Người lãnh đạo đó vô thức nhìn Bạch Du nhiều hơn, một là vì nữ đồng chí này quá xinh đẹp, hai là vì cô là người đầu tiên nộp bài.
Bạch Du nộp bài xong thì im lặng đi ra khỏi phòng thi, cô không thấy người lãnh đạo đó khi nhìn thấy đề xuất cuối cùng của cô thì mắt sáng lên.
TBC
Lâm Hướng Tuyết vẫn chưa ra, Bạch Du đến chỗ để xe đạp đợi cô ấy.
Đi ngang qua phòng thi thứ hai, cô liếc mắt nhìn vào trong nhưng không thấy bóng dáng Ôn Tĩnh Uyển.
Khiến cô thấy có phần hơi kỳ lạ.
Cô ta không đi thi thì tại sao cô ta lại đăng ký?
Một lúc sau, Lâm Hướng Tuyết cũng đi ra.
Vừa nhìn thấy Bạch Du, cô ấy không nhịn được thở dài: "Mặc dù tớ đã chuẩn bị tâm lý là mình sẽ không được nhận nhưng tớ không ngờ đề thi lại khó như vậy!"
Thực ra cô ấy rất muốn tiếp tục làm đồng nghiệp với Bạch Du, hơn nữa cô ấy cũng không tiện ở lại nhà họ Giang mãi, mặc dù Bạch Du và Giang Lâm đều không nói gì nhưng hai người họ mới kết hôn, có bóng đèn là cô ấy ở đây cũng không hay.
Vì vậy, cô ấy rất muốn nhanh chóng tìm được đơn vị, nhưng xem ra lần này cô ấy chắc chắn không có cơ hội rồi.
Bạch Du vỗ đầu cô ấy: “Vậy chúng ta tìm những đơn vị muốn tuyển người khác.”
Lâm Hướng Tuyết chỉ gật đầu.
Theo kế hoạch ban đầu, ngày thi cũng là ngày phỏng vấn nhưng vì số người đăng ký quá đông nên việc phỏng vấn sẽ được thông báo riêng sau khi sàng lọc.
Nếu không thể phỏng vấn, vậy chỉ có thể trở về.
Lúc về đổi thành Lâm Hướng Tuyết chở Bạch Du.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-381.html.]
Khi đi ngang qua một cây đa lớn, Bạch Du thấy Lâu Mạn Lệ đang khoe khoang gì đó dưới gốc cây, cô ta nói đến nỗi nước bọt văng tung tóe.
Xe chạy đến gần, cô mới nhìn rõ cô ta đang cầm một hộp sữa mạch nha khoe khoang với mọi người: "Hộp sữa mạch nha này là chị gái ruột của tôi ở Thủ đô cố ý gửi về cho hai đứa con trai của tôi uống đấy, gửi hẳn ba hộp! Ôi trời, nhiều sữa mạch nha quá cũng phiền phức, tôi sợ uống không hết sẽ bị mốc meo hết hạn nên ngày nào cũng cho hai đứa sinh đôi nhà tôi uống thay nước."
Mọi người vừa hôm mộ vừa chua xót trong lòng.
Một hộp sữa mạch nha có giá năm mươi sáu mươi đồng, ba hộp là gần hai trăm đồng rồi!
Lâu Mạn Lệ thật may mắn, có một người chị gái vừa giàu có vừa đối xử tốt với cô ta.
Lâu Mạn Lệ đột nhiên liếc thấy Bạch Du đang đi xe đạp đến, cô ta đảo mắt, nói lớn hơn: "Có chuyện này chắc là mọi người chưa biết, chị gái ruột của tôi chính là mẹ kế của phó đoàn Giang, cho nên tính ra phó đoàn Giang và vợ cậu ta nhìn thấy tôi phải gọi tôi một tiếng dì đấy."
Mọi người ngớ ra.
Chị ruột của Lâu Mạn Lệ là mẹ kế của phó đoàn Giang sao?
Phó đoàn Giang phải gọi Lâu Mạn Lệ là dì sao?
Nhìn thế nào thì hai người này cũng không hợp nhau, sao có thể là họ hàng được?
Vì vậy có người hỏi lại ngay: “Cô không có nói khoác đấy chứ? Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ nghe nói phó đoàn Giang có họ hàng như cô.”
“Đúng vậy, nếu hai ngươi là họ hàng, sao trước đây chưa từng thấy hai nhà lui tới?”
Lâu Mạn Lệ: "Lúc đó tôi mới đến đảo Quỳnh Châu, hơn nữa tôi nghĩ dù sao tôi cũng là trưởng bối, nếu phó đoàn Giang hiểu lễ nghĩa thì nên đến thăm hỏi trưởng bối như tôi trước, không có lý nào để trưởng bối phải đến thăm hỏi vãn bối trước có đúng không? Ai ngờ phó đoàn Giang chức vụ cao, không muốn nhận họ hàng nghèo như chúng tôi, tôi cũng không mặt dày đến nỗi đi nhận họ hàng, bây giờ cậu ta kết hôn chuyển nhà mà ngay cả một viên kẹo mừng cũng không phát cho chúng tôi, tôi càng nghĩ càng thấy lạnh lòng."
Cô ta nói dứt câu, không biết là ai hét lên: "Mọi người mau nhìn xem, đó không phải là vợ của phó đoàn Giang sao?"
Mọi người quay lại, quả nhiên thấy Bạch Du ngồi ở yên sau xe đạp, gió thổi tung mái tóc dài của cô, ánh nắng xuyên qua những tán lá cây loang lổ chiếu lên khuôn mặt cô, cô đẹp như một bức tranh.