Tiếp đó, cô chiên cá rô một lần, rồi trộn giấm, đường trắng và cà chua thành nước sốt chua ngọt đậm đà, cuối cùng rưới lên con cá rô đã chiên vàng.
"Xèo" một tiếng, bề mặt cá rô bốc hơi nóng, hương thơm cũng theo đó tỏa ra khắp nơi, tràn ngập khoang mũi của mọi người.
"Ôi trời ơi, hôm nay nhà phó đoàn Giang lại nấu món gì thế?"
"Thơm quá rồi đấy? Nhà phó đoàn Đinh đối diện nhà phó đoàn Giang hình như nấu ăn không ngon bằng."
"Nấu ăn ngon thì có ích gì, quan trọng là phải biết đối nhân xử thế! Hai nhà chuyển đến đây gần như cùng lúc, mọi người xem nhà phó đoàn Giang toàn ăn sơn hào hải vị mà chỉ mời có mấy người, còn những người khác thì không thèm chào hỏi lấy một tiếng. Nhà phó đoàn Đinh thì khác, nhà họ giản dị tiết kiệm, cưới xin và nhập trạch đều không tổ chức linh đình nhưng vẫn phát bánh kẹo cưới cho mọi người, ai mà chẳng khen cô ấy biết đối nhân xử thế."
"Đúng vậy, mọi người xem hàng rào nhà phó đoàn Giang kìa, cứ như sợ người khác nhìn thấy nhà họ vậy, xây hàng rào cao thế, rõ ràng là không đoàn kết với hàng xóm!"
"Đúng thế! So sánh như vậy thì vợ phó đoàn Đinh vẫn ưu tú và đảm đang hơn, phó đoàn Đinh đúng là nhặt được bảo bối rồi!"
Đinh Dược vừa hay đi ngang qua.
Nghe thấy những lời này, anh ta còn thấy sảng khoái hơn cả ăn dưa hấu đá giữa mùa hè.
Lần này anh ta cười tủm tỉm trở về nhà.
Để khen ngợi Ôn Tĩnh Uyển, vừa về đến nhà, anh ta liền ôm chầm lấy Ôn Tĩnh Uyển đang nấu cơm, đi về phía cầu thang lên tầng hai.
TBC
Ôn Tĩnh Uyển sợ đến tái mặt: "Anh Dược, bây giờ trời còn sáng, với lại em còn chưa nấu xong cơm."
Đinh Dược cười ha ha, lồng n.g.ự.c anh ta rung lên: "Cơm để lát nữa nấu cũng không muộn, bây giờ anh phải thưởng cho em."
Ôn Tĩnh Uyển nắm chặt vạt áo của mình, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên: "Đang yên đang lành, sao anh Dược phải thưởng cho em vậy?"
Đinh Dược: "Lúc anh về nghe người ta khen cô nấu ăn ngon hơn vợ của Giang Lâm, cho nên anh phải thưởng cho em một đứa con trai!"
Với Đinh Dược mà nói, phần thưởng cao nhất dành cho phụ nữ chính là sinh cho anh ta một đứa con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-375.html.]
Hơn nữa, gần đây anh ta mới được nếm mùi, Ôn Tĩnh Uyển có thân hình đẹp, mặt mày cũng xinh, khiến anh ta vui đến quên cả trời đất.
Ôn Tĩnh Uyển: “...”
Rất nhanh, trong phòng đã truyền ra những âm thanh khiến người ta đỏ mặt, còn có tiếng giường gỗ kẽo kẹt.
Ánh hoàng hôn từ cửa sổ rọi vào phòng, căn phòng ráng hồng, tràn ngập không khí diễm lệ.
Ôn Tĩnh Uyển quay mặt sang một bên, trong mắt ánh lên sự ghê tởm, cảm giác sống không bằng chết.
Đệt.
Miệng Đinh Dược còn hôi hơn cả ăn tỏi, có phải anh ta ăn cứt xong không đánh răng không?
**
Bạch Du không biết người khác bàn tán và đánh giá cô như thế nào, cho dù biết cũng sẽ không để trong lòng.
Hàng xóm xung quanh rất đông, muốn phát kẹo thì ít nhất cũng phải tốn mười mấy đồng, nếu chỉ phát cho những người ở gần thì những người không nhận được sẽ có ý kiến, nếu chỉ phát kẹo thì sau này có khi còn có người chê cô keo kiệt, dù làm thế nào cũng sẽ có người không hài lòng.
Vậy thì tại sao cô phải tốn tiền để lấy lòng những người này?
Còn về chuyện tố cáo, cô cũng không lo lắng chút nào.
Hôm chuyển vào đây họ chỉ mời vài người, cũng chỉ nấu một bàn thức ăn, xa hoa lãng phí thì cũng chỉ đến vậy, huống chi phần lớn món ăn đều là rau xanh, món thịt không có nhiều.
Về bức tường này, cô đã hỏi Giang Lâm, Giang Lâm nói không sao thì họ mới mua gạch về xây.
Cho nên đừng nhìn những người đó khinh thường cái này khinh thường cái kia, bọn họ không dám tố cáo, nhiều nhất chỉ là nói mồm mà thôi.
Tối nay Giang Lâm có nhiệm vụ nên không về ăn cơm tối, Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên đương nhiên không tiện đến ăn cơm, thế là ba người Bạch Du ăn hết một con rô chiên xù.