Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 358

Cập nhật lúc: 2025-03-26 21:03:29
Lượt xem: 16

Bạch Du nghe vậy thì cười ngượng ngùng: "Cảm ơn các anh, lát nữa em sẽ làm bánh khoai tây, các anh ăn xong rồi hãy về."

Cát Đại Xuyên và Tạ Húc Đông nghe thấy có đồ ăn, đồng loạt nuốt nước bọt: "Vậy thì cảm ơn đồng chí Bạch."

Bạch Du cười cười, vội vàng xối sạch bọt trên người chú chó nhỏ, dùng khăn sạch lau khô cho nó, để nó phơi nắng cho lông khô hẳn, còn cô thì “bình tĩnh” đi vào bếp làm đồ ăn.

Thấy Bạch Du đi rồi, Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên mới không nhịn được mà “than thở”.

Tạ Húc Đông là người đầu tiên không phục: "Đồng chí Bạch cũng quá đáng lắm đấy, sao có thể nói chúng tôi như vậy chứ."

Cát Đại Xuyên gật đầu mạnh mẽ: "Đúng vậy!"

Đàn ông có thể bị nói cái gì cũng được nhưng không thể bị nói là không được.

Thực ra Bạch Du muốn nói Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên đều là những người đàn ông thẳng thắn, đối xử với phụ nữ không được chu đáo nhưng rõ ràng, ba người đàn ông trước mặt đều hiểu lầm ý cô.

Ai ngờ ngay sau đó lại nghe Giang Lâm bênh vực: "Cô ấy nói cũng không sai."

Tạ Húc Đông: “?”

TBC

Cát Đại Xuyên: “?”

Giang Lâm lạnh lùng liếc hai người rồi nói từng chữ một: "Dù sao thì hai người cũng không có vốn liếng."

Tạ Húc Đông: “...”

Cát Đại Xuyên: “...”

Đàn ông không thể bị nói là không được, đàn ông càng không thể bị nói là không có vốn liếng!

Sắc mặt của hai người họ trở nên khó coi, cả hai định phản bác lại nhưng nghĩ kỹ thì chuyện này hình như thật sự không thể phản bác được.

Mặc dù bọn họ cũng có song quả thực không hùng hậu bằng Giang Lâm.

Mọi người cùng ở trong một đơn vị, bình thường sau khi huấn luyện xong đi vệ sinh, dù không cố ý so sánh nhưng vô tình nhìn thấy... Tóm lại chính là bọn họ quả thực không bằng Giang Lâm về khoản vốn liếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-358.html.]

Tạ Húc Đôngg: Đáng ghét!

Cát Đại Xuyên: Đáng ghét!

Bạch Du không biết Giang Lâm vì không muốn cô thấy ngại nên đã "cảnh cáo" Tạ Húc Đông và Cát Đại Xuyên.

Cô vớt sợi khoai tây ngâm trong chậu ra để ráo nước, thêm muối, hạt tiêu và bột năng, trộn đều, sau đó lấy một ít trải đều vào chảo, rán bằng lửa nhỏ, đến khi cả hai mặt vàng đều thì có thể gắp ra.

Cô nếm thử một miếng, bánh khoai tây giòn rụm, nóng đến mức nhe răng trợn mắt nhưng cũng thơm đến mức không thể cưỡng lại.

Cô cắn ba miếng đã hết một cái bánh khoai tây, sau đó mang những cái bánh còn lại ra cho ba người Giang Lâm.

Cuối cùng, chú cún con không thể thành công lấy cái tên là Đại Lâm Tử, mà được gọi là - Bánh Khoai Tây.

Nhờ sự xuất hiện của Bánh Khoai Tây, ngôi nhà bỗng náo nhiệt hẳn lên.

Bánh Khoai Tây rất thông minh và hiểu lòng người, nó giống như cái đuôi nhỏ của Bạch Du, bốn cái chân ngắn nhảy tưng tưng chạy lên chạy xuống theo cô.

Bạch Du vào bếp, nó ngoan ngoãn nằm ngủ ở cửa bếp, Bạch Du nấu cơm xong sẽ thưởng cho nó vài miếng thịt, Bánh Khoai Tây vui lắm, cái đuôi nhỏ gần như vẫy thành cánh quạt, suýt nữa thì bay lên trời.

Mọi người ăn cơm trong phòng khách, lúc đầu nó cũng muốn lên bàn nhưng bị mắng một trận, nó liền cụp hai tai dài xuống, như thể mình làm sai chuyện gì đó, ngồi ở cửa che mặt tự kiểm điểm.

Đến tối đi ngủ, nó còn muốn theo Bạch Du lên tầng hai ngủ nhưng bị Giang Lâm ngăn lại.

Nhìn cánh cửa đóng lại trước mắt mình, Bánh Khoai Tây kêu lên “ư ử” thảm thiết.

Bạch Du nghe vậy thì có hơi không nỡ: "Hay là mình cho Bánh Khoai Tây vào đi, cùng lắm là không cho nó lên giường."

Nhưng vừa dứt câu, cô đã bị Giang Lâm đẩy vào tường chặn lại.

Ý nghĩ đầu tiên của Bạch Du là may mà bức tường này đã được sơn lại, nếu không toàn mốc meo thì cô chịu không nổi.

Nhưng rất nhanh cô không thể nghĩ được gì khác nữa.

Giang Lâm nhẹ nhàng bóp cằm cô, hơi nâng lên, sau đó cúi đầu hôn lên xương quai xanh của cô.

Bạch Du không kìm được mà rùng mình.

Loading...