Lâm Hướng Tuyết cảm thấy kỳ lạ nói: “Chị Tĩnh Uyển, sao chị lại chạy vào trong nhà?”
Vẻ mặt Ôn Tĩnh Uyển vẫn còn sợ hãi nói: “Vừa rồi chị thấy một con chuột chạy vào trong nhà nên chị đã cầm chổi đuổi theo, muốn đuổi con chuột ra ngoài nhưng đã bị Bánh Khoai Tây dọa chạy mất.”
Suy nghĩ của Lâm Hướng Tuyết bị kéo sang chỗ khác: “Con chuột? Em sợ chuột nhất, chốc nữa sau khi Du Du về em phải nói với cậu ấy mới được.”
Ôn Tĩnh Uyển mỉm cười, đặt cây chổi sang một bên: “Đúng rồi, chúng ta nói về công việc đi, thật ra bây giờ trong đơn vị của chị đang tuyển người…”
Lâm Hướng Tuyết: “Nhưng em không biết làm phát thanh.”
Ôn Tĩnh Uyển: “Em nói chuyện to rõ, giọng nói lại rất hay, là một hạt giống tốt của nghề phát thanh. Nếu em có ý muốn vào đơn vị của tụi chị, vậy sau này khi em gia nhập, chị có thể chỉ dạy cho em nhưng tạm thời không thể chuyển lên chính thức khi gia nhập vào ngay lúc này, phải chờ tới khi em nhận được giấy chứng nhận phát thanh và kiểm tra đánh giá xong thì mới có thể chuyển lên chính thức.”
Lâm Hướng Tuyết suy nghĩ: “Em có thể suy xét kỹ rồi mới cho chị một câu trả lời chắc chắn không?”
Lâm Hướng Tuyết: “Đương nhiên là được nhưng em phải nhanh lên, nói cho cùng có rất nhiều người dòm ngó vị trí này, thôi, không nói chuyện với em nữa, chị phải đi làm rồi.”
TBC
Lâm Hướng Tuyết tiễn cô ta ra ngoài.
***
Bạch Du đi tới đơn vị, chuyện đầu tiên phải làm là đi xem báo bảng mình vẽ xong vào tối qua.
May là không có ai lén lút xóa báo bảng, cũng không xảy ra chuyện cố ý xóa nội dung.
Bạch Du cầm phấn lên, sửa lại những chỗ vẽ khá vội vào ngày hôm qua, sau đó tô ngôi sao năm cánh cho đỏ hơn. Mặc dù chỉ vẽ cho công nhân xem nhưng cô cảm thấy đây là tác phẩm đầu tiên của mình, cô muốn làm thật tốt bằng tất cả khả năng.
Sau khi xác định không có vấn để, cô lau bụi phấn trên tay rồi trở về phòng làm việc.
Ai ngờ vừa vào phòng làm việc, cô đã thấy Ngụy Quang Tông nhìn mình bằng ánh mắt vừa thèm muốn vừa ghen tị, anh ta còn nói bằng điệu chua lòm: “Đồng chí Bạch, cô may mắn thật đấy.”
Bạch Du: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-398.html.]
Chẳng mấy chốc Trình Phương đã giải đáp nghi ngờ của cô: “Chốc nữa thư ký Chương sẽ tới đây, còn nói muốn đi xem báo bảng cùng công nhân ở xưởng đóng hộp, vậy là thư ký Chương có thể nhìn thấy báo bảng mà cậu đã vẽ.”
“Thì ra là thế, vậy tôi có cần chuẩn bị gì không?”
Bạch Du giật mình, thảo nào vị Quang Tông Diệu Tổ kia lại nói chuyện bằng giọng điệu kỳ lạ, cứ như một vò dấm, chua vô cùng.
Trình Phương lắc đầu: “Không cần nhưng chốc nữa khi công nhân tới đây, cậu phải giải thích cho bọn họ nghe, suy cho cùng có rất nhiều người trong bọn họ không biết chữ.”
Bạch Du gật đầu: “Được, tôi đã hiểu rồi.”
Có điều cô cảm thấy cơ hội ra sân của mình không nhiều, bởi những người không biết chữ cũng có thể hiểu được Liên Hoàn Họa mà cô đã vẽ.
Trình Phương bận việc khác, Bạch Du tạm thời quay về vị trí làm việc của mình.
Cô vừa ngồi xuống thì thấy Ngụy Quang Tông đi về phía mình.
Bạch Du giả vờ không thấy.
Ngụy Quang Tông đứng phía trước vị trí của cô, gạt sợi tóc phía dưới: “Đồng chí Bạch, tôi muốn thương lượng với cô một chuyện.”
Bạch Du: “Tôi không đồng ý.”
“...” Ngụy Quang Tông nghẹn lại: “Cô còn chưa nghe chuyện tôi định nói, sao cô lại vội từ chối như vậy?”
Bạch Du: “Nếu anh muốn thương lượng với tôi, vậy đồng nghĩa với việc anh phải có sự đồng ý của tôi, cho dù anh có muốn nói gì thì tôi cũng không đồng ý.”
Ngụy Quang Tông tức giận tới mức cả người run rẩy: “Đồng chí Bạch, sau này chúng ta là đồng nghiệp chung một tòa soạn, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, việc làm vừa rồi của cô rất ích kỷ!”
Bạch Du nhún vai: “Vậy anh nói đi.”
Ngụy Quang Tông nhìn dáng vẻ khinh thường của cô đối với mình, anh ta tức giận vô cùng nhưng nghĩ tới mục đích tiếp theo, chỉ đành nhẫn nhịn nói: “Tôi mong có thể gánh vác một phần giúp đồng chí Bạch bằng cách giải thích chuyện báo bảng cho công nhân vào chốc nữa, hôm qua cô đã vẽ suốt cả ngày nên chắc là rất mệt, do đó chuyện tiếp theo cứ giao cho tôi.”