Hai năm sau, nếu sự nghiệp của cô không có gì khởi sắc thì khi đó cô ta đi tìm việc cũng vẫn được.
Bạch Du thấy cô ra đã tính toán xong hết rồi thì cũng không khuyên gì thêm. Một ý tưởng bỗng loé lên trong đầu, cô chợt nhớ ra chuyện ngày trước Trình Phương với cán sự Trần có nhờ cô mai mối cho họ. Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Chỗ tòa soạn của tớ có hai đồng chí nữ muốn tìm đối tượng. Nếu cậu muốn làm người mai mối thì chi bằng giới thiệu cho hai người ấy một vài đồng chí nam đáng tin xem sao?”
Hai mắt Tôn Tường Vy sáng bừng, vỗ n.g.ự.c nói: “Không thành vấn đề!”
**
Hôm sau, Bạch Du phát hiện Bánh Khoai Tây lại lén lút chạy ra ngoài chuồng chó. Cơ mà cô còn phải đi làm nên không thể làm gì khác ngoài việc mặc kệ nó.
Cô tới tòa soạn điểm danh, chào hỏi mọi người ở tòa soạn xong mới cầm sổ ghi chép ra ngoài phỏng vấn.
Có vài người thấy Bạch Du rời đi rồi mới nói: “Vừa mới lên làm lãnh đạo đã đi khắp nơi rồi, có khi nào nhân cơ hội này mà lười biếng không nhỉ?”
TBC
Trình Phương tức giận giải thích: “Đồng chí Bạch phải đi tới các công xưởng xung quanh đây để phỏng vấn và thu thập tài liệu phục vụ cho công việc chứ không phải lười biếng.”
“Làm bên xóa nạn mù chữ thì phải đi xóa mù chữ chứ sao lại đi phỏng vấn? Cũng có phải làm bên ban thông tin đâu?”
“Cái này thì tôi không trả lời được. Nếu như mọi người có thắc mắc thì có thể chờ cô ấy về rồi hỏi. Còn nếu chờ không nổi thì có thể hỏi thẳng thư ký Chương. Tôi tin là cô ấy đã báo cáo với thư ký Chương rồi.”
“…”
Trình Phương nói thế thì người kia cũng không nói được gì, ngượng ngùng quay đi.
Ngụy Quang Tông nhìn thấy cảnh này thì nhíu mày.
Chờ mọi người đi hết rồi, anh ta mới đi tới trước mặt Trình Phương, nói: “Tôi thấy là con gái thì nên dịu dàng hiền huệ. Mới nãy cô quá hung hăng, không biết nhún nhường, tôi không thích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-460.html.]
Chắc chắn là cô ấy bị ảnh hưởng từ cái cô Bạch Du kia. Trước đây Trình Phương là người rất dịu dàng, anh ta nhìn lâu một chút là mặt đỏ bừng bừng, bây giờ lại biết móc mỉa người ta đến mức này.
Anh ta không mong vợ của mình là một người miệng lưỡi sắc bén như thế.
Trình Phương nhìn anh ta như nhìn bệnh nhân tâm thần: “Anh có thích hay không thì liên quan gì tới tôi?”
Ngụy Quang Tông vuốt tóc: “Sao lại không liên quan, không phải là cô thích tôi, muốn làm người yêu của tôi ư?”
Trình Phương suýt chút nữa bị sặc nước miếng của chính mình, sắc mặt cô đỏ bừng, trợn mắt nhìn Ngụy Quang Tông. Cuối cùng cô ấy không nhịn được nữa mà thốt lên: “Có phải anh bị bệnh không thế?”
Ngụy Quang Tông lại tiếp tục vuốt tóc: “Nếu đẹp trai là một loại bệnh thì đúng là tôi bị bệnh nặng thật.”
Trình Phương: “…”
Lúc này, Bạch Du đã đi tới xưởng đóng hộp.
Sau chuyện bảng tin lần trước, các công nhân của xưởng đóng hộp có ấn tượng cực tốt với Bạch Du, cho nên cô dễ dàng đi vào trong xưởng đóng hộp và phỏng vấn được thân nhân những người liên quan tới sự kiện nổ lần trước.
Sau khi ghi chép lại phần trọng điểm, Bạch Du mới nói: “Dì ơi, cháu tính vẽ Liên Hoàn Hoạ về sự tích anh hùng của con trai dì, sau đó sẽ đóng thành quyển để tuyên truyền, không biết dì có đồng ý không ạ?”
Người thân nhân kia nghe vậy thì tỉnh táo hẳn: “Cái gì? Cháu muốn vẽ thành Liên Hoàn Hoạ, lại còn tuyên truyền nữa ư? Tôi đồng ý, tất nhiên là tôi đồng ý rồi. Con trai tôi mà còn sống chắc hẳn nó cũng đồng ý thôi.”
Bạch Du: “…”
Nếu như con trai dì còn sống thì chắc sẽ không có cuộc phỏng vấn này đâu.
Người thân nhân: “Tôi thấy lúci nãy mình nói chưa được rõ ràng. Con bé này sao không nói sớm là muốn vẽ Liên Hoàn Hoạ cơ chứ? Tôi còn chưa chuẩn bị xong. Tôi còn chưa kể cho cháu nghe những lời con tôi nói với tôi trước khi xảy ra sự kiện đó. Ôi chao, đáng ra tôi nên kể với cháu ngay từ ban đầu mới phải.”
Bạch Du: “…”