Hơn nữa trong lòng anh, mẹ anh mãi mãi là người mẹ duy nhất của anh.
Điểm này không ai có thể thay thế được.
Giọng ông Giang nghe có vẻ nghẹn ngào: "Được! Được! Cháu khoan hãy nói với cha cháu, ông sẽ cho người chuyển hộ khẩu của cháu sang nhà cô cháu rồi mới nói với những người khác."
Tiền trảm hậu tấu, ai mà chẳng biết.
Đừng tưởng ông ấy lớn tuổi rồi thì không biết mấy mánh khóe của họ.
Nếu không phải có người có ý đồ bất minh thì Giang Hựu Hàm sao có thể trót lọt bỏ trốn với Lương Thiên Vũ như vậy?
Giang Lâm cúp điện thoại, lúc này mới quay về sân với Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên.
Tường rào vẫn chưa xây xong, thời gian nghỉ ngơi của họ không nhiều nên làm việc khá chậm, cũng vì vậy mà bữa tối của hai người đều được giải quyết ở nhà Giang Lâm.
Vừa vào nhà, Tạ Húc Đông đã thấy Tôn Tường Vy, anh ấy ngây người: "Sao cô lại ở đây?"
Tôn Tường Vy hất cằm: "Tại sao tôi không thể ở đây? Bây giờ tôi và Du Du là bạn rất tốt, anh có ý kiến gì không?"
?
Nghe vậy, đừng nói Tạ Húc Đông, ngay cả Cát Đại Xuyên cũng ngơ ngác.
Tôn Tường Vy và Bạch Du trở thành bạn bè?
Không thấy ngại sao?
Nếu có ngại thì cũng là Tôn Tường Vy ngại, Bạch Du thấy không có gì đáng ngại.
Giang Lâm càng không ngại, khuôn mặt lạnh tanh không thể hiện ra bất kỳ biểu cảm nào.
Trừ Tạ Húc Đông, cả buổi tối anh ấy nhìn Tôn Tường Vy rất nhiều lần.
Nhưng Tôn Tường Vy không để ý đến anh ấy.
Ai thèm để ý đến anh ấy chứ.
Cá không đủ tươi, hay là dưa cải không đủ chua?
Cá trắm om dưa chua rất ngon, ăn kèm với ớt đỏ tươi, vừa chua vừa cay, quả là tuyệt vời!
Mọi người ăn như gió cuốn, chưa đầy mười lăm phút đã tiêu diệt sạch sẽ món cá trắm om dưa chua.
Ăn xong, ba người đàn ông tiếp tục làm việc, xây xong phần tường rào còn lại rồi mới về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-369.html.]
Tạ Húc Đông và Tôn Tường Vy một trước một sau về nhà.
Vừa bước vào cửa, Tạ Húc Đông đã không kìm được: "Rốt cuộc cô đang có ý đồ gì? Tôi nói cho cô biết, nếu cô muốn phá hoại quan hệ giữa Giang Lâm và vợ cậu ấy, tôi sẽ không đứng nhìn đâu."
"Tôn Tường Vy tôi từ bao giờ lại là người hèn hạ vậy hả, anh đừng có mà chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng!" Tôn Tường Vy hừ một tiếng: "Còn nữa, ngày mai bác tôi sẽ đến, sau khi anh dậy nhớ mang gối sang phòng tôi, tuyệt đối không được để ông ấy phát hiện ra chúng ta là vợ chồng giả."
Nói xong liền quay về phòng mình.
TBC
Đúng vậy, cô ta và Tạ Húc Đông là vợ chồng giả, trước khi đăng ký kết hôn, họ đã thoả hai năm sau sẽ ly hôn.
Vì vậy, trong quan hệ vợ chồng, cô ta hoàn toàn mù tịt, không hiểu gì cả.
Còn về lời khuyên cô ta đưa cho bạn của Bạch Du vào ban ngày?
Đó đều là cô ta nói bừa.
Nhưng cô ta thấy mình nói bừa rất có trình độ, ít nhất Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết đều không nhận ra cô ta đang nói bừa, đúng không?
Giang Lâm tắm xong thì lên lầu, vừa vào cửa đã thấy Bạch Du ngồi trên giường.
Lộ cả vai thơm.
Mắt Giang Lâm tối lại, yết hầu khẽ lăn, bước đến kéo áo cô lên: "Cẩn thận kẻo lạnh."
Bạch Du: “...”
Cô đã hở hang đến vậy rồi, chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao?
Cô nhớ lại lời Tôn Tường Vy dạy cô "lưng em bị thương rồi, phải để anh hôn mới khỏi được."
Nhưng lời nói đáng xấu hổ như vậy, cô thực sự không nói ra được a a a!
Giang Lâm ngồi xuống vị trí đối diện cô: "Anh có chuyện muốn nói với em."
"Anh nói đi."
Giọng nói của Bạch Du như nước ép chảy ra từ quả cam mới bổ, bình thường đã ngọt, lúc này lại càng ngọt hơn.
Hơi thở Giang Lâm dồn dập hơn.
Ánh mắt Bạch Du dừng lại ở yết hầu của anh, phát hiện nó rung lên vài cái.
Trong lòng cô không khỏi vui mừng.
Anh chắc chắn đang cố gắng kiềm chế.
Ngay khi cô đang cân nhắc xem có nên lao tới hôn yết hầu của anh giống như lần trước anh hôn xương quai xanh của cô không thì nghe Giang Lâm nói: "Trước khi tan làm, anh đã gọi điện cho ông nội, nói với ông rằng anh tự nguyện được nhận làm con nuôi của cô ruột đã mất nhiều năm là Giang Khải Viện, ông nội đã đồng ý, sau này chúng ta không còn là người của chi thứ ba nữa."