Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 336
Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:39:25
Lượt xem: 23
Ông Giang đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, toàn thân yếu ớt, mọi người trong phòng đều lo lắng không yên.
Giang Khải cũng giả vờ rất lo lắng, nhưng trong lòng lại kích động như điên.
Tốt quá rồi!
Không ngờ anh ta chỉ tiện tay viết thôi mà quỹ đạo của thế giới này lại thay đổi theo ý muốn của anh ta.
Lát nữa quay về, anh ta nhất định phải viết là Bạch Du quỳ xuống trước mặt cầu xin anh ta quay đầu. Lúc đấy anh ta phải giẫm nát lòng tự trọng của cô dưới chân, sau đó biến cô thành nô lệ tình dục. Thế thì mới giải được mối hận trong lòng anh ta.
Mà cũng không vội, bây giờ anh ta cần phải tiếp nhận mối quan hệ và tài sản của nhà họ Giang đã.
Nghĩ đến đây, anh ta sửa sang lại quần áo, đầu tóc, chuẩn bị dùng phong thái hoàn mỹ nhất để nghênh đón một đỉnh cao mới.
Bởi vì bác sĩ không cho người khác đi vào phòng bệnh nên mọi người đều tụ tập ở cửa ra vào.
Hơn nửa tiếng sau, cửa phòng bệnh cuối cùng cũng mở ra.
Chú Vương đi từ bên trong ra, ánh mắt lướt qua mọi người bên ngoài, cuối cùng dừng lại trên người trên người Giang Khải: "Ông chủ có lời muốn nói với cậu."
Ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn về phía Giang Khải.
Nhịp tim Giang Khải nhanh như sấm, bởi vì quá hưng phấn nên lông tơ toàn thân đều dựng đứng lên, nhưng anh ta vẫn cố gắng bình tĩnh, hỏi: "Không biết ông nội cho tôi cái gì?"
Chú Vương thò tay vào túi rồi lấy một tấm vé ra, đưa cho anh ta: "Ông chủ bảo cậu lập tức cút đi Tây Bắc, đây là vé tàu đến Tây Bắc, mười rưỡi tối nay sẽ khởi hành."
Giang Khải: "?"
Sấm sét giữa trời quang!
Sét đánh ngang tai!
Cú sốc như trời giáng!
Giang Khải sững người, nhìn chú Vương với vẻ mặt không thể tin nổi.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-336.html.]
Còn mối quan hệ và tài sản đâu?
**
Còn một ngày nữa là đến thành phố Quảng.
Trong ba ngày qua, Ôn Tĩnh Uyển chung sống rất hòa thuận với bọn họ.
Lâm Hướng Tuyết đã nghe lọt lời nói của cô nên vẫn luôn duy trì khoảng cách vừa phải với Ôn Tĩnh Uyển, sẽ chia sẻ đồ ăn ngon nhưng không kể chuyện của mình hoặc người nhà mình nữa.
Bạch Du và Giang Lâm thì lại càng xa cách.
Cho đến một buổi chiều nọ.
Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết cùng đi nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh trên tàu hỏa không nằm trên hành lang chỗ bọn họ mà phải chen qua mấy dãy khác để sang bên kia.
Đoạn đường này đúng chẳng khác gì phải trảm ngàn quan vạn tướng, mùi mồ hôi, mùi thối, mùi hôi chân tràn ngập trong khoang tàu. Bạch Du vừa đi vừa cố chịu đựng.
Đến nhà vệ sinh thì thử thách mới bắt đầu, thiết bị vệ sinh ở thời này cực kỳ kém cỏi, trên tàu hỏa có nhiều người như vậy, chẳng cần nghĩ cũng biết nhà vệ sinh phải bẩn đến mức nào. Còn nữa, nhà vệ sinh trên tàu xanh thời này đều được thiết kế thành hàng, nói đơn giản là đi đại tiện hay tiểu tiện thì đều được xả theo một đường.
Nghe có vẻ ghê tởm nhưng vẫn thiết kế khuất mắt người khác, không nhìn thấy thì vẫn còn chịu được. Mà thứ khiến người ta không thể chấp nhận nổi là vừa có gió thổi, đã thế mùi hương đó lại quanh quẩn mãi không hết. Ai ngửi thấy chắc muốn nôn hết đồ ăn từ ba ngày trước ra mất.
Bạch Du đi vệ sinh trước rồi đi ra một chỗ xa hơn chờ Lâm Hướng Tuyết.
Vừa đứng một lát đã có một đứa trẻ không biết chạy đến từ đâu, ôm chặt lấy đùi Bạch Du gọi: "Mẹ!"
Bạch Du cúi đầu xuống, bắt gặp một đôi mắt to tròn ngập nước, buộc tóc hai chỏm: "Bé con, chị không phải mẹ em, em bị lạc mẹ à?"
Cô bé nhìn kỹ gương mặt Bạch Du rồi mới phát hiện đã nhận nhầm người, thế là lập tức òa khóc lên: "Mẹ, Miên Miên không tìm thấy mẹ!"
Bạch Du nhìn xung quanh, hô to: "Đây là con nhà ai vậy, có ai quen cô bé này không?"
Hỏi vài tiếng cũng không có ai đáp, xem ra người nhà của cô bé này không ở trong toa này.