được? Không phải hai người thích…”
Có điều anh ta còn chưa nói hết câu thì đã bị nhấc bổng cả người.
Hóa ra đồng chí nam thân cao mét chín kia đã bước tới nắm lấy cổ áo của Ngụy Quang Tông, xốc anh ta nhẹ nhàng như xốc gà con, nói: “Bây giờ anh cút xéo ngay cho tôi. Nếu như anh còn dám làm phiền tới hai đồng chí nữ này thì tôi sẽ không tha cho anh đâu!”
Dứt lời, người đàn ông cao mét chín ấy ném Ngụy Quang Tông xuống đất.
Ngụy Quang Tông lăn một vòng trên đất, khó khăn lắm mới có thể dừng lại được.
Anh ta tức đến mức run hết cả người, muốn lấy lại thể diện, nhưng nhìn hai người đàn ông to cao cường tráng kia thì lại sợ.
Anh ta bò dậy, ảo não mà chạy trốn.
Hu hu hu anh ta đã bị tổn thương quá nhiều.
Vết thương này phải dùng cả đời mới trị hết được!