Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 448

Cập nhật lúc: 2025-03-27 21:13:31
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du nhướn mày: Ồ hiểu rồi.

Có phải trước mặt cô chính là hiện trường quyến rũ nhau không?

Thế là cô vội đạp xe đạp đi tới đằng trước một chút, sau đó xuống xe, nép vào góc tường nghe lén.

Chỉ thấy Giang Lâm nhìn về phía cô gái kia, nói: “Thế thì cô ngồi đây nhé, tôi đi gọi người nhà cô tới đón cô.”

Nói rồi, anh còn chẳng thèm đợi cô gái kia trả lời đã quay người rời đi.

Bạch Du chẳng ngờ cảnh hấp dẫn chưa gì đã kết thúc, vội quay người leo lên xe đạp rời đi.

Ai ngờ Giang Lâm người cao chân dài, chẳng chờ cô kịp leo lên xe đạp thì anh đã đi tới đầu hẻm, bình tĩnh nhìn cô.

TBC

Bạch Du cảm thấy chột dạ như bị bắt gian tại giường, không dám nhìn vào mắt Giang Lâm.

Giang Lâm: “Tại sao em lại ở đây?”

Bạch Du nghĩ ngợi, không đúng, cô chột dạ cái rắm gì không biết nữa, chột dạ thì anh chột dạ mới đúng chứ?

Nghĩ thế, cô ngẩng đầu trợn mắt nhìn Giang Lâm: “Câu này em nói mới đúng, sao anh lại ở đây? Còn nữa, cái cô gọi anh là anh Giang kia là ai thế?”

Giang Lâm nhìn cô, không khỏi nhướn mày: “Em đang ghen đó hả?”

Bạch Du đỏ mặt, trừng mắt nhìn anh nói: “Ai bảo là em ghen? Anh đừng có chuyển chủ đề. Cô gái kia là ai hả? Chẳng lẽ cô gái đó không biết là anh đã kết hôn rồi à?”

Giang Lâm giơ tay, dịu dàng vuốt mái tóc mềm mại của cô, giải thích: “Cô ấy là em gái của Liên Đại Hữu mới chuyển tới ở đối diện nhà mình. Mới nãy anh đi qua đây, cô ấy đuổi theo anh, sau đó bị ngã, vừa hay anh đỡ cô ấy thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-448.html.]

Bạch Du bĩu môi, đôi mắt ánh nước nhìn anh: “Cho nên mới nãy anh nhận ra là em ở đó rồi đúng không?”

Giang Lâm: “Ừ.”

Bạch Du nói tiếp: “Thế nếu em không có ở đó thì không biết là anh Giang có tính đỡ cô gái kia không ấy nhỉ?”

Giang Lâm nghe thấy cô gọi mình là anh Giang thì động lòng, tiến tới hai bước, ghé bên tai cô, dụ dỗ: “Tình ngay lý gian, chắc chắn là anh sẽ không đỡ cô ấy rồi, nếu muốn đỡ thì cũng phải đỡ vợ mình cơ.”

Hơi thở nóng bỏng của anh phả bên tai làm cho Bạch Du có hơi ngứa ngáy, không nhịn được mà khẽ đẩy anh ra: “Anh bớt dỗ em lại. Nếu như cô gái kia đã biết anh họ Giang thì sao lại không biết anh đã có vợ được? Em thấy cô ta cố tình đấy.”

Giang Lâm: “Suy đoán của em đúng là có lý thật. Cô ta có vẻ như không có ý tốt, không biết chừng mực gì cả. Em ghen là đúng. Thôi thì về nhà anh sẽ nói chuyện lại với gia đình cô ta để bọn họ dạy dỗ cho tốt, em thấy thế nào?”

Bạch Du gật đầu: “Đúng là cần phải nói chuyện lại với người nhà của cô ta thật. Anh cũng phải biết giữ mình nữa. Giờ anh đã là người có vợ có con rồi. Nếu mà anh dám làm bậy thì chắc chắn em sẽ không tha cho anh đâu.”

Cô thầm thì đáp lại, hoàn toàn không biết mình đã bị anh lừa vào tròng, thừa nhận chuyện mình đang ghen.

Giang Lâm thấy có hơi buồn cười, tay anh nhéo nhẹ vành tai của cô: “Chắc chắn anh sẽ không làm bậy rồi. Sau này có phụ nữ nào tới gần anh thì anh sẽ nói cho người đó biết là anh đã có vợ con cả rồi để cho đối phương biết khó mà lui, được không nào?”

Bạch Du hừ một tiếng: “Cái này cũng tạm thôi. Mặc dù trong quân đội ít đồng chí nữ nhưng không phải là không có, em thấy tốt nhất là anh nên in mấy chữ “Đã kết hôn, có vợ và con” lên cái bình tráng men mà anh hay dùng để đựng nước uống ấy.”

Nói tới đây, chính cô cũng không nhịn được mà bật cười.

Giang Lâm nhìn cô cười tới mức lộ lúm đồng tiền thì khóe miệng cũng không kìm được mà nhếch lên: “Đi thôi, anh đưa em về nhà.”

Bạch Du: “Vâng.”

Giang Lâm chờ cô ngồi vững mới bắt đầu đạp xe: “Em mua thịt hả?”

Bạch Du: “Em mua phần bụng heo cùng với móng heo. Nước dùng lần trước dùng vẫn còn đó nên là tối nay em tính om thịt với làm mỳ.”

Loading...