Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết đều lắc đầu: “Không biết.”
Tôn Tường Vy: “Thì chắc chắn là do hạt giống có vấn đề rồi! Thế cho nên, tôi giống như thửa ruộng màu mỡ, chắc chắn tôi không có vấn đề gì hết, còn Tạ Húc Đông có vấn đề hay không thì tôi không rõ.”
Khi ra ngoài, thà để đàn ông mất mặt còn hơn để mình mất mặt.
Hơn nữa, lần trước cô ấy đã bảo vệ thể diện cho anh ấy một lần rồi là do anh ấy vô dụng, làm hỏng cả giường mà vẫn không khiến cô ấy mang thai.
Vô dụng như vậy, đừng hòng cô ấy bảo vệ lần thứ hai!
Bạch Du: “...”
Lâm Hướng Tuyết: “...”
Luôn cảm thấy là lạ ở đâu đó.
**
Sau khi Tôn Tường Vy và Tạ Húc Đông rời đi, Giang Lâm đun nước nóng rồi ra sân giúp Bạch Du gội đầu, đợi cô tắm xong thì anh lại giặt quần áo ở sân.
Ngôi nhà đối diện đã trống, tạm thời không có người ở nên không còn ai cười Giang Lâm là đàn ông to xác mà giặt quần áo cho vợ nữa.
Tất nhiên, ngay cả khi có người nhìn thấy thì anh cũng chẳng quan tâm.
Trước đây, Bánh Khoai Tây thấy Bạch Du sẽ vui vẻ lao tới nhưng hôm nay nó rất ngoan, chỉ quanh quẩn bên cô vẫy đuôi, khi cô ngồi xuống thì nó còn vòng quanh bụng cô ngửi không ngừng.
Không biết có phải vì nhận ra cô mang thai hay không, đến tối khi đi ngủ, nó không còn kêu muốn vào phòng như trước nữa, mà ngoan ngoãn nằm ở cửa như một hiệp sĩ canh gác ở cửa.
Trông nó như vậy, Bạch Du thấy mềm lòng.
Cô vốn tưởng mình sẽ vui đến mức không ngủ được, dù sao thì hai kiếp người cô mới được làm mẹ lần đầu, nhưng thực tế thì đầu cô vừa chạm gối là cơn buồn ngủ ập đến.
Đợi Giang Lâm tắm xong lên giường, Bạch Du đã ngủ rất say.
Ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ, trong phòng không bật đèn nhưng vẫn có thể nhìn rõ đường cong của cô, bụng cô vẫn phẳng lì, hoàn toàn không nhìn ra rằng nơi đó đang nuôi dưỡng một sinh mệnh.
Giang Lâm nhẹ nhàng bước tới, nhìn khuôn mặt say ngủ ngọt ngào của cô, anh từ từ đưa tay ra, vuốt ve cái bụng phẳng lì của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-434.html.]
Hiện tại đứa bé trong bụng vẫn chưa thành hình, đương nhiên sẽ không xuất hiện tình trạng đạp anh một cái, chỉ không biết có phải vì quan hệ huyết thống hay không, dường như anh có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó.
Khuôn mặt lạnh lùng của Giang Lâm dịu đi, anh khẽ nói với đứa bé trong bụng: “Con yêu, chào mừng con đến với thế giới này.”
Từ sau nụ hôn đó, tinh thần Cát Đại Xuyên vẫn luôn hoảng hốt.
Nhưng sau khi tắm nước lạnh, đột nhiên anh ấy tỉnh táo lại.
Không đợi tóc khô, anh ấy bước vào nhà lấy giấy và bút, rồi viết cho hai gia đình mỗi người một lá thư, nội dung thư giống hệt nhau.
TBC
“Tôi chuẩn bị lập gia đình, sau này tôi sẽ không gửi tiền về nữa.”
Bên kia.
Tạ Húc Đông uống hai ly rượu, lúc này rượu bắt đầu ngấm, cả người anh ấy hơi choáng váng.
Ngay khi anh ấy sắp ngủ thiếp đi thì “cạch” một tiếng, cửa bị mở ra từ bên ngoài.
Không đợi anh ấy phản ứng lại đã có một bóng người đã lao tới cưỡi lên người anh ấy.
Mượn ánh trăng yếu ớt chiếu vào từ bên ngoài, anh ấy nhìn rõ người trên người mình.
Là Tôn Tường Vy.
Anh ấy ngồi dậy khó hiểu hỏi: “Nửa đêm nửa hôm không ngủ, đến đây làm gì?”
Tôn Tường Vy nhìn anh ấy rồi thẳng thắn nói: “Ngủ với anh.”
Tạ Húc Đông: “...”
Tạ Húc Đông: “...”
Tôn Tường Vy: “Anh làm cái biểu cảm gì vậy? Tôi nói cho anh biết, bây giờ tôi muốn nhanh chóng sinh con, nếu anh không được thì tôi đành phải tìm người đàn ông khác sinh con vậy.”
Dù sao cô ta cũng là một mảnh đất tốt, Tạ Húc Đông không được thì đổi người khác.
Bạch Du đã mang thai, lúc này cô ta cố gắng thúc đẩy, có lẽ là không thể sinh con trước Bạch Du.
Ngay cả khi không thể vượt qua Bạch Du, cô ta cũng phải nhanh chóng mang thai, nhìn dáng vẻ mê muội của Cát Đại Xuyên hôm nay, chỉ sợ anh ấy sẽ sớm cầu hôn Lâm Hướng Tuyết, đến lúc đó hai người họ kết hôn rồi cũng mang thai, như vậy chẳng phải cô ta lại càng bị chê cười hơn sao?