Nhưng sau khi được anh ấy vỗ đánh như thế, dòng m.á.u ở đôi chân bắt đầu chảy trở lại, một lúc sau, cuối cùng đôi chân của cô ta cũng không còn tê nữa.
Tôn Tường Vy uốn éo chân, một giây sau, cô ta đá về phía con cháu của Tạ Húc Đông một cái.
Tạ Húc Đông giật nảy mình, anh ấy nắm c.h.ặ.t c.h.â.n cô ta, cắn răng nói: “Em định lấy oán trả ơn à?”
Tôn Tường Vy quyết tâm, cô ta nhào tới quấn lấy eo của anh ấy, Tạ Húc Đông không đứng vững, cơ thể của hai người ngã xuống giường.
Cơ thể chồng lên, quấn quýt lấy nhau.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hai người sửng sốt.
Tôn Tường Vy trừng to đôi mắt, không chớp mắt nhìn Tạ Húc Đông đang ở rất gần.
Tim đập như sấm đánh.
Tôn Tường Vy cảm thấy chắc chắn tim mình có vấn đề, nếu không thì sao lại đập nhanh đến thế.
Ồ, không chỉ tim, cô ta còn thấy có lẽ mắt mình cũng có vấn đề vì cô ta thực sự thấy Tạ Húc Đông đẹp trai! Đẹp! Trai!
Cô ta chắc chắn là điên rồi.
Tạ Húc Đông đen như cục than, đẹp trai ở chỗ nào?
Ngực anh ấy đè lên hai cục mềm mại, cảm giác lạ lẫm này cũng khiến Tạ Húc Đông nín thở không dám cử động.
Người trước mặt cách anh ấy chưa đầy một nắm tay, anh ấy có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ trên mặt cô ta, thậm chí còn có thể đếm được từng sợi lông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ.
Hơi thở của cô ta phả vào mặt khiến anh ấy cảm thấy ngứa ngáy, anh muốn gãi nhưng lại không dám động đậy.
Hay nói đúng hơn là không nỡ động đậy.
Ngay lúc này, bên cạnh truyền đến một tiếng động lớn khiến hai người đang ngây người giật mình tỉnh lại.
Tôn Tường Vy bật khỏi người anh ấy như bị điện giật, trong lúc hoảng loạn cô ta còn suýt dẫm phải “của quý” của anh ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-408.html.]
Lúc nãy ngã anh ấy không sợ nhưng cú dẫm này lại khiến anh toát mồ hôi lạnh, suýt nữa thì thành thái giám.
Khuôn mặt Tôn Tường Vy ửng hồng: “Còn không mau đứng dậy đi, chẳng lẽ muốn ở lại đây qua đêm sao? Đồ không biết xấu hổ!”
Tạ Húc Đông: “...”
Tạ Húc Đông: “Cô đúng là lúc cần thì cầu xin, lúc không cần thì đá văng, điển hình là qua cầu rút ván, lúc nãy tôi không nên quan tâm đến cô, đáng lẽ nên để cô tê chân ngồi cả đêm mới phải!”
Tôn Tường Vy: “Anh đúng là đồ đàn ông độc ác, có ai lại đi nguyền rủa người khác như anh không? Anh mau đi đi.”
Tạ Húc Đông tức giận trước vẻ khinh thường của cô ta rồi đứng dậy bỏ đi.
Anh ấy vừa ra ngoài, Tôn Tường Vy lập tức đóng cửa lại.
Tạ Húc Đông tức đến nỗi suýt méo mũi, anh ấy giơ chân định đi về phòng mình nhưng đi được nửa đường mới nhớ ra chuyện cần tìm Tôn Tường Vy, nhưng nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, anh ấy suy nghĩ một lúc rồi thôi.
Đêm đó, cả hai người đều mất ngủ.
**
Sáng sớm, Bạch Du đã nhận được lá thư do người đưa thư gửi đến.
Là bà nội cô gửi từ Thủ đô, còn có một thùng lớn đặc sản Thủ đô.
Bạch Du háo hức xé bao thư ra.
Trong thư có nói chuyện cha cô đi Hà Nam tìm anh hai của cô, đúng như cô đoán, anh hai đã không còn nữa.
TBC
Nhà họ Bạch bàn bạc với Lý Khắc để Niệm Niệm về nhà họ Bạch, từ đó đổi tên thành Bạch Niệm Song, tên thân mật vẫn gọi là Niệm Niệm, với sự giúp đỡ của nhà họ Bạch, Lý Khắc đã quay lại trường học, còn Niệm Niệm thì được bà nội đưa về Thiên Tân, anh cả và chị Ánh Chi của cô cách đây không lâu đã cùng được Bệnh viện Nhân dân số 1 nhận vào làm, hiện tại hai người đã chuyển chính thức.
Những điều trong thư đều là tin tốt, khiến tâm trạng của Bạch Du giống như thời tiết hôm nay, rạng rỡ tươi sáng.
Ngay lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận ồn ào.
Một chiếc xe Jeep 212 màu xanh lá cây chạy vào khu gia đình, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Trong thời đại này, có một chiếc xe đạp cũng đủ khiến người ta phải ghen tị, huống hồ đây lại là chiếc xe Jeep bốn bánh.