Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 447

Cập nhật lúc: 2025-03-27 21:13:29
Lượt xem: 18

Bà Bạch lau khóe mắt: “Tiểu Du đang mang thai, vậy mà bên cạnh con bé lại không có lấy một người trưởng bối có thể giúp đỡ khi cần. Tuy thằng bé Giang Lâm này rất chững chạc nhưng công việc của nó nói đi là đi, mẹ lo đến lúc thằng bé làm nhiệm vụ, tiểu Du sinh con lại không có ai ở bên cạnh.”

Bạch Phi Lễ an ủi mẹ mình: “Mẹ đừng lo lắng quá. Chẳng phải Du Du có ở cùng với bạn của con bé hay sao? Huống hồ xung quanh đó cũng có không ít hàng xóm, nhỡ đến khi đó Giang Lâm không ở bên cạnh thì hàng xóm vẫn có thể hỗ trợ đưa con bé tới bệnh viện cơ mà.”

TBC

Bà Bạch nghe thấy anh ấy nói như thế thì mắng cho trận: “Tiểu Du không phải con gái của con nên con nào có thương xót gì con bé đâu! Vậy mà con còn luôn miệng nói thương con bé. Giờ thì mẹ cũng đã nhìn rõ rồi, bình thường nói ngon nói ngọt cũng chỉ là giả dối mà thôi!”

Bạch Phi Lễ: “…”

Anh ấy không có ý đó mà?

Không phải anh ấy chỉ đang an ủi mẹ để bà ấy đừng có lo lắng quá hay sao?

Chẳng lẽ thế này cũng là sai hả?

Bà Bạch trầm mặc một hồi, đột nhiên đưa ra quyết định: “Mẹ quyết định rồi, chờ Niệm Niệm được nghỉ học, mẹ sẽ dẫn theo con bé đến đảo Quỳnh Châu thăm tiểu Du.”

Bà muốn nhìn thấy chắt mình chào đời, chủ yếu cũng là vì bà không yên tâm để Bạch Du ở một thân một mình nên phải đến trông coi.

Bạch Phi Lễ khó xử nói: “Mẹ à, đảo Quỳnh Châu ở xa như thế, hai người một già một nhỏ đi tới đó thì sao mà con an tâm được?”

Bà Bạch trừng mắt nhìn con trai, quát: “Làm gì có chuyện một già một nhỏ đi đến đó hả? Đến ngày đó thì con liệu mà xin nghỉ đưa hai bà cháu đi!”

Niệm Niệm tựa vào người bà Bạch, dịu dàng nói: “Chú ơi, chú đưa bà với Niệm Niệm đi nha. Niệm Niệm cũng muốn được gặp cô và em bé ạ.”

Bà cố nói cô đang mang thai, sau này sẽ sinh ra một em gái xinh đẹp giống như cô bé, bà cố còn nói với cô bé phải mau lớn nhanh, sau này còn chăm sóc em bé.

Vì mục tiêu mau lớn, mấy hôm nay ngày nào cô bé cũng ăn hết một bát cơm to, cái bụng nhỏ xíu căng phồng cả lên mà sao cô bé vẫn chưa lớn lên chút nào nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-447.html.]

Bạch Phi Lễ: “…”

Thôi được rồi, anh ấy bị một già một trẻ này làm cho cạn lời rồi.

**

Bạch Du cũng không biết chuyện mình mang thai đã gây nên sóng gió thế nào ở thủ đô với Thiên Tân.

Sau khi tan làm, cô đi đến trạm thực phẩm tính mua ít thịt về chúc mừng mình được thăng chức.

Nhưng vì cô đến hơi muộn nên không còn thịt heo nữa. Cuối cùng cô mua một ít thịt ở phần bụng heo cùng với móng heo. Nước dùng lần trước cô dùng để om lòng già heo vẫn còn đó. Lát nữa về cô sẽ om ít thịt, làm mỳ rồi sau đó làm thêm một mẻ bánh bí ngô hạt mè nữa.

Ở nhà vẫn còn nấm với cải xanh mà lần trước đầu bếp Diêu mang cho, đủ để tối nay ăn.

Mua đồ xong, Bạch Du đạp xe đạp về nhà. Khi đi qua một cái hẻm nhỏ, cô nhìn thấy bóng người quen thuộc.

Hình như là Giang Lâm.

Không chắc nữa, đi lên nhìn kỹ một chút xem sao.

Bạch Du không quay đầu xe mà cứ thế lùi xe ra sau, tập trung nhìn lại thì quả nhiên là Giang Lâm.

Ngoại trừ Giang Lâm thì còn có một người phụ nữ ngồi dưới mặt đất.

Cô gái đó nhìn qua có vẻ rất trưởng thành, vóc người cao ráo, thon thả đầy đặn, lồi lõm đúng chỗ. Đừng nói là đàn ông, phụ nữ như Bạch Du còn không nhịn được mà nhìn lâu một chút.

Nhưng nhìn lối ăn mặc thì có thể nhận thấy cô gái này chưa có gia đình. Bím tóc sáng bóng, tuy trang phục có hơi giản đơn nhưng ngũ quan sắc nét, vẻ đẹp mang tính công kích.

Cô gái đó ngồi trên mặt đất, nũng nịu nói với Giang Lâm: “Anh Giang Lâm, anh có thể đỡ em dậy được không, hình như em bị trẹo chân rồi.”

Loading...