Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 334

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:38:04
Lượt xem: 17

Đội trưởng Trần: "Cái c.h.ế.t của Tần Ngạn Thành thật sự không có quan hệ gì với cô sao?"

Tần Tâm Hủy hít sâu một hơi: "Không có! Không có! Không có! Tôi đã trả lời vấn đề này mấy ngàn lần rồi, tôi không có lý do gì để g.i.ế.c cha mình cả! Không đúng, theo huyết thống thì tôi phải gọi ông ấy là cậu mới đúng. Nhưng từ nhỏ đến lớn tôi vẫn luôn gọi ông ấy là cha, ông ấy sinh ra tôi, nuôi dưỡng tôi, tôi có lý do gì để g.i.ế.c ông ấy được?"

Đội trưởng Trần: "Theo tôi được biết, người nuôi cô là nhà họ Bạch mà nhỉ?"

Tần Tâm Hủy tỏ vẻ xấu hổ: "Đúng vậy, nhà họ Bạch cho tôi ăn, cho tôi mặc, cũng có thể nói là bọn họ nuôi tôi lớn lên. Nhưng chẳng lẽ các người muốn một người bị què hai chân nuôi tôi sao? Vả lại, tôi g.i.ế.c cậu thì có ích lợi gì chứ?"

Độ trưởng Trần: "Cô lo lắng bị người khác biết thân phận con riêng của mình."

Tần Tâm Hủy: "Không chỉ mình cậu biết tôi là con riêng, còn có nhà họ Bạch và người mẹ đẻ trên danh nghĩa Đoạn Tuệ Quân nữa, chẳng lẽ tôi phải g.i.ế.c hết bọn họ sao? Còn nữa, nếu tôi để ý thân phận này thì cũng chẳng chủ động nói cho các người biết."

Đội trưởng Trần: "Chẳng lẽ cô thật sự không biết t.h.i t.h.ể Tần Ngạn Thành ở đâu?"

Tần Tâm Hủy: "Không biết, cô tôi, cũng chính là mẹ tôi, bà ấy gọi một người đàn ông đến giúp, sau đó bọn họ lôi t.h.i t.h.ể đi mất. Còn việc bọn họ xử lý t.h.i t.h.ể thế nào thì vốn không hề nói cho tôi biết."

Đội trưởng Trần: "Theo như lời cô nói thì Tần Ngạn Thành bị Tần Chính Nhân, mẹ cô g.i.ế.c chết? Lúc vụ án xảy ra thì cô đang ở đâu?"

Tần Tâm Hủy: "Hôm đó cậu đột nhiên nói tôi không phải con gái ruột của ông ấy, lúc đó tôi rất khiếp sợ, bảo ông ấy đừng nói đùa nữa. Ông ấy nói mình không hề nói đùa, còn bảo tôi không thể để lộ chuyện tôi là con riêng. Tôi vừa sợ vừa sốc, thế là lập tức chạy đến đoàn văn công tìm cô... mẹ tôi. Sau đó, bà ấy cùng về nông thôn với tôi, về đến nơi thì đuổi tôi ra ngoài, không biết hai người họ nói gì trong phòng nhưng lúc tôi về thì cậu đã tắt thở rồi."

Đội trưởng Trần: "Tại sao lúc đó cô không báo cảnh sát?"

Tần Tâm Hủy: "Tôi quá sợ hãi, lúc đó bà ấy quỳ xuống cầu xin tôi, nói là trong lúc cãi nhau với cậu đã bất cẩn lỡ tay dùng gối làm cậu c.h.ế.t ngạt. Bà ấy không cố ý, lại còn khóc lóc khổ sở như vậy. Hơn nữa, từ nhỏ đến lớn bà ấy vẫn luôn yêu thương tôi, thế nên tôi mới mềm lòng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-334.html.]

Đội trưởng Trần: "Vậy cô có biết bà ta mang theo thuốc trừ sâu và axit trong người không?"

TBC

Tần Tâm Hủy: "Tôi chỉ biết bà ấy xin thuốc trừ sâu của đội trưởng đội sản xuất, mẹ tôi nói trong ký túc xá ở đơn vị có thuốc chuột, muốn lấy để đánh chuột. Vì vậy nên tôi cũng không nghĩ nhiều, còn axit thì tôi cũng không biết."

Đội trưởng Trần: "Trước khi chết, Tần Chính Nhân có nói gì với cô không?"

Tần Tâm Hủy: "Bà ấy chúc phúc cho tôi và Giang Khải, chẳng phải các người đã thẩm vấn Giang Khải rồi sao? Có lẽ anh ấy có thể làm chứng cho lời nói của tôi."

Đội trưởng Trần im lặng, lát sau mới xua tay để cấp dưới dẫn Tần Tâm Hủy đi.

Tần Tâm Hủy không ngừng vùng vẫy: "Rốt cuộc bao giờ các người mới thả tôi ra? Tôi đã bảo tôi không g.i.ế.c người rồi mà!"

Nhưng đội trưởng Trần chẳng thèm trả lời, cô ta lại một lần nữa bị nhốt vào trong nhà tù u ám.

Cô ta sắp phát điên rồi!

Cô ta không biết còn phải ở đây bao lâu nữa, ngày nào cũng chịu đói chịu khát, người thì bị bọ chét cắn đỏ như phát ban, ngứa ngáy khó chịu.

Biết thế đã không g.i.ế.c tên biến thái Tần Ngạn Thành kia, đúng là một bước sai ngàn bước sai.

Nghĩ đến việc chẳng may phải nhốt trong tù cả đời, cô ta không khỏi run lẩy bẩy.

Bây giờ, người duy nhất có thể cứu cô ta ra chỉ có Giang Khải.

Loading...