Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 401
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:29:56
Lượt xem: 19
Anh ta cảm thấy mình không thua Bạch Du, anh cảm thấy nếu đổi thành mình làm, chắc chắn có thể làm tốt hơn nữa.
Nghĩ tới việc bản thân bỏ lỡ thời cơ, Ngụy Quang Tông thèm muốn và ghen tị tới phát điên.
Nếu ánh mắt có thể biến thành thực thế thì lúc này Bạch Du đã bị ánh mắt của anh ta thiêu c.h.ế.t từ lâu.
Tiếp đó thư ký Chương để Bạch Du giải thích câu chuyện trên báo bảng cho công nhân.
Mặc dù có rất nhiều người xem hiểu nhưng vẫn bằng lòng nghe một lần.
Bạch Du đi tới phía trước tấm bảng đen, chỉ vào bảng đen ở trên để giải thích: “... Chỗ này, tôi vẽ đám mây thành Long Đằng Phi, không biết mọi người có nhìn ra không, con vật này tượng trưng cho việc chúng ta nhất định sẽ chiến thắng tất cả kẻ thù bất kể giai cấp. Đất nước của chúng ta sẽ phát triển không ngừng, nước lặng chảy sâu, dần phồn thịnh và lớn mạnh!”
Đây không phải mong muốn, đây là sự thật.
Sau khi cải cách, kinh tế của đất nước sẽ nước lặng chảy sâu, phát triển ùn ùn bằng tốc độ kinh người, cả thế giới cũng rúng động vì điều này.
“Nói hay lắm! Nói hay lắm!”
Công nhân vỗ tay lần nữa.
Sau khi giải thích xong, mọi người cảm thấy vẫn còn chưa nghe đủ.
“Câu chuyện này vẽ rất đẹp, nếu sau này báo bảng tuyên truyền đều như vậy, chắc chắn là tôi sẽ tới nhiều!”
“Tôi cũng vậy, vừa nhìn câu chuyện này đã hiểu, vả lại vừa rồi tôi còn học được vài chữ nữa, nếu như dùng cách này để dạy tôi học chữ, tôi dám chắc là mình có thể học!”
“Tôi cũng cảm thấy vậy, anh nhìn chữ này mà xem, bọn họ hô “Xông lên”, tôi vừa nhìn chữ xông lên là đã nhớ kỹ trong đầu.”
Thư ký Chương nghe mọi người thảo luận, ông ấy khẽ gật đầu lần nữa, sau đó xoay người rời đi.
Phó chủ nhiệm Hà cũng đi theo, trước khi rời khỏi, ông ta nhìn Bạch Du theo bản năng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-401.html.]
Bạch Du đang nói chuyện với Trình Phương nên không chú ý tới ánh mắt của ông ta.
Trình Phương rất kích động: “Đồng chí Bạch, không ngờ cậu lại vẽ đẹp như vậy, ngay cả tôi xem say sưa!”
Hôm qua cô ấy có rất nhiều việc, bận tới mức chân không chạm đất. Do đó cô ấy không có thời gian để tới đây xem Bạch Du vẽ thế nào, không ngờ Bạch Du không chỉ vẽ tranh đẹp mà còn có ý tưởng hay hơn là dùng tranh để tuyên truyền.
“Thư ký Chương khen cậu không ngớt lời, có vài người ghen tị tới mức mắt sắp lòi ra ngoài. Hahaha, đúng là chừa, hôm qua lúc làm việc anh ta lại muốn lười biếng nhưng tôi cảm thấy cho dù có trao cơ hội cho vài người, chưa chắc anh ta đã làm tốt như đồng chí Bạch!”
Ngụy vài người Quang Tông: Thà cô nói thẳng tên tôi.
Bạch Du chỉ cười chứ không nói nhưng khóe miệng cong lên đã để lộ tâm trạng tốt của cô vào lúc này.
Hôm qua cô chỉ muốn tìm việc để làm song không ngờ một báo bảng có thể mang tới hiệu quả lớn như thế.
Có lẽ đây là vô tình cắm liễu liễu lại xanh.
Sau khi tan làm, Bạch Du định đi mua ít thịt về làm món ngon để khao mình.
Khi đi ngang một ngõ nhỏ, cô thấy có người đang bán ốc nước ngọt, ốc nước ngọt được nuôi mập mạp đã nhả sạch bùn đất, có thể mang về xào lên ăn ngay.
Bạch Du đã lâu không ăn ốc nước ngọt, nhớ tới vị ngon của ốc xào, nhất thời không kiềm lòng được mà mua hai cân ốc.
Hai cân ốc có giá chín hào nên không phải trả bằng phiếu.
Cô xách ốc nước ngọt định về nhà thì thấy lúc Ôn Tĩnh Uyển đi qua trước ngõ nhỏ bị một cô bé kéo lại.
Cô bé tầm mười một mười hai tuổi, ngũ quan rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, dáng vẻ thuộc về kiểu con gái ngoan, đồng thời dáng vẻ cũng thuộc kiểu rất dễ bắt nạt.
Lúc này sắc mặt cô bé tái nhợt, run rẩy giữ tay Ôn Tĩnh Uyển: “Chị ơi, phía sau có người theo dõi em, em cầu xin chị có thể đưa em về nhà không, em sợ lắm.”
TBC
Ôn Tĩnh Uyển quay đầu nhìn ra phía sau, không biết cô ta nhìn thấy gì mà lại nhíu mày.