Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 340

Cập nhật lúc: 2025-03-26 21:02:51
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bụng lại quặn đau, thế là cô ấy chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều nữa, lại càng kéo mạnh cửa gỗ hơn, không ngờ bên trong lại có một nguồn lực đang đối chọi lại với cô ấy.

Cát Đại Xuyên đang ngồi xổm trên hố phân: "?"

Ai ngoài đó thế?

Hôm qua Tạ Húc Đông vừa dọn ra ngoài, Giang Lâm vẫn chưa về, ai lại đến đây kéo cửa nhà cầu chứ?

Anh ấy đột nhiên nghĩ đến câu chuyện ma đêm qua có một binh lính trực ban kể với mình, nói là trong thôn bọn họ có một người phụ nữ rơi xuống hố phân chết, về sau chỉ cần có người đi vệ sinh thì cô ta sẽ hiện ra dọa mọi người.

TBC

Đúng lúc này, một cơn gió thổi qua, anh ấy cảm thấy m.ô.n.g lạnh toát.

Cát Đại Xuyên vô cùng căng thẳng, lại càng liều mạng giữ cửa.

Lâm Hướng Tuyết sắp không nhịn nổi rồi, khi con người ta rơi vào đường cùng thì sẽ phát ra sức lực cực lớn, cộng với việc cảnh cửa gỗ phơi nắng đã lâu không được tu sửa.

"Phanh!"

Cánh cửa gỗ bị Lâm Hướng Tuyết kéo rơi xuống đất.

Rơi xuống...

Đất...

Lâm Hướng Tuyết nhìn kỹ bên trong, chỉ thấy một người đàn ông mặt đen thui đang ngồi xổm bên trong, cái m.ô.n.g trắng hếu lộ ra ngoài, đang nhìn cô ấy với ánh mắt kinh hoàng và khó hiểu.

Trong nháy mắt cánh cửa đổ xuống, Cát Đại Xuyên trợn mắt nhìn chằm chằm cô gái có sắc mặt tái nhợt, tóc tai rối bời đang đứng trước mặt mình.

Bốn mắt nhìn nhau.

Lâm Hướng Tuyết: "?"

Cát Đại Xuyên: "?"

Hiện trường im lặng vài giây.

Sau đó, Lâm Hướng Tuyết hét lên: "Má ơi! Biến thái!"

Cát Đại Xuyên cũng hét lên: "Má ơi! Ma nữ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-340.html.]

"Xin lỗi! Xin lỗi!"

Mặt Lâm Hướng Tuyết đỏ như màu gan heo, cúi đầu chín mươi độ xin lỗi Cát Đại Xuyên.

Quá xấu hổ! Quá nhục nhã!

Đời này cô ấy chưa bao giờ làm chuyện gì xấu hổ như vậy!

Nhưng lúc đó cô ấy nghe Bạch Du nói phòng bên cạnh không bật đèn thì chắc người đã ngủ hoặc là đi làm nhiệm vụ rồi, thế nên cô ấy mới nghĩ trong nhà vệ sinh chắc chắn không có ai, cũng vì thế nên mới kéo đổ cửa gỗ. Lúc nhìn thấy một người đàn ông cởi truồng xuất hiện trong nhà vệ sinh thì mới vô thức tưởng mình gặp biến thái.

Chết mất! Hậu quả của sự việc trên tàu để lại cho cô ấy bóng ma quá lớn, bây giờ nhìn ai cũng thấy không giống người tốt.

Cát Đại Xuyên cũng đỏ mặt bừng bừng, vì da mặt quá đen nên mới không nhìn ra: "Không sao đâu, không sao đâu, hiểu lầm thôi!"

Bạch Du cũng không ngờ vừa đến đã xảy ra chuyện lớn như vậy, để loại bỏ hiểu lầm, cô vội vàng giới thiệu hai người: "Đây là Lâm Hướng Tuyết, bạn tôi, cô ấy sẽ ở lại đảo Quỳnh Châu một thời gian. Vị này là Cát Đại Xuyên, đồng đội của Giang Lâm, đồng chí Cát cũng là người thủ đô.''

Lâm Hướng Tuyết cúi thấp đầu tưởng chừng sắp chạm xuống mặt đất đến nơi, lí nhí: "Xin... Xin chào đồng chí Cát."

Cát Đại Xuyên cũng không dám nhìn thẳng vào Lâm Hướng Tuyết: "Xin... Xin chào đồng chí Lâm."

Giang Lâm bước tới phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.

"Húc Đông đâu, cậu ấy không ở cùng cậu à?"

Nói chuyện với Giang Lâm thì Cát Đại Xuyên tự nhiên hơn nhiều: "Cậu chưa đi được hai ngày cậu ấy đã cùng Tôn Tường Vy về Nam Kinh, hai người họ đăng ký ở đó, mấy hôm trước về đây thì dọn đến nhà mới rồi."

Lúc trước cả ba người đều độc thân, anh ấy lại là người nhỏ tuổi nhất, nhưng Giang Lâm và Tạ Húc Đông lại kết hôn nhanh như chớp, bây giờ chỉ còn sót lại anh ấy một thân một mình.

Bạch Du nghe vậy liền hỏi: "Sau khi kết hôn thì có thể xin nhà mới sao?"

Giang Lâm gật đầu: "Ngày mai anh sẽ đi nộp đơn xin, em muốn ở nhà thế nào?"

Bạch Du ngẩn ra: "Cái này cũng chọn được sao?"

Giang Lâm: "Bình thường thì không thể nhưng lúc thừa nhà thì được lựa chọn."

Anh còn chưa nói với cấp bậc của anh thì có nhiều lựa chọn hơn Tạ Húc Đông.

Sự mệt mỏi trên mặt Bạch Du lập tức biến mất: "Thế thì tốt quá! Nếu có thể thì tốt nhất là có sân vườn, em muốn trông chút hoa với rau xanh."

Loading...