Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 397

Cập nhật lúc: 2025-03-26 21:05:02
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du phấn khích ngay lập tức: “Đối phương là người thế nào? Có triển vọng phát triển không?”

Lâm Hướng Tuyết lắc đầu: “Người đó rất tốt nhưng mình cảm thấy không hợp, anh ta nói anh ta là con một trong gia đình, sau khi cưới nhất định phải sinh con trai. Mình hỏi anh ta nếu sinh suốt bốn tới năm năm mà vẫn không sinh được con trai, chẳng lẽ phải tiếp tục sinh nữa ư, cậu biết anh ta trả lời thế nào không?”

Bạch Du: “Trả lời thế nào?”

Lâm Hướng Tuyết không kiềm được mà chửi bậy: “Anh ta nói nhất định phải sinh tiếp, nếu không có con trai thì nhà họ Tào của anh ta sẽ không có con nối dõi, mình nghĩ nhà của anh ta cũng không có ngai vàng để thừa kế, tại sao cứ phải sinh con trai?”

Bạch Du an ủi cô ấy: “Quên đi, người này không hợp, khi về mình sẽ nhờ anh Giang Lâm chú ý xem có người hợp với cậu không?”

Lâm Hướng Tuyết đỏ mặt gật đầu.

Sau khi Bạch Du ra ngoài, ban đầu Lâm Hướng Tuyết định ngủ bù, lối ngủ của Tôn Tường Vy quá chênh lệch với Bạch Du, suốt một buổi tối cứ quấn chân lên cổ cô ấy, nói đơn giản là không thể chịu được.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới tiếng đập cửa, cô ấy bước tới mở cửa ra thì thấy Ôn Tĩnh Uyển cầm một dĩa bánh ngọt đứng bên ngoài.

Thấy cô ấy, Ôn Tĩnh Uyển nghịch ngợm thè lưỡi ra: “Nếu là em mở cửa thì tốt quá, chị còn lo là đồng chí Bạch, chị nói lời này em đừng hiểu lầm nhé, hôm qua chị thấy đồng chí Bạch đi bộ đi làm. Chị nghĩ chị và cô ấy đi cùng một đường nên muốn chở cô ấy đi làm, không biết có phải là chị nói câu nào đụng chạm tới đồng chí Bạch không, cô ấy bảo sau này chị đừng nói chuyện với cô ấy nữa, thế nên khi chị tới gõ cửa, chị rất lo người mở cửa là cô ấy. Bánh ngọt này là do người thân của chị làm, là bánh ngọt truyền thống ở Tô Châu của chị, tên là bánh đa cua vàng, em nếm thử mùi vị đi.”

Nói xong cô ta đã nhét bánh ngọt vào trong tay Lâm Hướng Tuyết.

Trong lòng Lâm Hướng Tuyết có cảm giác khó chịu khó tả, nhưng khi nhìn thấy nét mặt niềm nở và chu đáo của cô ta, cô ấy không thể làm gì khác hơn là nói: “Cảm ơn chị, chị Tĩnh Uyển.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-397.html.]

Dường như Ôn Tĩnh Uyển không nhìn ra sự xa cách của cô ấy, trái lại còn nắm tay cô ấy và nói: “Đúng rồi, em đang tìm công việc phải không? Nếu như vẫn chưa tìm được thì đúng lúc ở chỗ chị có một công việc có thể giới thiệu cho em.”

Đôi mắt Lâm Hướng Tuyết bừng sáng ngay lập tức: “Công việc gì thể?”

Ôn Tĩnh Uyển nói tiếp: “Em có thể mời chị vào trong ngồi không? Mỗi lần chị thấy dáng vẻ vui vẻ khi chơi đùa của các em trong sân, chị cảm thấy rất ngưỡng mộ.”

Lâm Hướng Tuyết có chuyện nhờ người ta, đương nhiên là không tiện từ chối.

TBC

Hai người vào đình nghỉ chân, Ôn Tĩnh Uyển đánh giá sân, khen không dứt miệng với sân nhỏ đã được cải tạo.

Lâm Hướng Tuyết ăn thử một miếng bánh đa cua vàng, lông mày nhíu lại.

Khi còn bé cô ấy đã ăn thử bánh đa cua vàng, cô ấy nhớ rất kỹ là vỏ của bánh đa cua vàng được làm từ bột đậu đỏ và hạ mè nhưng bánh đa cua vàng của Ôn Tĩnh Uyển mang tới thì vỏ lại làm bằng bột đậu xanh. Mặc dù mùi vị không tệ nhưng dùng bột đậu xanh để làm vỏ bánh đa cua vàng, cảm giác cứ là lạ.

Không chờ cô ấy lên tiếng thì Ôn Tĩnh Uyển đã nói: “Chị có chút khát nước, em có thể rót cho chị một cốc nước không?”

Lâm Hướng Tuyết vội gật đầu, ngại ngùng nói: “Chị chờ một chút, em đi rót nước cho chị ngay.”

Nói xong cô ấy đứng lên đi vào phòng bếp để rót nước, nhưng khi cô ấy bưng nước ra thì không thấy Ôn Tĩnh Uyển đâu cả.

Ngay lúc cô ấy chuẩn bị đi kiếm, chỗ cầu thang chợt truyền tới tiếng sủa của Bánh Khoai Tây, sau đó thì thấy Ôn Tĩnh Uyển cầm một cây chổi chạy từ trong nhà ra thật nhanh.

Loading...