Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 328

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:37:52
Lượt xem: 23

Bạch Du vừa ra khỏi phòng bệnh đã nhìn thấy anh cả, nhưng cô chẳng buồn để ý đến anh ấy.

Cô và bà nội đi đến Nhà hàng Quốc Doanh gần đó ăn cơm.

Hai người gọi hai bát mì cán tay, Bạch Du thấy nhà hàng có thịt đầu heo óng ánh, thoạt nhìn có vẻ rất ngon thì lại gọi một phần thịt đầu heo.

Mì cán tay rất dai ngon, lại cho thêm ớt khô phi thơm rồi trộn lên, mùi thơm lan tỏa khắp nơi.

Nhưng thịt đầu heo lại khiến cô thất vọng, thịt bị nấu chín quá, không đủ tươi, phí công lúc nãy cô mong chờ như vậy.

Ăn xong, cô bảo nhân viên phục vụ gói bốn cái bánh bao nhân thịt, định để lát nữa lên tàu hỏa ăn.

Sau khi cơm nước xong xuôi, lúc quay về bệnh viện thì Giang Lâm đã lái xe con đến.

TBC

Vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ tàu chạy, bây giờ ra ga là vừa.

Bọn họ vừa đi vào nhà ga đã nhìn thấy Lâm Hướng Tuyết và người nhà.

Mẹ Lâm đang cầm khăn tay lau khóe mắt, Bạch Du vừa xuống xe đã nghe thấy mẹ Lâm hỏi: "Con đi một mình đến nơi xa xôi như vậy sao mẹ có thể yên tâm được? Từ nhỏ đến lớn con chưa từng rời khỏi nhà, hay mẹ từ chức để đi cùng con nhé?"

Lâm Hướng Tuyết kêu cứu: "Mẹ! Nếu mẹ đi cùng con thì con đến đảo Quỳnh Châu còn có ý nghĩa gì nữa?"

Mẹ Lâm: "Sao lại không có ý nghĩa? Mẹ thật sự không yên tâm mà!"

Lâm Hướng Tuyết ôm cánh tay mẹ, vừa an ủi vừa làm nũng: ''Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, có Bạch Du chăm sóc con rồi mà. Ngoài ra còn có cả Giang Lâm, chồng của cậu ấy nữa. Con không sao đâu, nếu con sang đó mà không thích nghi được thì sẽ quay về ngay."

Mẹ Lâm bị con gái làm nũng như thế thì trái tim mềm nhũn: "Tự con nói đấy nhé, nếu không thích nghi được thì phải quay về ngay. Còn nữa, đến bên đó rồi thì phải gọi điện về nhà ngay biết chưa?"

Lâm Hướng Tuyết gật đầu: "Con biết rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-328.html.]

Cô ấy vừa nói xong đã nhìn thấy Bạch Du: "Mẹ, đây là Bạch Du mà con nhắc với mẹ đấy, mẹ thấy cậu ấy có xinh đẹp không? Trông có đáng tin cậy không?"

Bạch Du: "..."

Bảo cô xinh đẹp thì còn hiểu được chứ con trông đáng tin cậy là cách miêu tả gì vậy?

Mẹ Lâm bước tới, khen ngợi: "Chẳng trách ngày nào Hướng Tuyết cũng ở nhà khen cháu suốt, dì sống hơn nửa đời người rồi mà còn chưa bao giờ gặp một cô gái nào xinh đẹp như cháu, so với Hướng Tuyết nhà dì thì nó chẳng khác gì con khỉ."

Nghe thấy vậy, mấy anh trai và chị dâu của Lâm Hướng Tuyết đều nở nụ cười, không khí chia ly buồn bã lập tức bị xua đi.

Lâm Hướng Tuyết không phục: "Mẹ, làm gì có ai nói con gái mình thế?"

Mẹ Lâm âu yếm nhéo má con gái, lại quay sang nhìn Bạch Du: "Đồng chí Bạch, sau này nhờ cháu quan tâm Hướng Tuyết hộ dì, trông nó lớn vậy thôi chứ đây mới là lần đầu tiên đi xa nhà. Nếu nó..."

Mẹ Lâm nói một tràng, nhờ vả Bạch Du hết chuyện này đến chuyện khác.

Nhưng Bạch Du lại không hề cảm thấy bà ấy lải nhải lắm lời, ngược lại còn vô cùng hâm mộ Lâm Hướng Tuyết có một người mẹ thương cô ấy như vậy.

Bên này, bà Bạch cũng đang dặn dò Giang Lâm: "Bà thật sự không yên tâm về Tiểu Du, nhưng tình hình trong nhà lại như vậy nên nó đi đảo Quỳnh Châu cũng tốt. Vả lại bên kia không hỗn loạn nhiều, nó cũng có thể vui vẻ hơn."

Giang Lâm: "Cháu sẽ chăm sóc tốt cho Du Du."

Bà Bạch vui mừng gật đầu: "Bà rất yên tâm giao Tiểu Du cho cháu, nhưng mà bệnh của nó..."

Giang Lâm biết bà đang lo lắng chuyện gì, thế là lại nói: "Bà nội cứ yên tâm, cháu không ngại, cũng sẽ không vì thế mà ly hôn với cô ấy."

Nghe vậy, cuối cùng tảng đá lớn trong lòng bà Bạch cũng rơi xuống: "Tiểu Du là đứa trẻ số khổ, có thể gặp được cháu đúng là phúc của nó."

Ánh đèn u ám chiếu lên người Giang Lâm, gương mặt anh nửa sáng nửa tối, mờ mịt không rõ, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh: "Không, là phúc của cháu."

Loading...